MỘT VÀI KINH NGHIỆM ĐẨY MẠNH THU HỒI NỢ XẤU THÔNG QUA HOẠT ĐỘNG TỐ TỤNG

TRẦN MINH KHIẾT

Trong thời gian qua, trên địa bàn thành phố Đà Nẵng, việc thu hồi nợ xấu của các ngân hàng thương mại thông qua hoạt động tố tụng tăng cao. Theo thống kê của Toà án nhân dân Thành phố thì số lượng án kinh tế, dân sự mà ngân hàng là nguyên đơn hoặc ngân hàng là người có quyền và nghĩa vụ có liên quan tăng 30% so với 6 tháng năm 2006, thậm chí có Toà án Quận tăng đến 60%.

Việc khởi kiện đòi nợ cho vay của các ngân hàng trước toà án không những là một biện pháp pháp lý mang lại hiệu quả không nhỏ cho ngân hàng mà ở đây còn mang tính phòng ngừa chung, tức là thông qua hoạt động tố tùng của ngân hàng mà góp phần răn đe, giáo dục những khách hàng dây dưa, chây ỳ không chịu trả nợ phải thực hiện nghĩa vụ trả nợ cho ngân hàng đúng như cam kết trong các Hợp đồng tín dụng. Để đưa công tác thu hồi nợ xấu thông qua các hoạt động tố tụng trong hệ thống các ngân hàng thương mại được quản lý thống nhất và đảm bảo các bước quy trình theo quy định pháp luật, theo tôi, các phòng khách hàng (hoặc phòng nghiệp vụ kinh doanh) tại các chi nhánh trong hệ thống Ngân hàng thương mại cần thực hiện những nội dung sau đây:

1. Tập trung và rà soát lại tất cả những món nợ quá hạn từ nhóm 3 đến nhóm 5, tiến hành lên danh sách những khách hàng không có thiện chí trả nợ, căn cứ vào thời gian quá hạn nợ cụ thể của từng khách hàng mà đưa vào diện khởi kiện trong 06 tháng cuối năm 2007 và năm 2008.

(Lưu ý: Theo quy định pháp luật về tố tụng dân sự, ngân hàng chỉ có quyền khởi kiện trong thời hạn 02 năm kể từ ngày phát sinh tranh chấp hợp đồng tín dụng).

2. Chỉ đạo đôn đốc trả nợ bằng văn bản đối với những khách hàng nằm trong diện sẽ khởi kiện; ít nhất là 02 lần cho mỗi khách hàng (kể cả người thế chấp, bảo lãnh cho món vay) trước khi tiến hành làm hồ sơ khởi kiện bằng 02 hình thức: Biên bản đôn đốc trả nợ và Thông báo yêu cầu trả nợ.

Continue reading

VĂN HÓA – NHÂN TỐ TẠO SỰ SỰ KHÁC BIỆT CHO CÁC DOANH NGHIỆP

PGS. TS. NGUYỄN VĂN HIỆU  – Trường Đào tạo & PTNNL VietinBank

Trong vòng một thập kỷ trở lại đây, “văn hoá doanh nghiệp” (VHDN) không còn là một cụm từ xa lạ đối với đa số các doanh nghiệp (DN) và công chúng. Nhiều DN đã không ngần ngại đầu tư dưới nhiều phương diện nhằm định dạng và phát triển một hình ảnh văn hoá mang dấu ấn riêng cho DN của mình. “Tạo sự khác biệt” là một triết lý trong kinh doanh (KD) nhằm cải thiện hình ảnh của DN trước con mắt của xã hội, cộng đồng và giới người tiêu dùng. Nhân tố quan trọng nhất để tạo sự khác biệt đó chính là các giá trị văn hoá được tạo dựng, được kết tinh, được nhận diện và được quảng bá một cách bền bỉ. Tuy nhiên, không phải DN nào cũng thấu hiểu tường tận khái niệm và nội hàm của giá trị VHDN mà mình đang sở hữu.

Trong đời sống hàng ngày, “văn hoá” là một trong những cụm từ thông dụng nhất, luôn tồn tại sẵn trong tiềm thức của mỗi người. Vì vậy theo logic, văn hoá phải là một khái niệm hết sức đơn giản, hiển nhiên. Thực tế hoàn toàn ngược lại, văn hoá là một khái niệm hết sức phức tạp, hàm chứa nhiều nội dung, khía cạnh và cách biểu hiện rộng hẹp khác nhau. Theo Tây Phương, văn hoá (Culture) có gốc từ chữ Latinh – cultus dùng trong lĩnh vực xã hội có nghĩa là sự giáo dục, đào tạo, phát triển các khả năng của con người. Ở Phương Đông, trong tiếng Hán cổ, từ văn hóa bao hàm ý nghĩa "văn” là vẻ đẹp của nhân tính, cái đẹp của tri thức, trí tuệ con người có thể đạt được bằng sự tu dưỡng của bản thân và cách thức cai trị đúng đắn của nhà cầm quyền. Còn chữ "hóa” là đem cái văn (cái đẹp, cái tốt, cái đúng) để cảm hóa, giáo dục và hiện thực hóa trong thực tiễn, đời sống. Như vậy, văn hóa trong  từ nguyên của cả phương Đông và phương Tây đều có một nghĩa chung căn bản là sự giáo hóa, vun trồng nhân cách con người (bao gồm cá nhân, cộng đồng và xã hội loài người), cũng có nghĩa là làm cho con người và cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Nói đến văn hóa là nói đến con người – nói tới những đặc trưng riêng chỉ có ở loài người, nói tới việc phát huy những năng lực và bản chất của con người nhằm hoàn thiện nhân cách. Có thể nói, văn hoá là đặc trưng “bản chất người” của cá nhân và cộng đồng. Văn hóa có mặt trong tất cả các hoạt động của con người dù đó chỉ là những suy tư thầm kín, những cách giao tiếp ứng xử cho đến những hoạt động kinh tế, chính trị và xã hội. Hoạt động văn hóa là hoạt động sản xuất ra các giá trị vật chất và tinh thần nhằm giáo dục con người khát vọng hướng tới chân – thiện – mỹ và khả năng sáng tạo chân – thiện – mỹ trong đời sống.

Continue reading

CHUYỆN CHUNG CƯ: NHÀ LÀM LUẬT CHƯA ĐÓNG TRÒN VAI

TS. NGUYỄN NGỌC ĐIỆN

Cho đến nay, luật về chung cư ở Việt Nam vẫn còn rất sơ sài. Người làm luật hầu như chỉ quan tâm đến khía cạnh kỹ thuật xây dựng, cấu trúc vật chất của tòa nhà, của các căn hộ, cũng như đến việc quản lý hành chính đối với cộng đồng công dân chung cư. Cuộc sống dân sự của chung cư bị bỏ ngỏ.  

Cuộc đôi co giữa các chủ căn hộ thuộc chung cư cao cấp The Manor ở Hà Nội và chủ đầu tư Bitexco liên quan đến việc thu phí trông giữ xe chẳng khác một xung đột thông thường trong cuộc sống dân sự: một bên cho rằng giá dịch vụ quá cao so với mức chấp nhận được; bên kia kiên quyết đòi được trả thù lao tương xứng với công sức và vốn liếng bỏ ra.

Trong trường hợp xung đột dân sự, thì nếu có bên nào kiện, tòa án sẽ xử; còn nếu không ai kiện thì cứ để mặc họ giải quyết với nhau, miễn đừng gây mất trật tự công cộng. Việc nhà chức trách hành chính, cụ thể là UBND thành phố rồi UBND huyện sở tại, can thiệp vào vụ này trong tư thế người phân xử và có quyền phán quyết, là việc không phù hợp với các nguyên tắc cơ bản của xã hội có tổ chức.

Song, điều kỳ quặc không dừng lại ở đó. Ở các nước tiên tiến kiểu tranh chấp này không thể xuất hiện. Người ta hiểu được tính chất phức tạp của sở hữu chung cư: một tòa nhà chung, trên một miếng đất chung, với đủ thứ tiện ích chung, nhưng lại là nơi tổ chức cuộc sống riêng, độc lập của nhiều người; nguy cơ bất đồng, cãi vã luôn tiềm ẩn. Bởi vậy, nhà chức trách chủ động dùng luật để đóng khung thật chặt các mối quan hệ xoay quanh loại tài sản này, nhằm ngăn ngừa những cuộc đối đầu đáng tiếc.

Trước hết, chung cư phải và chỉ có thể là tập hợp những căn hộ. Nhà đầu tư chỉ được phép rao bán các căn hộ sau khi đã hoàn tất việc thiết lập hồ sơ pháp lý về “hộ hóa” toàn bộ không gian chung cư. Mỗi căn hộ chung cư bao gồm hai phần: phần sở hữu riêng, tức là những thứ thuộc về chủ căn hộ một cách tuyệt đối, không chia sẻ với ai khác; phần sở hữu chung, bao gồm tất cả những công trình, tiện ích phục vụ cho tất cả mọi người, từ cầu thang, lối đi, vườn cây, bãi đậu xe, cho đến hệ thống điện, truyền hình, điện thoại, cấp thoát nước…

Continue reading

QUI ĐỊNH VỀ VỐN PHÁP ĐỊNH TRONG THÀNH LẬP VÀ HOẠT ĐỘNG DOANH NGHIỆP

THS. TRẦN HUỲNH THANH NGHỊ

Phát triển kinh tế thị trường, Nhà nước đã trao cho người dân tự do thành lập doanh nghiệp (nếu không rơi vào các trường hợp pháp luật cấm). Khi nhà đầu tư thành lập doanh nghiệp thì mục đích của doanh nghiệp là tìm kiếm lợi nhuận, muốn có được lợi nhuận đó thì chính doanh nghiệp phải có nguồn vốn để đưa vào kinh doanh.

1. Ngành nghề kinh doanh phải có vốn pháp định

Phát triển kinh tế thị trường, Nhà nước đã trao cho người dân tự do thành lập doanh nghiệp (nếu không rơi vào các trường hợp pháp luật cấm). Khi nhà đầu tư thành lập doanh nghiệp thì mục đích của doanh nghiệp là tìm kiếm lợi nhuận, muốn có được lợi nhuận đó thì chính doanh nghiệp phải có nguồn vốn để đưa vào kinh doanh.

Vốn của doanh nghiệp khi thành lập theo quy định tại Luật Doanh nghiệp rất đa dạng, có thể được gọi là vốn điều lệ (đối với công ty) hoặc vốn đầu tư ban đầu (đối với doanh nghiệp tư nhân). Nghị định 139/2007/NĐ-CP ngày 14/09/2007 của Chính phủ về quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Doanh nghiệp (2005) đã xác định trường hợp nếu doanh nghiệp kinh doanh trong các ngành nghề có điều kiện mà điều kiện đó được thể hiện dưới dạng vốn pháp định thì doanh nghiệp phải đáp ứng yêu cầu về vốn pháp định thì mới được thành lập và hoạt động kinh doanh.

Theo quy định tại Điều 4 Luật Doanh nghiệp (2005) thì khái niệm vốn pháp định được hiểu là mức vốn tối thiểu phải có theo quy định của pháp luật để thành lập doanh nghiệp. Điều này có nghĩa là Nhà nước sẽ đặt ra mức sàn tối thiểu về vốn đối với một số ngành nghề cụ thể và nhà đầu tư phải đáp ứng số vốn đó từ bằng hoặc lớn hơn mức mà nhà nước đặt ra thì mới được thành lập doanh nghiệp và hoạt động trong ngành nghề đó.

Theo quy định trong các Nghị định của Chính phủ, thì hiện nay ở Việt Nam, nhà đầu tư thành lập doanh nghiệp trong các ngành nghề sau đây thì phải đáp ứng yêu cầu vốn pháp định :

– Kinh doanh tiền tệ – tín dụng (nếu thành lập ngân hàng thương mại cổ phần thì phải có ít nhất 1.000 tỷ đồng cho năm 2008 và 3.000 tỷ đồng cho năm 2010 trở đi, nếu là ngân hàng đầu tư thì phải có ít nhất là 3.000 tỷ đồng, ngân hàng phát triển ít nhất 5.000 tỷ đồng…).

Continue reading

XÁC LẬP QUYỀN SỞ HỮU ĐỐI TÀI SẢN CHÌM ĐẮM: THU HỒI “TÀU CỔ” Ở HƯNG YÊN

CHÍ HIẾU

Sau 1 tháng tiến hành trục vớt con tàu gỗ dưới đáy sông Hồng, vừa đưa được xác tàu lên bờ thì anh Chuôm bị lập biên bản, tạm giữ con tàu vì nghi ngờ có chứa cổ vật!

Khi được vớt lên, con tàu chạy bằng máy hơi nước này đã bị tách làm đôi, có tổng chiều dài khoảng 30m, rộng 5m, trọng tải chừng 100 tấn, ván gỗ nhiều chỗ đã mục và bung ra. Trên tàu có 3 chiếc bát, một số đồ gỗ khắc chữ Nho.

Đến nay, 10 ngày trôi qua, “chủ sở hữu” con tàu vẫn ở thế “giằng co” vì chính quyền vẫn niêm phong nó dù chưa rõ có phải tàu chở cổ vật hay không, trong khi để vớt được nó, gia đình anh Chuôm đã bán cả gia sản.

“Cuộc tập kích bất ngờ”!

Câu chuyện trên xảy ra tại xã Đại Tập, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Nhân vật chính là anh Hà Công Chuôm, một người hành nghề hút cát mò sắt, gỗ trên sông Hồng quê ở thôn Hà Tân, xã Tân Lễ, huyện Hưng Hà, Thái Bình.

Anh Chuôm kể: Khoảng cuối năm 2008, khi đang chạy thuyền mò sắt trên sông Hồng, đến đoạn giáp danh giữa xã Đại Tập (Khoái Châu, Hưng Yên) với xã Thụy Phú (Phú Xuyên, Hà Nội) thì anh bắt gặp chiếc máy của con tàu nói trên. Khi đó, xác định chiếc máy vẫn gắn chặt thân tàu, lại bị bồi lấp dưới độ sâu chừng 10m so với mặt nước,cộng với thời tiết rét mướt lúc cuối năm nên anh quyết định “đánh dấu” và để dành, sau Tết sẽ tiến hành trục vớt bán sắt vụn.

Đúng ngày rằm tháng chạp, anh Chuôm bắt đầu tiến hành trục vớt con tàu này.

“Trước đó, tôi có đến Đoạn Quản lý Đường sông Vạn Điểm để xin phép và mượn một số biển báo hiệu luồng lạch hướng dẫn tàu bè qua lại quanh khu trục vớt, dự định 1 tuần sẽ xong. Sau một tuần trôi qua, công việc trục vớt lại phải kéo dài hơn dự dịnh vì xác tàu bị bồi lấp rất kĩ bởi đất gan gà, thay vì bùn như tiên đoán ban đầu. Vì thế, tôi đã phải lên tận Hà Nội thuê xà lan và thợ lặn về trục vớt với tổng chi phí 224 triệu đồng”, anh Chuôm cho biết.

Sau 25 ngày ngâm mình dưới nước, đến ngày 5/3, khi vừa kéo xác con tàu vào phía bờ thuộc địa phận xã Đại Tập (huyện Khoái Châu) thì con tàu bị chính quyền địa phương tạm giữ ngay lập tức vì lí do: nghi tàu có cổ vật.

Continue reading