Tọa đàm về sửa đổi Bộ luật Dân sự năm 2005: CẦN BAO NHIÊU QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT?

BÙI NGUYỄN

Trên cơ sở cụ thể hóa các quy định của Hiến pháp năm 1992, Bộ luật Dân sự (BLDS) năm 2005 đã quy định một cách tương đối đầy đủ, toàn diện (toàn bộ Phần II với 117 Điều) các vấn đề về quyền sở hữu. Tuy nhiên, khi đi vào cuộc sống cũng như trong mối tương quan với các đạo luật khác của hệ thống quốc luật, những quy định về quyền sở hữu trong BLDS năm 2005 cũng bắt đầu cho thấy không ít bất cập. Trong buổi “Tọa đàm về sở hữu trong pháp luật dân sự của một số nước Châu Âu – Sửa đổi BLDS Việt Nam năm 2005” diễn ra mới đây, các chuyên gia pháp lý đã dành khá nhiều thời lượng để “điểm mặt, chỉ tên” những bất cập này, cũng như cách thức để hóa giải chúng.

Quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản – có cần cụ thể hơn?

            Chế định về quyền sở hữu không chỉ tập trung ở địa vị pháp lý và các quyền chủ thể của chủ sở hữu vì như vậy quyền sở hữu chỉ được nhìn nhận ở phạm vi hẹp. Do đó, trong chế định về quyền sở hữu còn có cả các quy định về quyền của người không phải chủ sở hữu đối với tài sản trong việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt. Trong BLDS Việt Nam năm 2005, quyền này đã được thể hiện qua nội dung Điều 173. Theo đó, người không phải là chủ sở hữu tài sản chỉ có quyền chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản không thuộc quyền sở hữu của mình theo thỏa thuận với chủ sở hữu tài sản đó hoặc theo quy định của pháp luật và các quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản bao gồm: quyền sử dụng đất; quyền sử dụng hạn chế bất động sản liền kề và các quyền khác theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

            Tại buổi Tọa đàm, các chuyên gia pháp lý cho rằng việc quy định rõ ràng và đầy đủ hơn về quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản đã cho thấy BLDS năm 2005 đã có sự hoàn thiện nhất định so với BLDS năm 1995, tương đồng với các vật quyền theo quy định của nhiều nước trên thế giới. Tuy nhiên, vẫn không tránh khỏi một số bật cập như: tính chưa cụ thể (ví dụ BLDS năm 2005 mới chỉ liệt kê về quyền sử dụng đất mà chưa phân chia nhỏ quyền này thành các loại quyền cụ thể như quyền sử dụng đất bề mặt, quyền sử dụng đất để xây công trình ngầm…); tính chưa đầy đủ (hiện nay trong pháp luật tuy có quy định về việc sử dụng đất để xây công trình ngầm, nhưng khái niệm thế nào là công trình ngầm và việc sử dụng đất để xây dựng công trình ngầm, cũng như mối quan hệ giữa quyền đối với công trình trên mặt đất với quyền đối với công trình ngầm chưa được luật điều chỉnh)…

Continue reading

TỌA ĐÀM VỀ SỬA ĐỔI BỘ LUẬT DÂN SỰ NĂM 2005̀: CẦN BAO NHIÊU QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT?

BÙI NGUYỄN

Trên cơ sở cụ thể hóa các quy định của Hiến pháp năm 1992, Bộ luật Dân sự (BLDS) năm 2005 đã quy định một cách tương đối đầy đủ, toàn diện (toàn bộ Phần II với 117 Điều) các vấn đề về quyền sở hữu. Tuy nhiên, khi đi vào cuộc sống cũng như trong mối tương quan với các đạo luật khác của hệ thống quốc luật, những quy định về quyền sở hữu trong BLDS năm 2005 cũng bắt đầu cho thấy không ít bất cập. Trong buổi “Tọa đàm về sở hữu trong pháp luật dân sự của một số nước Châu Âu – Sửa đổi BLDS Việt Nam năm 2005” diễn ra mới đây, các chuyên gia pháp lý đã dành khá nhiều thời lượng để “điểm mặt, chỉ tên” những bất cập này, cũng như cách thức để hóa giải chúng.

Quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản – có cần cụ thể hơn?

            Chế định về quyền sở hữu không chỉ tập trung ở địa vị pháp lý và các quyền chủ thể của chủ sở hữu vì như vậy quyền sở hữu chỉ được nhìn nhận ở phạm vi hẹp. Do đó, trong chế định về quyền sở hữu còn có cả các quy định về quyền của người không phải chủ sở hữu đối với tài sản trong việc chiếm hữu, sử dụng, định đoạt. Trong BLDS Việt Nam năm 2005, quyền này đã được thể hiện qua nội dung Điều 173. Theo đó, người không phải là chủ sở hữu tài sản chỉ có quyền chiếm hữu, sử dụng, định đoạt tài sản không thuộc quyền sở hữu của mình theo thỏa thuận với chủ sở hữu tài sản đó hoặc theo quy định của pháp luật và các quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản bao gồm: quyền sử dụng đất; quyền sử dụng hạn chế bất động sản liền kề và các quyền khác theo thỏa thuận hoặc theo quy định của pháp luật.

            Tại buổi Tọa đàm, các chuyên gia pháp lý cho rằng việc quy định rõ ràng và đầy đủ hơn về quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản đã cho thấy BLDS năm 2005 đã có sự hoàn thiện nhất định so với BLDS năm 1995, tương đồng với các vật quyền theo quy định của nhiều nước trên thế giới. Tuy nhiên, vẫn không tránh khỏi một số bật cập như: tính chưa cụ thể (ví dụ BLDS năm 2005 mới chỉ liệt kê về quyền sử dụng đất mà chưa phân chia nhỏ quyền này thành các loại quyền cụ thể như quyền sử dụng đất bề mặt, quyền sử dụng đất để xây công trình ngầm…); tính chưa đầy đủ (hiện nay trong pháp luật tuy có quy định về việc sử dụng đất để xây công trình ngầm, nhưng khái niệm thế nào là công trình ngầm và việc sử dụng đất để xây dựng công trình ngầm, cũng như mối quan hệ giữa quyền đối với công trình trên mặt đất với quyền đối với công trình ngầm chưa được luật điều chỉnh)…

Continue reading

KHÁCH HÀNG “TỐ” NGÂN HÀNG, NGÂN HÀNG “ĐÒI” KIỆN LẠI KHÁCH

ĐẶNG VỸ

Hai khiếu nại gửi đến VietNamNet đều bày tỏ tâm trạng bức xúc, phẫn nộ về dịch vụ của hai ngân hàng thuộc vào hàng lớn nhất là Sacombank và ACB.  Sacombank đã nhận lỗi, xin lỗi khách hàng; còn ACB khẳng định mình làm đúng và cho biết có thể kiện lại khách hàng vì đã sử dụng lời lẽ ảnh hưởng đến uy tín của ngân hàng.

Sacombank: Khách đến giao dịch, bị nhân viên mỉa mai

Bà Kim Anh, làm việc tại số 5 đường Nguyễn Gia Thiều, Q.3, TP.HCM, đọc trên trang quảng cáo của báo, thấy ngân hàng Sacombank giới thiệu vàng miếng Thần tài Sacombank (SBJ) đổi ngang vàng miếng thương hiệu khác. Trên trang này có đoạn: “Kể từ ngày khai trương 28/11/08, khách hàng được sử dụng các thương hiệu vàng miếng đủ chuẩn lưu thông để thanh toán khi mua vàng miếng SBJ. Việc thanh toán được thực hiện ngang giá”; “Lãi suất huy động SBJ cao hơn lãi suất vàng SJC 0.24%/năm”.

Sáng 5/1 bà đến Sacombank chi nhánh Đồng Khánh (Q.5) để đổi chứng chỉ huy động vàng SJC thành SBJ với chương trình đổi ngang giá. Tuy nhiên chi nhánh này trả lời rằng chưa từng được nghe chuyện đó và không giải quyết.
Bà Kim Anh gọi điện thoại lên hội sở Sacombank. Hội sở xác nhận là đang áp dụng chương trình, xin lỗi, bảo bà về và sẽ gọi điện thoại đến để giải quyết.

Nhưng sau khi bà Kim Anh về nhà, nhân viên Sacombank gọi lại và khẳng định rằng ngân hàng không thực hiện yêu cầu của bà. “Nếu muốn đổi sang vàng SBJ thì phải phải bù tiền”. Người này bảo nếu có thắc mắc gì gọi vào gặp bà Hồng Phi để được giải đáp.

Tuy nhiên, bà Võ Hồng Phi, chuyên viên ngân hàng Sacombank đã xác nhận với khách hàng rằng có chương trình đổi ngang vàng miếng SBJ, xin lỗi và đã đề nghị bà Kim Anh hôm sau đến chi nhánh để thực hiện giao dịch.

Bà Kim Anh cho biết, vấn đề mà bà phẫn nộ không phải là việc nhân viên Sacombank Đồng Khánh không biết dịch vụ của mình, mà vì thái độ bất nhã của nhân viên chi nhánh này. Bà Kim Anh nói nhân viên Sacombank Đồng Khánh đưa bà vào một phòng làm việc. Ở đây, nhân viên tên Tuyết Nga làm việc với bà, trước mặt một phó chi nhánh tên là Hương. Các nhân viên quay sang xì xầm nói với nhau cốt để cho bà nghe: “Làm gì có chuyện đó, muốn đổi vàng thì phải bù tiền”.

Continue reading

TRANH CHẤP QUYỀN SỞ HỮU: NHẬN ĐỊNH MỘT ĐẰNG, XỬ MỘT NẺO

MINH TRUNG

Ý chí của nguyên đơn và bị đơn đều xác định tài sản tranh chấp là một khối thống nhất chỉ có thể sở hữu chung cho một tộc họ hoặc sở hữu riêng cho một gia đình. Bộ luật TTDS cũng quy định, Toà án chỉ được phép thụ lý giải quyết trong phạm vi đơn kiện thế nhưng cấp sơ thẩm lại "xé rào" phân chia khối di sản trên theo pháp luật thừa kế?

Tài sản là sở hữu chung của tộc họ

Ngôi nhà trên thửa đất toạ lạc tại xóm Hưng Thạnh, thôn Chánh Thạnh, xã Nhơn Hưng (huyện An Nhơn), được tạo lập từ thời ông thuỷ tổ Trần Xuân Quyển, lưu lại cho con cháu phụng tự, hương khói. Đến đời thứ 9, khối di sản trên được giao cho tộc trưởng Trần Thế Bình (cha của bà Trần Thị Ngọc Sương – bị đơn trong vụ án) trông coi và quản lý. Chiến tranh và thời gian kéo dài, tộc đường hư sập. Ngày 26.12.2003, con cháu họ Trần họp mặt thống nhất đóng góp tiền của xây dựng lại tổ đường. Lúc này ông Bình bị tai biến nặng, trí óc không minh mẫn. "Vì là chỗ ông bà tổ tiên và là vì danh dự dòng họ nên tôi bằng lòng". Bà Sương giải thích và thay mặt cha ghi tên mình vào biên bản. Ngày khánh thành, tấm biển "Từ đường Trần tộc" được gắn trang trọng trước mặt tiền ngôi nhà và cũng chính tay bà Sương ký tên xác nhận vào sổ. Trước đó 07.2.2002 (âm lịch), nhân ngày kỵ có đông đủ cháu con, tộc trưởng Bình còn để lại di ngôn (qua băng ghi hình và ghi âm) giao lại quyền quản lý trông coi nhà từ đường cho em trai Trần Thế Khiêm. Di ngôn trên tiếp tục được tộc họ khẳng định và chính quyền địa phương xác nhận sau khi ông Bình qua đời.

Các bậc cao niên còn sống tại địa phương do cấp sơ thẩm thu thập, đều khẳng định: Ngôi nhà ông Bình đang ở là từ đường Trần tộc. Đáng lưu ý, Biên bản cuộc họp quân dân chính thôn Chánh Thạnh ngày 6.9.2006 (thành phần Chi bộ thôn, tổ Đảng, cán bộ thôn, xóm, đoàn thể, mặt trận…) cũng xác nhận: "Đất ở của bà Sương là đất hương hoả từ đường của tộc họ Trần, không phải đất của ông Trần Thế Bình". Như vậy có cơ sở, ngôi nhà và thửa đất trên là từ đường của Trần tộc, do đó là sở hữu chung của dòng họ, được quy định tại Điều 220 Bộ luật Dân sự. Tuy nhiên sau khi ông Bình qua đời, bà Sương mặc dù đã có nhà cửa ổn định ở thôn khác lại "cố thủ" ngôi nhà, đứng ra tranh chấp với tộc họ (!?)

Continue reading

THÔNG TIN SAI VỀ CHẤT LƯỢNG SỮA: AI BỒI THƯỜNG CHO NGƯỜI TIÊU DÙNG?

VŨ THU THÊM

Cứ tưởng rằng, vụ sữa nhiễm melamine tạm lắng, sẽ tạo đà cho sữa trở lại với người tiêu dùng ở mức độ tin cậy hơn. Vậy mà, liên tục trong những ngày đầu năm mới, người tiêu dùng đã nhận được những thông tin xấu liên quan đến sữa, nhà sản xuất công bố các thông số liên quan đến hàm lượng đạm, chất dinh dưỡng trong sữa trên bao bì, với cơ quan kiểm định chất lượng một kiểu, còn thực chất hàm lượng đạm, dinh dưỡng ở trong sữa bột, sữa hộp được bày bán trên thị trường, lại thấp hơn nhiều so với công bố.

Việc làm của các nhà sản xuất có phải là hành vi cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng không? Người tiêu dùng có được bồi thường thiệt hại do dùng sản phẩm sữa kém chất lượng gây ra không?

Đe doạ trực tiếp đến sức khỏe và sự phát triển

Viện Dinh dưỡng quốc gia đã tiến hành xét nghiệm các chỉ tiêu quan trọng như: Hàm lượng đạm, đường, béo, vi sinh…cho các sản phẩm sữa trước khi được cấp phép lưu hành. Vì thế, nơi đây biết rất rõ, trẻ em, người già, người bệnh dùng sữa kém chất lượng sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển và sức khoẻ. Theo quy định, kết quả kiểm nghiệm hàm lượng các thành phần của sữa so với hàm lượng công bố trên nhãn mác phải giống nhau và chỉ được phép sai số nhỏ, do kết quả của các labo khác nhau hoặc lô sản xuất khác nhau. Trao đổi qua điện thoại, PGS.TS.Nguyễn Thị Lâm, Phó viện trưởng Viện Dinh dưỡng quốc gia cho biết: Sữa là thức ăn chính của trẻ nhỏ, phải đảm bảo độ đạm từ 11-14%/100gr sữa. Nếu hàm lượng đạm trong sữa không đạt tiêu chuẩn sẽ làm trẻ chậm phát triển, suy dinh dưỡng, ảnh hưởng đến sự tăng trưởng cân nặng, chiều cao của trẻ và sẽ làm suy giảm khả năng miễn dịch, dẫn đến việc trẻ dễ bị mắc các bệnh nhiễm khuẩn; trẻ sẽ bị còi cọc, suy dinh dưỡng, có thể bị phù nề. Đối với người già, người bệnh phải dùng sữa là thức ăn chính mà sữa có hàm lượng đạm thấp sẽ nguy hại đến sức khoẻ. Nhưng điều đáng lo ngại nhất là khá nhiều nhãn sữa ghi là sữa phát triển trí não, tăng trưởng chiều cao, dành cho bà mẹ mang thai và dành cho người gầy – nghĩa là đều dành cho những người cần bổ sung chất dinh dưỡng mà thiếu đạm thì thực sự nguy hiểm. Sữa thiếu đạm không ảnh hưởng nhiều đến những người uống sữa với mục đích giải khát.

Continue reading