TRỐN HỌP VÀ LƯỜI VỖ TAY

TÔ VĂN TRƯỜNG

Việt Nam ta có nhiều cái hay nhưng cũng có nhiều cái dở. Người Việt Nam hiện đại cũng thế! Lâu nay, chúng ta cứ nói nhiều cái hay, cái tốt của mình, nay thử  nói  hai  trong số những cái xấu xem sao. Khốn nỗi hai cái xấu này phần lớn lại rơi vào tầng lớp có học được hưởng thụ đời sống văn minh đô thị. Đó là thói quen trốn họp và lười vỗ tay.

Trốn họp ở đây không có nghĩa là không đến họp, thậm chí còn hăng hái đến họp không quên ghi tên nhận tài liệu (đôi khi còn nhận được phong bì bồi dưỡng). Sau khi nhận tài liệu, thì nghĩa vụ dự họp coi như đã hết, nên khi vào phòng họp cố chọn chỗ ngồi gần cửa “thoát hiểm” để dễ “lặn” hoặc chỉ mong cho đến giờ giải lao để ra đi không hề trở lại! Đây có thể nói là phông văn hóa và ý thức trách nhiệm của người đi dự họp. Việc này, diễn ra nhiều lúc, nhiều nơi ở hầu hết tất cả các cấp kể cả các hội thảo quốc tế có quan chức và các nhà khoa học. Minh chứng là Diễn đàn quốc gia về giảm nhẹ thiên tai và thích ứng với biến đổi khí hậu diễn ra ngày 7/10 tại Hà Nội vừa qua, được xác định là hội nghị quan trọng, thiết thực, đầu buổi sáng rất đông đại biểu nhưng cuối giờ chiều chỉ còn khoảng 5 đại diện các tỉnh, trong khi đại diện các tổ chức quốc tế vần còn đông đủ!?    

Cái thói xấu thứ hai là lười vỗ tay. Vỗ tay biểu thị sự đồng thuận, tình cảm, động viên lẫn nhau đối với những bài diễn thuyết, biểu diễn hay trên sân khấu hoặc thi đấu đẹp, hiệu quả trên các sân vận động của diễn viên và vận động viên thể thao. Có nhiều trường hợp vỗ tay còn là sự thông cảm, chia sẻ, an ủi khích lệ với đội thua hoặc không may gặp pha biểu diễn hỏng của vận động viên. Lịch sử loài người từ rất lâu đã hình thành văn hóa vỗ tay nhưng tiếc thay ở Việt Nam người ta quá tiết kiệm những tràng vỗ tay. Phải chăng thói vô cảm trong xã hội đã len dần sang cả lĩnh vực văn hóa!?

Continue reading

NỀN KINH TẾ TẾ BÀO – QUAN ĐIỂM PHÁT TRIỂN MỚI

STAN STALNAKER * (Như Nguyệt dịch)

Trong kinh doanh, khi một dạng thức đã trở nên lỗi thời, ngay lập tức, quy trình tái tạo sẽ hoạt động để hình thành nên một dạng thức mới thay thế. Các nhà kinh tế đã mô tả mô hình mới này bằng nhiều cách khác nhau, một trong số đó là sử dụng cấu trúc tế bào với nguồn nhân lực như một động lực phát triển kinh tế. Người ta gọi đó là học thuyết kinh tế tế bào.

Cuộc cách mạng về cách tư duy này đã diễn ra. Ở đâu đó, chúng ta đã nhìn thấy người ta chuyển từ phương thức kinh doanh chỉ dựa trên các giao dịch lỗi thời theo chiều dọc sang phương thức mới có tính luân chuyển. Ở phương thức mới, việc chia sẻ mọi nguồn lực chính là cách phát triển nền kinh tế theo chiều sâu.

Các nhà kinh tế đã mô tả mô hình mới này bằng nhiều cách khác nhau, một trong số đó là sử dụng cấu trúc tế bào với nguồn nhân lực như một động lực phát triển kinh tế. Người ta gọi đó là học thuyết kinh tế tế bào.

Cấu trúc tế bào và công việc kinh doanh có mối liên hệ nào với nhau? Coi việc các tế bào cứ phát triển không ngừng nghỉ theo cấp số nhân là một dạng thức ung thư. Chúng ta đều hiểu rằng sự phát triển không ngừng của các tế bào ung thư trong cơ thể hoàn toàn không tốt cho việc duy trì sự sống. Trong kinh doanh cũng vậy, sự phát triển quá đỗi chưa chắc bảo đảm sự bền vững như mong muốn.

Tuy nhiên, nền kinh tế hiện giờ dường như đang phát triển không có điểm dừng. Với mô hình hiện tại, chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc đón nhận sự đình trệ để đi đến lụi tàn của nền kinh tế. Ở mọi cấp độ của nền kinh tế: từ kinh tế vĩ mô, vi mô cho tới kinh tế công ty và công cộng, tất cả đều theo đuổi đà phát triển bằng mọi giá.

Continue reading