THAY ĐỔI VĂN HÓA CÔNG VỤ VIỆT NAM: MỘT CÁCH NHÌN CỦA NGƯỜI NƯỚC NGOÀI

image DAVID MA

Đầu tiên phải nói rằng những gì tôi sắp trình bày chỉ là quan điểm riêng của cá nhân. Tôi không xuất hiện ở đây để liệt kê những việc phải làm; tôi cũng không dạy ai làm gì cả. Hãy coi những điều tôi nói là những lời nói của một ông già, người đã làm việc trong 2 nền công vụ khác nhau qua hơn 3 thập kỷ.

Sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc trong nền công vụ Hong Kong và 3 năm sau là nền công vụ Singapore. Công việc đầu tiên của tôi trong nền công vụ Singapore là ở Vụ Quy hoạch của Bộ Phát triển Quốc gia. Đây là một môi trường khác với môi trường mà tôi đã từng làm việc. Những nhà quy hoạch là một nhóm những cán bộ trẻ. Họ thân thiện, nhiệt tình và nghiêm túc trong công việc. Họ biết họ đang làm gì và cống hiến hết mình trong mọi việc. Làm việc với họ là niềm vui của tôi.

Tôi băn khoăn điều gì đã cho họ đạo đức công việc như vậy. Đó không phải là tiền vì nền công vụ Singapore trả lương thấp hơn nhiều nền công vụ Hong Kong. Thực ra, khi Singapore độc lập thi công chức còn bị giảm lương.

Dần dần tôi nhận ra một số điều. Thứ nhất, họ có một tầm nhìn chung – đưa Singapore từ thế giới thứ 3 lên thế giới thứ nhất. Lúc đó Singapore là một quốc gia trẻ, mới giành độc lập trước đó mấy năm. Những nhà quy hoạch có cảm tưởng họ đang tạo ra vận mệnh của chính họ. Suy nghĩ đó khiến họ đam mê công việc của mình. Và họ tin rằng họ có thể làm được điều đó vì họ là những người tốt nhất và thông minh nhất. Họ tự hào về công việc và muốn mọi việc họ làm có chất lượng cao nhất. Qua thời gian, những công chức như họ giúp Singapore xây dựng được cái như những người ngoại quốc gọi là nền văn hóa của chất lượng xuất sắc. Làm thế nào văn hóa này lại hình thành?

Định nghĩa của tôi về văn hóa rất đơn giản: đó là cách chúng ta làm việc. Và những người khác nhau làm việc theo các cách khác nhau. Gần đây, tôi ở tại một khách sạn tư tại một tỉnh của Việt Nam. Tôi gặp 2 chuyên gia tư vấn trong nước mà tôi biết vào bữa sáng. Họ cho tôi hay họ vừa chuyển đến từ một nhà khách của chính phủ. Họ phàn nàn về dịch vụ kinh khủng của nhà khách đó. Thông thường, họ không nhận được dịch vụ như mong muốn, và nếu nhận được thi dịch vụ đó cũng không như họ mong đợi. Không ai trong nhà khách đó quan tâm. Vì thế họ chuyển đến khách sạn tư. Họ cảm thấy rằng thật là vô lý khi phải trả một khoản tiền như nhau mà không nhận được dịch vụ nào.

Continue reading

NGHỊ ĐỊNH SỐ 131/2008/NĐ-CP NGÀY 31 THÁNG 12 NĂM 2008 CỦA CHÍNH PHỦ HƯỚNG DẪN THI HÀNH CÁC QUY ĐỊNH CỦA LUẬT LUẬT SƯ VỀ TỔ CHỨC XÃ HỘI – NGHỀ NGHIỆP CỦA LUẬT SƯ

Căn cứ Luật Tổ chức Chính phủ ngày 25 tháng 12 năm 2001;
Căn cứ Luật Luật sư ngày 29 tháng 6 năm 2006;
Xét đề nghị của Bộ trưởng Bộ Tư pháp,

NGHỊ ĐỊNH:

Chương 1.

QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 1. Phạm vi điều chỉnh, đối tượng áp dụng

1. Nghị định này quy định về nguyên tắc tổ chức, hoạt động, việc thành lập, giải thể, quản lý nhà nước đối với tổ chức xã hội – nghề nghiệp của luật sư.

2. Nghị định này áp dụng đối với Đoàn luật sư tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, Liên đoàn luật sư Việt Nam và các cơ quan, tổ chức có liên quan.

Điều 2. Chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của tổ chức xã hội – nghề nghiệp của luật sư

1. Tổ chức xã hội – nghề nghiệp của luật sư được thành lập ở tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương và trong phạm vi toàn quốc để đại diện, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của các luật sư; thực hiện chức năng tự quản của luật sư nhằm xây dựng, phát triển đội ngũ luật sư có phẩm chất chính trị, đạo đức, có trình độ chuyên môn cao, góp phần bảo vệ công lý, phát triển kinh tế, xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh

2. Tổ chức xã hội – nghề nghiệp của luật sư có nhiệm vụ, quyền hạn theo quy định của Luật Luật sư và Điều lệ của tổ chức mình.

Điều 3. Nguyên tắc tổ chức, hoạt động của tổ chức xã hội – nghề nghiệp của luật sư

1. Tuân thủ Hiến pháp, pháp luật.

2. Tuân theo Điều lệ được phê duyệt theo quy định của pháp luật.

3. Kết hợp chức năng tự quản với quản lý nhà nước.

4. Dân chủ, bình đẳng, công khai, minh bạch.

5. Tự chủ về tài chính.

Continue reading

CÓ HAY KHÔNG CÓ TRÁCH NHIÊM DÂN SỰ DO SÚC VẬT GÂY THIỆT HẠI: ĐÀN CHÓ DẠI CẮN GẦN 60 NGƯỜI?

THIÊN CHƯƠNG

57 người sống tại thôn 4, xã Tân Phúc, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận, đã bị 6 mẹ con chó mang bệnh dại cắn, trong đó có 2 người tử vong. Năm chú chó con cùng với mẹ cắn người từ tháng 8 năm ngoái, song bốn ngày trước, nạn nhân Nguyễn Văn Thảo mới tử vong vì lên cơn dại. Sáng nay, 18 người khác bị chó cắn cùng thời điểm với anh Thảo đã đến Bệnh viện Nhiệt đới TP HCM để tiêm ngừa.

Anh Nguyễn Văn Hoàng, một trong số các nạn nhân, cho biết, 6 tháng trước, chó mẹ mang thai bỗng nổi điên cắn người rồi sinh được 5 chú cún. Vài ngày sau, chó mẹ bị xe cán chết, 5 chó con được chủ nhà mang cho những người trong xóm nuôi.

Năm chú con này sau đó cắn hơn 50 người, trong đó một nửa là trẻ em. “Do không biết cả mẹ lẫn con bị bệnh dại, nên chúng tôi không đi tiêm ngừa”, một người cho biết. Không lâu sâu, 5 cún con cũng bị chết.

3 tháng trước, một người đàn ông từng bị chó mẹ cắn đã tử vong với những biểu hiện của người mắc bệnh dại. Sau sự việc, mọi người vẫn chủ quan không đi tiêm ngừa. “Thế nhưng phải đến khi anh Thảo cũng bị chết với triệu chứng dại cách đây vài ngày, chúng tôi mới phát hoảng”, em gái của nạn nhân cho biết.

Sáng nay, tại Bệnh viện Nhiệt Đới TP HCM, cả 18 người bị chó cắn đã được bệnh viện truyền huyết thanh và tiêm văcxin. Bác sĩ Mai Xuân Thông, Trưởng khoa Khám bệnh, Bệnh viện Nhiệt Đới, cho biết, đây là lần đầu tiên, bệnh viện tiếp nhận số người cùng thôn bị chó dại cắn đông như thế.

“Trên nguyên tắc, khi bị chó dại cắn, cần tiêm phòng ngay vì tiêm càng muộn càng nguy hiểm bởi virus dại đã tấn công. Tuy nhiên còn nước còn tát, chúng tôi vẫn phải tiêm phòng”, ông Thông nói.

Continue reading