CHUYỂN ĐỘNG CÓ HƯỚNG CỦA TIỀN TỆ TRONG NỀN KINH TẾ

image THU SAN – NGUYỄN THẾ HÙNG

Một loại hoá đơn mới trên cơ sở nghiên cứu môn Ngũ hành cho phép chính phủ thu được một nguồn thuế lớn lao, giúp ổn định giá thị trường, kiềm chế lạm phát, hơn nữa loại hoá đơn ấy còn cho phép tích lũy được một nguồn vốn cực lớn cho công cuộc xây dựng đất nước trong thời kỳ mới. Đó chính là “hoá đơn vé”.

Đồng tiền rất gần gũi với chúng ta trong xã hội hiện đại. Nó như không khí đối với nền kinh tế. Nếu nguồn cung ứng tiền tệ hạn hẹp thì nền kinh tế bị ngạt thở. Nhưng đồng tiền là một đối tượng vận động có hướng rất rõ ràng. Không phải cứ căng ngực hít là tiền chảy ào vào lá phổi của một nền kinh tế. Dưới góc độ Ngũ hành có thể phân tích sự vận động của đồng tiền để từ đó tìm ra cách làm cho nó chảy mạnh mẽ hơn trong nền kinh tế hiện nay của nước ta.

1. Bản chất Ngũ hành của đồng tiền

Theo Ngũ Hành, có thể xếp sự vận động của đồng tiền vào hành Hoả. Một cá nhân rèn luyện tích luỹ kỹ năng lao động để có nghề nghiệp là hành Kim. Khi anh ta mang kỹ năng và sức lao động ra làm việc, thì những vận động ấy thuộc hành Thuỷ. Kết quả lao động được trả lương là hành Mộc. Lúc anh ta tiêu tiền để đổi lấy sản phẩm và dịch vụ nào đó thì sự vận động của đồng tiền lúc ấy thuộc hành Hoả. Sản phẩm và dịch vụ mà người lao động đã đổi lấy được thuộc hành Thổ. Trong Thổ tích Kim để lại bắt đầu một vòng Ngũ hành mới. Những vòng mới này vô cùng phong phú, đa dạng, cả về hình thức, lẫn nhịp độ. Nhưng nước ta, Việt Nam, lại thuộc phương Nam, cơ bản thuộc Hoả, nên tâm lý nhân dân nói chung thuộc Hoả. Tâm lý ấy làm cho các vòng Ngũ hành trao đổi sản phẩm và dịch vụ nói trên có biểu trưng như là những ngọn lửa nhỏ.

Đặc trưng cơ bản của quá trình ngọn lửa nhỏ (vòng Ngũ hành bé) là rất khó khăn trong việc cấp sức nóng để tạo được các vòng vận động sau lớn hơn vòng trước. Thực chất, các vòng Ngũ hành nhỏ chỉ như những đám cháy liu riu, nhiều khi cháy cạn nguồn mà không làm bén một đám cháy mới. Ví dụ, một bác xích lô ở Sài Gòn, ngày đạp dăm cuốc xe, kiếm được trăm ngàn. Trăm ngàn ấy có khi buộc phải tiêu hết, chỉ để tái tạo sức “đạp” cho ngày hôm sau, khó có thể tạo ra tích luỹ lớn sao cho sau mươi năm đủ để mua được một căn hộ giữa Sài Thành hoa lệ.

Continue reading

TRANH CHẤP QUYỀN SỞ HỮU: GIÀNH NHAU CON HEO NÁI TRÔI SÔNG

PHƯƠNG LOAN

Hai bên tranh nhau con heo bị nước lũ cuốn, tòa xác định heo không thể trôi ngược dòng nên cho nhà ở đầu nguồn lũ thắng kiện.

Ra trước TAND tỉnh Quảng Nam trong phiên phúc thẩm vụ tranh chấp con heo nái bị nước lũ cuốn trôi có vợ chồng nguyên đơn Hà Phước Phùng và bị đơn Đoàn Thị Tuyết, cùng ngụ xã Điện An (Điện Bàn).

Ai cũng nhận heo của mình

Tại tòa, ông Phùng trình bày: Trong đợt lũ tháng 11-2007, heo nái nhà ông và nhà bà Tuyết đều bị nước lũ cuốn trôi. Thời điểm đó, ông Hà Mính (một người cùng xã) vớt được một con heo nái. Nghe tin, bà Tuyết đến gặp ông Mính nhận đó là heo của mình và đưa ông Mính 200.000 đồng để chuộc heo. Biết chuyện, ông Phùng đến nhà bà Tuyết xem rõ thực hư và phát hiện con heo đó chính là heo của ông. Ông xin chuộc lại nhưng bà Tuyết không chịu nên ông gửi đơn khởi kiện ra TAND huyện Điện Bàn.

Ông Phùng mô tả con heo nái của ông thuộc loại heo Móng Cái, tai nhỏ, miệng ngắn, đầu đen, có chấm trắng ngay giữa trán, có 12 vú trong đó hai vú sau gần nhau. Heo có một vạch lông trắng quàng ngang cổ, nặng khoảng 60-65 kg. Nửa trên thân heo từ vai lưng đến đuôi có màu đen; phần từ vai xuống hai chân trước và phần bụng đến hai chân sau có màu trắng. Heo ông đã đẻ một lứa, được tiếp tục phối hai liều tinh vào ngày 26 và 27-9 âm lịch năm 2007, hiện đang mang thai.

Bà Tuyết lại khẳng định con heo nái bà đang nuôi đúng là heo của bà bị nước lũ cuốn trôi nên bà không đồng ý trả heo cho ông Phùng. Bà cũng mô tả con heo nái của bà thuộc giống heo Móng Cái, mắt hí, da mốc, có 12 vú, lông không đậm không lợt, miệng không dài, cân nặng không xác định, hai chân sau cong ra phía sau. Heo của bà đã đẻ một lứa, tiếp tục được phối tinh hai lần vào ngày 14 và 15-9 âm lịch năm 2007, hiện đang mang thai.

Continue reading

ĐỂ TUYÊN BỐ HỢP ĐỒNG VÔ HIỆU CHÍNH XÁC

LÊ TRỌNG DŨNG – Văn phòng Luật sư Gia Phạm

Sự ra đời của Bộ luật Dân sự 2005 với những kế thừa các quy định pháp luật trước đây về hợp đồng vô hiệu, cùng với sự tiếp thu kinh nghiệm pháp luật trên thế giới đã phần nào khắc phục tình trạng nhiều hợp đồng bị tuyên vô hiệu một cách không cần thiết.

Tuy nhiên, bên cạnh những tiến bộ, một số quy định không rõ ràng và cách vận dụng pháp luật thiếu linh hoạt đã dẫn đến tình trạng Nhà nước can thiệp quá mức vào tự do hợp đồng, gây không ít hậu quả xấu cho các bên liên quan. Để tuyên bố hợp đồng vô hiệu một cách chính xác, có sức thuyết phục, cần hướng tới các vấn đề sau:

Tôn trọng tự do hợp đồng

Để đánh giá mức độ hoàn thiện pháp luật hợp đồng của một quốc gia, người ta thường xem xét các giá trị của tự do hợp đồng. Tự do hợp đồng được hiểu là khi tham gia quan hệ hợp đồng, các bên được tự do lựa chọn đối tác, tự do chọn loại hình hợp đồng thích hợp để đạt mục tiêu, tự do xác lập các điều khoản và tự do quyết định có giao kết hợp đồng hay không.

Một số người cho rằng để bảo vệ quyền tự do của người khác và lợi ích của cộng đồng nên phải hạn chế tự do hợp đồng. Và tự do hợp đồng bị vô hiệu khi các bên tham gia hợp đồng có thỏa thuận vi phạm trật tự công, đạo đức xã hội hoặc các bên tham gia hợp đồng không hoàn toàn tự nguyện.

Nhưng có lẽ tự do hợp đồng chỉ có một giá trị nổi bật nhất là hạn chế sự can thiệp của cơ quan có thẩm quyền vào tự do của công dân. Do đó, cần đảm bảo tự do hợp đồng của các bên trong quan hệ hợp đồng, đồng thời có những quy định pháp luật hạn chế ở mức thích đáng tự do hợp đồng nhằm bảo đảm trật tự công và đạo đức xã hội.

Continue reading

“TỪ HẢI” CHẾT ĐỨNG VÀ CHẾT OAN!

LG. VŨ XUÂN TIỀN – – Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty TNHH Tư vấn VFAM Việt Nam

Thời báo Kinh tế Sài Gòn số 11-2010 đã đăng bài Có một “Từ Hải” thời nay của tôi và số 12-2010 có đăng bài “Từ Hải” không chết đứng! của tác giả Nguyễn Hữu Long, trao đổi lại về bài Có một “Từ Hải” thời nay nói trên. Sự việc hóa ra không đơn giản trong thực tế!

Trước hết, tác giả bài Có một “Từ Hải” thời nay xin cám ơn và trân trọng ý kiến trao đổi của tác giả Nguyễn Hữu Long. Tôi đồng ý với phân tích của tác giả vì nếu theo các quy định của Luật Doanh nghiệp thì kết luận “Từ Hải không chết đứng” là đúng.

Song, có một sự thật trong nền hành chính của nước ta là, dù quy định của pháp luật đã có nhưng không ít “Từ Hải” vẫn chết, vừa chết đứng, vừa chết oan.

Bởi lẽ, nguyên nhân làm cho “Từ Hải” chết không chỉ vì những quy định chưa đầy đủ và chặt chẽ của pháp luật mà còn phụ thuộc vào cách hành xử của các công chức thừa hành nhiệm vụ. Khi các công chức “lạnh lùng, vô cảm” và trả lại hồ sơ hoặc yêu cầu phải cung cấp những thủ tục không thể thực hiện thì dù có làm đúng luật, “Từ Hải” cũng vẫn “chết”.

Trường hợp ông K., Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần KHB, trong câu chuyện ở bài Có một “Từ Hải” thời nay là ví dụ điển hình.

Không phải ông K. và những luật gia tư vấn cho ông K. không biết quy định tại điều 102 và điều 104 của Luật Doanh nghiệp 2005. Khi tổ chức đại hội đồng cổ đông lần thứ hai với hai cổ đông sáng lập chiếm 60% vốn điều lệ, ông K. đã trình cho cơ quan đăng ký kinh doanh hồ sơ thay đổi người đại diện theo pháp luật và tin rằng đó là hồ sơ hợp lệ, vấn đề sẽ được giải quyết. Song, cán bộ thụ lý hồ sơ đã yêu cầu ông K. bổ sung chứng cứ chứng minh rằng, hai cổ đông không dự họp đã ký nhận giấy mời họp nhưng không dự họp. Ông K. không có chứng cứ đó nên đành “ôm” hồ sơ quay về.

Khi triệu tập đại hội đồng cổ đông lần thứ ba, ông K. cho người đưa giấy mời họp đến nhà riêng của ông B. và ông Đ. và yêu cầu hai ông này ký xác nhận: Đã nhận giấy mời họp. Nhưng ông B. và ông Đ. đã không ký theo yêu cầu.

Continue reading

SUY NGẪM 43

libel Trong nội dung chất vấn thành viên Chính phủ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) – phiên họp thứ 19, liên quan đến vụ hỏa hoạn xảy ra tại chung cư 18 tầng ở Q.Thanh Xuân, Hà Nội, Bộ trưởng Bộ Xây dựng tỏ ra ngạc nhiên về việc đơn vị thi công đã không làm đúng loại vật liệu theo tiêu chuẩn quy định, nhưng không hiểu sao lại vẫn được nghiệm thu?

Bộ trưởng cho rằng, về mặt quy chuẩn, quy phạm, “chúng tôi đánh giá là tương đối đầy đủ”, Bộ đã ban hành 1.250 tiêu chuẩn, bao trùm tất cả các khâu trong quá trình xây dựng, chỉ thiếu ở một số lĩnh vực mới như tàu điện ngầm. Việc vi phạm có thể khâu kiểm tra chưa làm hết vì “công trình nhiều quá, có đi kiểm tra nhưng chưa hết, đó cũng là cái cần rút kinh nghiệm”.

Giải pháp ông đưa ra là bộ đang tiến hành kiểm tra, nhắc nhở và yêu cầu khắc phục tình trạng vi phạm. Đồng thời, sẽ bổ sung những tiêu chuẩn còn thiếu.

Xem ra, Luật của chúng ta không thiếu (cụ thể trong lĩnh vực xây dựng), cái thiếu là sự kiên quyết, minh bạch trong thực thi, áp dụng pháp luật. Hướng giải quyết  nhắc nhở, khắc phục vi phạm (thực tế đâu phải trường hợp vi phạm nào cũng được phát hiện?!), và coi đó là kinh nghiệm để sửa đổi, bỏ sung luật thì có nên coi những người sai là người có sáng kiến pháp luật hay là người phạm luật phải chịu chế tài?

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >