BỨC TÂM THƯ GỬI NGÀNH GIÁO DỤC

TRẦN QUANG QUÍ

Vậy nên, dạy làm người đầu tiên là ở gia dình. Dạy làm người mới khó làm sao. Dạy làm người cũng phải có thế chân kiềng: Gia đình – Nhà trường – Xã hội. Và dạy làm người phải có kế sách và chiến lược. Không phải cứ nhồi nhét mà thành.

Vâng, học làm người là câu chuyện đầu tiên, muôn thuở, và quan trọng nhất của sự học. Từ lâu, cha ông ta đã nhận thức được ý nghĩa quan trọng của sự học là: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Con đường tiếp nhận tri thức có thể có nhiều cách, trong trường học, trong sách vở, ngoài cuộc sống, và cũng tùy thuộc vào khả năng nhận thức của mỗi con người.

Nhưng văn hóa, nhân cách, tình yêu thương, sự cảm thông, tính năng động, trách nhiệm trước cuộc sống, ý chí vươn lên… mới là mấu chốt trong việc xây dựng con người. Có người tốt mới có xã hội tốt. Một xã hội phát triển và văn minh, nhất định không thể có trên một lãnh thổ của những con người lười nhác, dốt nát, ích kỉ, vô trách nhiệm.

Đã vài thập kỉ nay, tình trạng xuống cấp về đạo đức, lối sống, và sự gia tăng bạo lực, tội phạm… trong nhà trường đã được báo động. Nhưng xem ra, ngành giáo dục, và cả xã hội vẫn loay hoay trong cái mớ bòng bong, không biết gỡ rối bằng cách nào, từ đâu cho có hiệu quả?

Tình trạng học sinh lười học, đua đòi chơi bời, ăn diện, chơi game bạo lực, trộm cắp, phe nhóm, nghiện hút, đánh lộn, đua xe, chém nhau bằng hung khí, đánh lại thầy cô, thậm chí giết người… vẫn xảy ra một cách đáng lo ngại. Trường hợp mới nhất mà báo chí đưa tin là Nguyễn Hồng Tín, học sinh lớp 7A, trường THCS An Châu, Châu Thành, An Giang đã đánh gục thầy Cao Hữu Phục tại bục giảng vào ngày 12/1/2010, chỉ vì thầy nhắc nhở, không được chơi cờ caro trong lớp.

Continue reading

GÓT CHÂN ACHILLE CỦA CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HIỆN ĐẠI

LÊ NGỌC (Theo Le Monde)

Theo một kết quả thăm dò đầy bất ngờ mới đây, một trong những quốc gia đầu tư nhiều nhất vào Ấn Độ hiện nay là… Mauritius – đảo quốc nhỏ bé nằm ở Đông Nam châu Phi. Nghĩa là vượt trên cả Pháp, Anh và thậm chí là Mỹ. Đây chỉ là một trong những biểu hiện của cái được gọi là “gót chân Achille của chủ nghĩa Tư bản”, có thể hiểu là những lỗ hổng được hình thành từ trong chính những quy luật lợi nhuận và thị trường của chủ nghĩa này.

Tổ chức phi chính phủ Global Witness (GW) cho hay, tháng 8.2006, Sassou Nguesso, con trai của Tổng thống Cộng hoà Congo, đã chi tới 35.000USD- nguồn thu từ dầu mỏ của nước này, để tiến hành những phi vụ mua bán xa xỉ tại những thành phố mua sắm nổi tiếng thế giới như Paris, Marbella và Dubai. Tổ chức GW thậm chí có những bản sao của một loạt hoá đơn người thanh niên này thanh toán cho những chiếc túi Vuitton, những đôi giày thể thao trị giá tới 2.500 euro, cũng như nhiều mặt hàng xa xỉ khác. Điều đáng nói là, Congo vừa cam kết sẽ trả hết nợ nước ngoài bằng cách nghiêm cấm mọi hình thức “xung đột lợi ích trong lĩnh vực dầu khí”, như hành vi lãng phí nói trên. Và con trai Tổng thống Congo hiện lại là lãnh đạo của Cotrade, một chi nhánh của tập đoàn dầu khí nước này.

Theo nhà kinh tế học Grerald Epstein, từ năm 1995 đến nay, tổng số tiền chảy ra khỏi châu Phi một cách phi pháp đã đạt 274 tỷ USD, bằng 145% tổng số nợ của cả châu lục này. Nhưng vấn đề không phải chỉ liên quan tới châu Phi. Theo thượng nghị sỹ dân chủ Mỹ Carl Levin, kho bạc quốc gia Hoa Kỳ mỗi năm mất đi 100 tỷ USD lợi nhuận vì các tập đoàn lớn đều biết cách tìm tới những miền đất được coi là “thiên đường thuế” để trốn những khoản thuế đắt đỏ ở quê hương mình. Và sự hiện diện của họ tại các miền đất ấy, đáng kể nhất là các quốc gia châu Phi, đã gây ra những nghịch lý nêu trên.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG BẢO HIỂM: CHÁY NHÀ MÁY, KIỆN BẢO HIỂM

HOÀNG YẾN

Công an kết luận vụ cháy do rủi ro nhưng công ty bảo hiểm vẫn cho rằng người chủ đã tự đốt nhà máy xay lúa để từ chối bồi thường.

Cuối năm 2007, Công ty Tân Việt (Sóc Trăng) ký hợp đồng bảo hiểm hỏa hoạn và các rủi ro đặc biệt khoảng 2,5 tỉ đồng với Công ty Bảo hiểm Bảo Việt Sóc Trăng. Khuya 22-11-2007, nhà máy xay xát Đại Thành của Tân Việt bất ngờ bị cháy rụi, thiệt hại trên 1,8 tỉ đồng.

Từ chối bảo hiểm

Tân Việt liền báo ngay cho phía bảo hiểm, các cơ quan chức năng khác đến giám định thiệt hại cùng nguyên nhân cháy.

Sau khi công an kết luận nhà máy cháy là rủi ro, do chất xăng dầu gây ra, không có dấu hiệu tội phạm, Tân Việt đã yêu cầu công ty bảo hiểm bồi thường thiệt hại như trên.

Tuy nhiên, công ty bảo hiểm đã từ chối giải quyết, lập luận theo nguyên tắc, bên được bảo hiểm sẽ mất quyền được bồi thường nếu sử dụng các thủ đoạn và biện pháp man trá nằm trục lợi bảo hiểm, hoặc thiệt hại gây ra do hành động có chủ tâm, có sự đồng lõa của người được bảo hiểm. Trong vụ này, công ty bảo hiểm cho rằng chính giám đốc Tân Việt… đốt nhà máy nên không thể bắt bảo hiểm bồi thường.

Đòi bồi thường mãi không được, cuối năm 2008, Tân Việt đã khởi kiện ra tòa.

Không có dấu hiệu man trá

Xử sơ thẩm hồi tháng 8-2009, TAND tỉnh Vĩnh Long nhận định cơ quan điều tra đã xác định Tân Việt không hề có lỗi, không trục lợi trong việc hỏa hoạn này. Nguyên nhân vụ cháy cũng không nằm trong trường hợp loại trừ trách nhiệm bảo hiểm như động đất, núi lửa phun, hay thiên nhiên biến động…

Continue reading