TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỞNG CỦA NHÀ NƯỚC: VẤT VẢ ĐÒI XIN LỖI, BỒI THƯỜNG

THANH TÙNG – VĂN ĐOÀN

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”, người bị oan đã chịu bao đau khổ, thiệt thòi vì sai lầm của cơ quan bảo vệ pháp luật. Vậy mà khi họ đã được minh oan, chưa chắc cơ quan tư pháp đã thẳng thắn nhận trách nhiệm và xin lỗi, bồi thường…

Bài 1: Nhận sai nhưng… làm lơ

Nghị quyết 388 ngày 17-3-2003 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội quy định các cơ quan tố tụng phải xin lỗi công khai và bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần khi làm oan người vô tội. Thực tế, nhiều cơ quan tư pháp vẫn cố tình làm ngơ trước yêu cầu chính đáng của người bị oan.

Vụ việc của ông Nguyễn Lâm Sáu (ngụ phường Khánh Xuân, TP Buôn Ma Thuột, Dăk Lăk) là một minh chứng.

25 năm đi tìm một lời xin lỗi

Sau bảy năm công tác ở Nông trường Eakao, ngày 14-11-1985, ông Sáu bất ngờ bị Công an tỉnh Dăk Lăk bắt tại nhà riêng vì nghi ngờ buôn bán hàng trái phép. Lệnh bắt không có sự phê chuẩn của VKS, khi công an bắt người không có đại diện chính quyền địa phương chứng kiến. Trong biên bản bắt, công an thu giữ… một chai 65 ml dầu cam đã hư hỏng để làm vật chứng.

Chín ngày sau, ông Sáu được thả. “Lệnh tạm tha” của Công an tỉnh ghi rõ: “Bị can Nguyễn Lâm Sáu về địa phương và khi nào cơ quan pháp luật có giấy gọi, bị can phải đến đúng ngày, đúng giờ”… Từ đó đến nay đã 25 năm trôi qua, ông Sáu không hề thấy một tờ giấy gọi nào của cơ quan pháp luật.

Continue reading