TRANH CHẤP GIAO DỊCH BẢO ĐẢM: NGÂN HÀNG GIỮ RỊT GIẤY ĐỎ CỦA KHÁCH HÀNG

HOÀNG YẾN

Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM vừa sửa toàn bộ bản án sơ thẩm vụ tranh chấp hợp đồng thế chấp bảo lãnh bằng quyền sử dụng đất giữa bà TTH với Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam Chi nhánh Vĩnh Long.

Thế chấp ngắn hạn

Theo đơn kiện của bà H., tháng 8-2004, vì muốn con mình có vốn làm ăn, bà đã nhờ Công ty TNHH Miền Tây đứng ra vay giùm chi nhánh ngân hàng trên. Đổi lại, bà phải dùng quyền sử dụng đất để bảo lãnh hợp đồng vay 300 triệu đồng, thời hạn sáu tháng giữa Công ty Miền Tây với phía ngân hàng.

Bà H. đã giao bản chính giấy đỏ cho chi nhánh ngân hàng. Hết thời hạn bảo lãnh chính, bà gia hạn bảo lãnh thêm ba tháng. Sau chín tháng, ngân hàng đã thanh lý hợp đồng cho vay với Công ty Miền Tây nhưng vẫn không chịu trả giấy đỏ cho bà. Vì thế bà khởi kiện ra TAND tỉnh Vĩnh Long, yêu cầu phía ngân hàng phải trả lại giấy đỏ.

Ra tòa, phía ngân hàng cho biết Công ty Miền Tây vẫn trả lãi đủ nhưng chưa thanh toán vốn nên trong trường hợp này hợp đồng vay có thời hạn đã trở thành không thời hạn, tức là hợp đồng bảo lãnh của bà H. vẫn còn có hiệu lực. Tại phiên sơ thẩm, TAND tỉnh Vĩnh Long cũng đồng tình với quan điểm này và bác yêu cầu hủy hợp đồng thế chấp bảo lãnh của bà H.

Thành thế chấp vĩnh viễn?

Bà H. kháng cáo, cho rằng Công ty Miền Tây đã thanh toán hết vốn vay cho phía ngân hàng. Chồng bà (người có quyền lợi liên quan) cũng kháng cáo, cho rằng hợp đồng bảo lãnh trên vô hiệu vì quyền sử dụng đất là tài sản chung của vợ chồng nhưng bà H. lại đem đi bảo lãnh mà không được ông đồng ý.

Tại phiên phúc thẩm, phía ngân hàng và Công ty Miền Tây đều xác nhận công ty đã trả xong tiền vay. Dù vậy, phía ngân hàng vẫn từ chối trả giấy đỏ cho bà H., lập luận: Việc vay, cho vay giữa ngân hàng với Công ty Miền Tây là luân chuyển, hết hợp đồng này thì tiếp hợp đồng khác (từ năm 2004, phía ngân hàng đã cho công ty vay thêm 10 hợp đồng ngắn hạn). Vì thế, giấy tờ thế chấp bảo lãnh của bà H. phải được tiếp tục giữ lại (?!).

Continue reading

PHỤ NỮ LÀ GÌ?

GIÁP SƠN

Có một câu hỏi có tính triết học, vấn đề mang tính nhân loại "Chúng ta là ai, từ đâu đến?". Chính vì đi tìm câu trả lời này mà con người phát triển thành con người văn minh. Nhưng dường như lời giải cho câu trả lời ấy quá khó, không phải là trả lời trong một hai nghìn năm mà được, nên loài người văn minh lại đặt ra câu hỏi khác, lúc đầu tưởng như dễ hơn, là một nửa của câu hỏi trên đây. Đó là: “Phụ nữ là gì?"

Phụ nữ là một nửa nhân loại. Kể từ khi môn xác suất thống kê ra đời, lại có câu trả lời chính xác hơn, là trong một cộng đồng dân cư phụ nữ bao giờ cũng chiếm một số cụ thể từ 51-52%. Tại sao vậy? Tại sao nữ giới bao giờ cũng có số lượng nhỉnh hơn nam giới? Đó là một bí mật của tự nhiên.

Kinh Thánh lý giải về người phụ nữ rất đơn giản trong câu chuyện về Adam và Eva. Thượng đế lấy cái xương sườn của người đàn ông Adam thổi linh hồn vào đó mà thành người đàn bà Eva. Tôi là người theo rường phái tôn trọng tự do tín ngưỡng, và tôi cũng tôn trọng tự do tư tưởng, nên tôi ngưỡng mộ Kinh Thánh, nhưng không khỏi mỉm cười khi nghe truyền thuyết này. Đó là câu chuyện của thời đại phụ hệ, nhuốm màu "trọng nam khinh nữ". Đức Chúa và Thượng đế hẳn đều là đàn ông. Các vị làm ra bà Eva là để cho ông Adam khỏi buồn vì cô đơn đấy mà thôi. Sau khi khám phá ra thuật nhân bản vô tính, các nhà bác học của thế kỷXXI mới té ngửa ra rằng, khoa học kỹ thuật của họ còn lâu, rất lâu nữa mới có thể mon men đến phòng thí nghiệm của Thượng đế, lấy mầm phôi từ xương sườn người đàn ông, lại nhân bản và điều chỉnh thế nào đó mà sinh ra một người đàn bà?

Cuộc đấu tranh vì quyền bình đẳng phụ nữ cứ dai dẳng hơn hai nghìn năm nay, quả là một cuộc đấu tranh vĩ đại. Nhưng làm sao một cái xương sườn lại có thể đòi quyền bình đẳng với một con người chỉ thiếu một cái xương sườn? Trong cuộc đấu tranh này, điều lạ lùng là ngay cả những người không theo Thiên Chúa, không bị ảnh hưởng của thuyết Adam – Eva, cũng không thấy sáng sủa hơn. Tôi thì cho rằng, phụ nữ đã có sai lầm nào đó không nhận ra để lấy đó làm bài học cho mình, và biết đâu nhận chân ra bài học này, cuộc đấu tranh vì nữ quyền có thể tiến đến giai đoạn mới.

Continue reading

HẠNH PHÚC KHÔNG CẦN ĐÁM ĐÔNG

TRANG HẠ

Trước ngưỡng cửa ba mươi, có phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ, có phụ nữ chọn làm mẹ ngoài ra không chọn gì khác. Cả hai đều dũng cảm như nhau. Thậm chí người ta vẫn nói làm mẹ một mình là những phụ nữ dũng cảm, mạnh mẽ. Tôi lại thấy những phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ mới thật sự là dũng cảm. Chỉ vì muốn làm mẹ, phải rước cả một ông chồng vào đời mình.

Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn tìm lời khuyên, rằng, hãy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng ký kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu.

Sự thực là trong những năm sống một mình, tôi cũng vẫn luôn luôn thèm được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu (thay vì chiếc giường đơn phủ chăn đơn trên một chiếc gối đơn). Tuy nhiên sự độc lập của người phụ nữ rất rõ ràng, khi bạn kết hôn so với khi bạn độc thân.

Vì khi độc thân, bạn có quyền chọn bố cho con, bất cứ lúc nào. Tôi có gặp một trường hợp, sẵn sàng ra nước ngoài thụ tinh nhân tạo để đứa con tóc vàng mắt xanh, đẹp như tranh vẽ, như mơ ước. Hoặc như tôi, quay trở về Việt Nam vì quyết định đứa con của mình phải là người Việt Nam từ trong dòng máu, để nó biết yêu nước từ trong bụng mẹ bằng một bản năng của người Việt.

Khi bạn kết hôn, hãy thú thật đi, có bao nhiêu phần trăm người kết hôn vì muốn con mình sẽ có nhan sắc và tính tình như người đàn ông đang đeo nhẫn cưới cho mình? Hay bạn kết hôn vì lỡ có bầu, vì bố mẹ giục, vì yêu, vì đã yêu, vì cần một chỗ dựa, vì đã yêu nhau quá lâu, vì không còn sự lựa chọn nào tốt hơn, vì tiền, vì những lý do khác không sao giải thích nổi? Tôi có người bạn lấy chồng vì quá hâm mộ chồng, nhưng kết cuộc, chồng cô lại không hâm mộ cô được như cô mong, họ đã chia tay rồi, không con cái.

Continue reading