BẠN BIẾT GÌ VỀ FRANCHISING?

THANH TRÚC (Dịch từ How Stuff Works)

Có thể bạn muốn tự xây dựng công việc kinh doanh của mình, bởi vì bạn muốn tự mình làm chủ? Nhưng bạn có nhất thiết phải bắt đầu từ vạch xuất phát không? Hay bạn nên mua lại công việc kinh doanh của những ông chủ khác, khi họ đang muốn sang nhượng lại cơ sở để nghỉ ngơi? Hoặc là, bạn nên mua một đơn vị kinh doanh theo hình thức nhượng quyền?

Bạn sẽ băn khoăn tự hỏi, bạn có còn là chủ không, khi mua một đơn vị nhượng quyền? Những người cùng kinh doanh theo hình thức nhượng quyền này sẽ là đồng minh hay trở thành đối thủ của bạn? Và bạn cần những kỹ năng đặc biệt nào để quản lý một cơ sở nhượng quyền?

Trong bài viết này, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn những thông tin chi tiết nhằm giúp bạn có khái niệm đầy đủ về vấn đề nhượng quyền kinh doanh, từ đó tự quyết xem liệu đây có phải là hình thức kinh doanh phù hợp với bạn không.

Nhượng quyền kinh doanh là gì?

Hãy thử tưởng tượng rằng bạn sắp mở cửa hàng ăn nhanh McDonald’s. Muốn làm được việc đó, bạn cần phải mua “quyền kinh doanh” của Công ty McDonald’s. Để có đủ tư cách của một chủ cơ sở nhượng quyền theo quy ước thông thường, bạn phải có 175 ngàn USD (đây không được là khoản tiền vay mượn). Nhưng toàn bộ chi phí cho việc mở cửa hàng như thuê mặt bằng, xây dựng, trang trí, mua sắm trang thiết bị … sẽ nằm đâu đó trong khoảng từ 430 ngàn đến 750 ngàn USD, và 40% trong số này phải do bạn tự đầu tư (bằng tiền của bản thân).

Bạn sẽ trả trực tiếp cho công ty McDonald’s số tiền 45 ngàn USD gọi là Phí đăng ký nhượng quyền ban đầu. Những chi phí khác sẽ được thanh toán cho các nhà cung cấp, vì thế đây là loại phí duy nhất bạn phải trả cho McDonald’s. Sau đó, bạn sẽ tham gia một khoá huấn luyện nghiêm ngặt kéo dài 9 tháng, nơi bạn được dạy về các phương pháp làm việc theo đúng phong cách đặc trưng của McDonald’s như: tiêu chuẩn chất lượng, cung cách phục vụ, giá trị hình ảnh thương hiệu, công thức và cách chế biến từng món trong thực đơn, cách thức quản lý, các kỹ năng kiểm kê, giám sát… Bạn buộc phải chấp nhận điều kiện chỉ được mở một cửa hàng McDonald’s tại một địa điểm nhất định, trong một khoảng thời gian nhất định, thường là 20 năm, đồng thời tuân thủ các nguyên tắc về bài trí cửa hàng, tuyển dụng nhân viên…và tất cả những yếu tố khác nữa, sao cho cửa hàng McDonald’s của bạn toát lên được “thần thái” của một McDonald’s thực sự.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT: MẤT TIỀN TỶ VÌ MUA … “VỊT TRỜI”

TRUNG HIẾU

Theo hợp đồng “hứa mua, hứa bán” (ngày 22-11-2007) giữa bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết (SN 1951, trú 43/25 Sư Vạn Hạnh, TPHCM) với bà Đoàn Thị Tuấn Hương (SN 1977, ngụ Phú Mỹ Hưng, P. Tân Phong, Q7, TPHCM), khu đất 14ha ở Bình Hưng, Bình Chánh bà Tuyết tự nhận rằng được “thừa kế hợp pháp” và hứa chuyển nhượng cho bà Hương với giá 900.000 đồng/m2. Thế nhưng hơn 1 năm nay, sau khi nhận 1 tỷ đồng tiền đặt cọc, bà Tuyết đã “quên” trách nhiệm với đối tác. Trước hành vi không bình thường này, bà Hương đã gửi đơn kêu cứu tới Báo CATPHCM và nhiều cơ quan chức năng.

“Hứa mua, hứa bán” đất không phải của mình

Bà Đoàn Thị Tuấn Hương trình bày: Thông qua người quen, chúng tôi đã gặp nhau và trao đổi về việc sang nhượng quyền sử dụng (QSD) đất ở Bình Chánh mà bà Tuyết tự nhận là người thừa kế duy nhất của ông Trần Văn Thảo. Bà Tuyết hứa thủ tục giấy tờ sẽ do một số người đứng ra lo liệu. Ngày 22-11-2007, tôi đã đưa cho bà Tuyết 1 tỷ đồng tiền đặt cọc. Tại hợp đồng “thỏa thuận hứa mua, hứa bán” bà Tuyết cam kết sẽ lập các thủ tục: kê khai di sản thừa kế, cấp đổi giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ở đối với các thửa đất được thể hiện trong bằng khoán điền thổ số 9 và số 12 được cấp ngày 15-11-1937 của ông Trần Văn Thảo toạ lạc tại xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh với tổng diện tích khoảng 14ha…
Sau thời gian dài không thấy bà Tuyết đả động đến việc làm giấy tờ đất, bà Hương đã nhiều lần liên lạc và gọi điện, nhưng bà Tuyết nại ra nhiều lý do để không gặp mặt. Trước những biểu hiện bất thường này, chị Hương đã cùng một vài người quen xuống “khảo địa” lại khu đất mà trước đó bà Tuyết đã dẫn đi coi (trước khi ký hợp đồng nhận tiền cọc), thì mới té ngửa, toàn bộ lô đất mà bà Tuyết thỏa thuận trong hợp đồng hứa mua, hứa bán thuộc “dự án cải thiện môi trường nước TPHCM – gói thầu E, nhà máy xử lý nước thải”. Bà Hương nhiều lần gặng hỏi bà Tuyết qua điện thoại về khu đất trên, bà Tuyết thản nhiên nói: “Đất đó là của dòng tộc tôi, nếu ai lấy tôi sẽ đi kiện đòi lại…”.

Continue reading

5 NĂM THỰC HIỆN NGHỊ QUYẾT 388: BỒI THƯỜNG HƠN 16 TỶ ĐỒNG CHO 210 NGƯỜI BỊ OAN

NGHĨA NHÂN

VKSND tối cao vừa chủ trì tổng kết việc thực hiện Nghị quyết 388 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về bồi thường thiệt hại cho người bị oan trong tố tụng hình sự. Theo đó, tính đến tháng 6-2008, cơ quan tư pháp các cấp đã tiếp nhận đơn yêu cầu bồi thường của 311 người và đã thương lượng, bồi thường cho 210 người với tổng số tiền hơn 16 tỷ đồng. Hầu hết trường hợp oan này đều xảy ra trước khi có Nghị quyết 388.

Theo VKSND tối cao, các cơ quan tư pháp thụ lý đơn đều thực hiện khôi phục danh dự cho người bị oan trước khi thương lượng bồi thường thiệt hại vật chất, hình thức gồm cải chính công khai trên báo, tổ chức xin lỗi công khai tại nơi cư trú, nơi làm việc theo yêu cầu của người bị oan. Tất cả được tiến hành với nghi thức trang trọng, cầu thị, giúp minh oan, giải tỏa tâm lý mặc cảm nặng nề, góp phần củng cố lòng tin của người dân với hoạt động tư pháp. Có trường hợp sau khi được xin lỗi công khai, người bị oan không đòi bồi thường vật chất nữa.

Cùng với việc khôi phục danh dự, cơ quan tố tụng cũng xử lý cán bộ làm oan: Ba điều tra viên bị kỷ luật, bốn trường hợp phải rút kinh nghiệm, tám thẩm phán không được tái bổ nhiệm, 53 kiểm sát viên bị xử lý trách nhiệm, trong đó 21 cán bộ là viện trưởng, viện phó VKS cấp huyện, một viện phó VKS tỉnh. Nguyên nhân chủ yếu là cán bộ tố tụng thiếu ý thức trách nhiệm, hạn chế năng lực áp dụng luật. Đến nay chưa phát hiện trường hợp cán bộ tố tụng vì động cơ cá nhân mà cố ý làm oan cho người vô tội.

Tuy nhiên, năm năm thực hiện Nghị quyết 388 đã bộc lộ một số hạn chế. Một số vụ việc cơ quan tư pháp không nhận thấy hết trách nhiệm, hậu quả của việc gây oan, dẫn tới né tránh, đùn đẩy trách nhiệm. Có nơi cơ quan tư pháp còn đưa ra lý do thiếu chính đáng để từ chối xin lỗi, bồi thường hoặc có thụ lý giải quyết thì thiếu cầu thị, gây căng thẳng hoặc tính không đầy đủ, toàn diện thiệt hại thực tế cho người bị oan…

Continue reading