TÔI CÓ MỘT NGƯỜI VỢ VĨ ĐẠI

hinh0027 Xuân Mậu Tý này, gia đình chúng tôi có một sự kiện rất trọng đại, con cháu tề tựu đông đủ vào dịp này để mừng cho vợ chồng tôi năm nay lên thượng thọ. Vợ chồng tôi đều bước sang tuổi 80. Nhân dịp này, tôi quyết định kể cho cả đại gia đình con cháu dâu rể một câu chuyện bí mật mà vợ chồng tôi giữ kín với các con bấy lâu nay.

Một câu chuyện riêng tư chỉ mình vợ chồng tôi biết định bụng sống để dạ, chết mang theo. Nhưng thú thật, bây giờ cả hai vợ chồng tôi coi như xuân này làm đám cưới kim cương rồi và tôi muốn viết ra nếu được đăng báo thì đây là món quà để tặng vợ tôi trong lễ cưới kim cương này.

Chuyện xảy ra cách đây cũng mấy chục năm rồi. Lúc đó, tôi là bộ đội phục viên về làm công tác kiểm lâm trên huyện. Vợ tôi là một cô giáo dạy học cấp 1 ở trường làng, có một người bạn gái tên là Lệ, ít hơn 10 tuổi, là cán bộ nông nghiệp ở xã. Vợ tôi coi Lệ như chị em, thân nhau như người cùng một nhà. Những năm tháng ấy, chồng Lệ và tôi đều đi công tác ở chiến trường xa, vợ tôi và Lệ thường qua lại thăm nom và chăm sóc nhau, giúp đỡ nhau chân tình. Số phận của Lệ khá bất hạnh.

Lệ lấy chồng, chưa kịp có mụn con thì chồng đi chiến trường biền biệt. Chờ đợi chồng 10 năm để rồi nhận được giấy báo tử của chồng. Từ bấy trở đi, Lệ sống trong âm thầm, không đi bước nữa. Ngày tôi phục viên về nhà, trong bữa cơm liên hoan gia đình, Lệ đã có mặt như một thành viên trong gia đình để cùng giúp vợ tôi tổ chức cơm nước mời bà con làng xóm. Cuộc sống cứ như thế trôi đi, tôi và vợ tôi trước khi nhập ngũ đã có với nhau 3 đứa con, sau này khi rời quân ngũ về, tuổi vợ tôi cũng đã cao, ngoài ba mươi nên chúng tôi không sinh thêm đứa con nào nữa.

Việc đi lại của Lệ trong gia đình tôi đã làm nảy sinh một chuyện vô cùng khó nói. Không biết có phải vì một chút yếu mềm không, hay vì thương cho hoàn cảnh của Lệ mà tôi đã đem lòng yêu Lệ lúc nào không hay. Việc tôi có tình cảm với Lệ không phải do đã chán vợ, hay cuộc sống riêng của tôi không bằng an. Tôi đã yêu Lệ mà không lý giải nổi vì sao ông trời lại đưa chúng tôi vào hoàn cảnh trớ trêu này. Lúc đầu Lệ cũng trốn tránh tình cảm của tôi vì cảm thấy có tội với vợ tôi, nhưng tình cảm giữa đàn ông và đàn bà là một thứ tình ái ma lực mà không một ai trong cuộc đủ sức để cưỡng lại được.

Chúng tôi lén lút yêu nhau, lén lút gặp gỡ nhau. Lúc đó tôi chỉ có thể lấy lý do để biện hộ cho hành động tội lỗi của mình là tôi làm thế vì thương Lệ và muốn bù đắp cho Lệ phần thiệt thòi. Thế rồi Lệ có thai, điều mà cô ấy vô cùng ao ước. Lệ nói rằng chỉ xin tôi một đứa con rồi sẽ đi làm ăn xa, đi biệt tăm biệt tích khỏi nơi đây để tránh tai tiếng cho cả tôi và Lệ, và cũng là để giữ gìn hạnh phúc cho vợ chồng tôi.

Thế rồi mang trong người mầm thai đã ba tháng, Lệ quyết định bỏ đi biệt xứ. Trước khi đi, Lệ có lên nhà tôi để từ biệt vợ chồng tôi. Không ai có thể hiểu được hoàn cảnh trớ trêu chua xót của tôi lúc ấy. Một thằng đàn ông đã lừa dối vợ, phản bội vợ để ngủ cùng với cô bạn gái thân nhất của vợ. Đến khi cô ấy có thai, buộc lòng phải ra đi vì bảo toàn danh dự cho tôi, trong lòng tôi đau đớn đến không thể nào tả nổi.

Một người lính vào sinh ra tử, không sợ cái chết, thế mà vì một phút mềm lòng đã trở nên hèn mạt và đáng giận bao nhiêu. Chao ôi, phút giây chia tay đau xé lòng mình. Vợ tôi không hay biết chuyện gì cả. Cô ấy đã thuyết phục Lệ đừng bỏ quê ra đi, thân cô thế cô rồi biết xoay xở ra sao để sống. Hôm ấy ngồi với vợ tôi, Lệ chỉ một mực cúi đầu khóc mà không nói năng được câu gì.

Mặc cho vợ tôi khuyên giải, sáng sớm hôm sau, Lệ vẫn nhất quyết ra đi. Sau khi đi dạy về, lên nhà tập thể để tìm Lệ, biết cô ấy đã bỏ quê đi thật, vợ tôi nước mắt nước mũi ròng ròng chạy về nhà giục tôi chở cô ấy lên bến xe tìm Lệ để đưa cô ấy trở về. Tôi không thể làm theo lời vợ được. Một mình vợ tôi tong tả đạp xe đi tìm Lệ, nước mắt nước mũi rơi lã chã. Đến trưa đứng bóng, vợ tôi mới về, đầu tóc mặt mũi phờ phạc. Vợ tôi cho hay cô ấy đã đi chuyến xe sớm lên Tây Bắc. Công việc đứng lớp không cho vợ tôi có thời gian để đi tìm người bạn thân thiết của cô ấy.

Bốn tháng sau, đến kỳ nghỉ hè, vợ tôi nhất quyết nói với tôi rằng cô ấy sẽ đi tìm Lệ để đưa Lệ về nhà. Đêm trước khi quyết định đi tìm bạn, vợ tôi nằm bên tôi thủ thỉ: “Anh ơi, hoàn cảnh cái Lệ khổ lắm, chắc hẳn nó cũng có những nỗi khổ riêng không giãi bày được với ai nên mới tìm cách bỏ quê xa xứ như vậy. Em phải đi tìm bằng được Lệ, đưa Lệ về nhà mình. Nhà Lệ không còn một ai, mồ côi cha mẹ từ bé, Lệ sống thiếu thốn tình cảm, đưa Lệ về sống trong nhà mình cho có chị có em, thêm người thêm bát đũa cũng vui anh à”.

Đêm đó tôi nằm im lặng mà không nói được gì với vợ. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa bóp nghẹt trái tim. Tôi đã làm gì với hai người đàn bà của tôi như thế này, tại sao tôi lại lừa dối vợ, phản bội người vợ nhất mực thủy chung, hiền thảo của tôi. Tại sao tôi lại làm khổ thêm một người nữa là Lệ để giờ đây cuộc sống của tôi rơi vào vực xoáy đau đớn đến thế này. Vợ tôi bàn bạc với tôi đi cùng cô ấy để tìm Lệ về. Tôi đã hèn hạ khi một mực từ chối và viện đủ mọi lý do để không đi cùng vợ.

Tôi nói với vợ: “Em hãy để cho Lệ có cuộc sống riêng, đừng can dự quá sâu vào cuộc đời của cô ấy”. Vợ tôi nằm ôm tôi rấm rứt khóc. Tôi đã lạnh hết cả người khi nghe vợ nói: “Anh ơi, anh có biết vì sao cái Lệ phải bỏ quê ra đi không. Nó có thai rồi, nó muốn giữ đứa con cho mình sau này về già đỡ khổ. Nó đi vì không muốn một ai ở quê biết chuyện. Em thương Lệ lắm, bụng mang dạ chửa không có bà con họ hàng bên cạnh, nó sinh nở làm sao, xoay xở ra sao để sống được chứ. Mặc kệ anh không đi tìm Lệ để đưa nó về thì em đi một mình vậy”.

Chuyến đi của vợ tôi kéo dài 10 ngày. Mười ngày hôm sau, vợ tôi trở về nhà cùng với Lệ lúc này bụng đã vượt mặt. Nhìn cô ấy xanh xao, gương mặt vàng bủng vì những cơn sốt rét do thay đổi chỗ ở và khí hậu miền núi, tôi đã phải quay đi giấu nước mắt. Lệ nói với tôi: “Chị Thương lên tìm em và bắt em trở về. Nếu em không chịu về, chị ấy nhất quyết ở lại để chăm sóc em lúc em sinh nở. Em không còn biết làm gì nữa, thôi đành tuân theo số phận vậy. Em chỉ xin anh đừng để chị biết chuyện, đừng để chị phải đau lòng. Em mang tội lớn với anh chị”.

Cuộc sống nội tâm của tôi kể từ ngày Lệ trở về vô cùng phức tạp và giằng xé. Trái với những giày vò đau đớn vì mặc cảm tội lỗi, tình yêu thương đối với Lệ lại bùng phát dữ dội làm cho tôi sống trong trạng thái mất cân bằng. Vợ tôi không hay biết những gì đang diễn ra trong chồng mình và người bạn gái thân, cô ấy vui vẻ ra mặt, lúc nào cũng tíu tít cười đùa và đi chợ sắm sửa cho Lệ tất cả mọi thứ cần thiết để chuẩn bị sinh nở. Ngày Lệ sinh em bé, đưa hai mẹ con về nhà, một tay vợ tôi chăm sóc cho mẹ con Lệ.

Khi thằng Phúc, con của tôi và Lệ tròn 1 tháng tuổi, vợ tôi tổ chức mâm cơm cúng tổ tiên ông bà và thưa với họ hàng xin phép cho thằng Phúc được mang họ tôi và là con nuôi của vợ chồng tôi. Lúc này các con của tôi cũng đã lớn, các cháu rất thương cô Lệ và em Phúc, và xem hai mẹ con là những thành viên ruột thịt trong nhà.  

Cuộc sống gia đình êm ả cứ thế trôi đi, thằng Phúc mỗi ngày một lớn, cho đến một ngày, trong một đêm thao thức, vợ tôi nói với tôi một chuyện hệ trọng: “Anh ạ, em thấy thương Lệ lắm, tuổi xuân đang phơi phới mà chẳng chịu đi bước nữa. Hay là anh coi Lệ như em có được không, để cho Lệ cũng được hưởng những tình cảm mà nó thiếu thốn. Anh đừng lo, em không ghen gì đâu, em có tất cả, gia đình đề huề hạnh phúc, Lệ chỉ có mỗi đứa con. Đàn bà ở tuổi của Lệ mà không có hơi ấm của đàn ông rồi cũng dễ héo mòn đi. Thôi anh cứ xem như em cưới Lệ về làm bà hai cho anh vậy. Em thương Lệ lắm, muốn san sẻ tình cảm cho Lệ, chỉ mong anh chấp nhận”.

Tôi bàng hoàng trước lời đề nghị của vợ tôi. Và số phận cứ thế như một sự sắp đặt kỳ lạ. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, không một ai biết một cách rõ ràng rằng cuộc sống của tôi có hai người đàn bà cùng song song tồn tại với tư cách là vợ. Những năm tháng đó, cuộc sống sinh hoạt giữa tôi và vợ tôi hầu như rất thưa thớt vì vợ tôi cũng đã ngoài 50 tuổi, nhu cầu không còn nhiều.

Cuối cùng vợ tôi đã từ chối hẳn tôi, thay vào đó là sự vun vén cho tôi và Lệ. Chúng tôi đã có thêm được 10 năm hạnh phúc. Cuộc đời Lệ thật bất hạnh, căn bệnh ung thư quái ác đã ập đến và mang Lệ đi rất nhanh. Từ khi phát bệnh cho đến khi Lệ mất vừa tròn 30 ngày.

Ngày Lệ mất, cả tôi và vợ tôi vô cùng đau khổ, vợ tôi ngất lên ngất xuống như mất đi chính một người ruột thịt trong gia đình. Có một chuyện khiến tôi còn bàng hoàng hơn, trước khi Lệ mất, phút lâm chung, thấy nước mắt của Lệ cứ chảy giàn giụa không thôi, vợ tôi đã cúi xuống thì thầm với Lệ rằng: “Em ơi, cứ yên tâm mà nhắm mắt. Thằng Phúc đã có chị lo, thằng Phúc là giọt máu của chồng chị. Chị biết hết cả, biết từ ngày em bỏ quê ra đi. Chính vì biết nó là giọt máu của gia đình chị nên chị mới đi tìm em đưa em về đây. Thằng Phúc cũng là con trai của chị. Chị thương em lắm, em hãy an lòng thanh thản mà nhắm mắt”.

Nghe vợ tôi nói xong câu ấy, Lệ nấc lên ba lần rồi tắt thở. Sau khi Lệ mất, vợ tôi cũng gầy xọp đi, sức khoẻ sa sút rất nhiều. Mỗi một lần nhìn bà ấy chăm sóc và yêu thương thằng Phúc, tôi đã tự hỏi vợ tôi là người trần hay là một vị tiên nữ giáng thế mà ông trời đã ban phước cho cuộc sống của tôi.

Đến bây giờ thằng Phúc cũng đã có công việc ổn định và yên bề gia thất. Tôi và vợ tôi đều đã ở tuổi gần đất xa trời. Nói thật, càng sống cùng với vợ tôi, tôi càng cảm thấy mình chưa bao giờ hiểu hết bà ấy, nhất là tâm hồn sâu sắc, tấm lòng bao dung độ lượng và giàu tình yêu thương hơn những gì mà tôi nhận biết. Cùng với thời gian, tôi càng kính trọng bà ấy hơn, một thứ tình cảm còn thiêng liêng và cao đẹp hơn tất cả những thứ tình cảm chồng vợ cộng lại. Tôi không thể nào cắt nghĩa được những gì vợ tôi đã làm cho Lệ và cho chồng mình, tôi cũng không thể so sánh được tình yêu thương của một người vợ dành cho chồng ở vợ tôi có thể ví thâm sâu như biển rộng, bao la như trời cao.

Đã rất nhiều lần tôi muốn làm một điều gì đó, có một món quà gì đó thật đặc biệt để tặng vợ tôi, bày tỏ tình cảm sâu sắc tôi dành cho vợ mà không sao nghĩ ra được. Tự thấy món quà nào cũng trở nên tầm thường và không sánh nổi với tâm hồn cao thượng và vĩ đại của vợ. Cuối cùng thì tôi cũng nghĩ ra một món quà tặng vợ trong lễ mừng thượng thọ, đó là viết ra câu chuyện của gia đình tôi để gửi lên quý báo. Nếu câu chuyện của tôi được đăng thì tôi là người chồng hạnh phúc nhất bởi cuối cùng tôi cũng tìm ra được món quà ý nghĩa để tặng cho người vợ yêu quý của mình.

SOURCE: CHUYÊN MỤC “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2008/2/52077.cand

Ở NƯỚC NGOÀI BÁN NHÀ THỪA KẾ TRONG NƯỚC

Báo KT&ĐTNghị định số 84/2007/NĐ-CP quy định trường hợp người nhận thừa kế là nước ngoài hoặc người Việt Nam định cư ở nước ngoài không thuộc đối tượng được mua nhà ở gắn liền với quyền sử dụng đất ở tại Việt Nam thì người nhận thừa kế không được cấp giấy chứng nhận. Tuy nhiên, những người này được chuyển nhượng hoặc tặng cho quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở được thừa kế.

Trong trường hợp chuyển nhượng quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở thì trình tự, thủ tục chuyển nhượng thực hiện theo điều 148 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP. Theo đó, người nhận thừa kế được đứng tên là bên chuyển nhượng trong hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở.  

Trong trường hợp chưa chuyển nhượng hoặc chưa tặng cho quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở, người nhận thừa kế hoặc người đại diện có văn bản ủy quyền theo quy định nộp hồ sơ về việc nhận thừa kế tại văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất để cập nhật vào sổ địa chính và theo dõi.

Theo quy định nói trên, bạn không được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở nhưng được chuyển nhượng căn nhà đó. Tuy nhiên, trước khi ký hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng nhà ở và quyền sử dụng đất ở, bạn phải hoàn tất thủ tục khai nhận di sản thừa kế theo quy định chung.

SOURCE: http://www.moc.gov.vn/Vietnam//BuildingLaws/Q&A/13463200805050947430/

NGHĨ VỤ NHÀ, ĐẤT VỀ TÀI CHÍNH KHI CẤP GIẤY CHỨNG NHẬN

Báo KT&ĐT – Theo Quyết định số 23/2008/QĐ-UBND của UBND thành phố Hà Nội ngày 9/5/2008 ban hành Quy đinh mới về cấp GCN QSD đất cùng với QSH tài sản gắn liền với đât, Điều 6 quy định:

1. Người được cấp Giấy chứng nhận phải nộp lệ phí, mức nộp là 125.000 đồng, trong đó lệ phí chứng nhận quyền sử dụng đất là 25.000 đồng, lệ phí chứng nhận về quyền sở hữu tài sản gắn liền với đất là 100.000 đồng.

2. Người được cấp Giấy chứng nhận phải thực hiện nghĩa vụ tài chính về lệ phí trước bạ nhà, đất theo quy định hiện hành.

3. Về thực hiện nghĩa vụ nộp tiền sử dụng đất, tiền thuê đất như sau:

a) Trường hợp người đang sử dụng đất phải nộp tiền sử dụng đất, tiền thuê đất thì phải thực hiện theo quy định tại Nghị định số 198/2004/NĐ-CP ngày 03 tháng 12 năm 2004 của Chính phủ về thu tiền sử dụng đất (gọi tắt là Nghị định 198/2004/NĐ-CP), Thông tư số 117/2004/TT-BTC ngày 07 tháng 12 năm 2004 của Bộ Tài chính hướng dẫn thi hành Nghị định số 198/2004/NĐ-CP về thu tiền sử dụng đất, Nghị định số 142/2005/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2005 của Chính phủ về thu tiền thuê đất, thuê mặt nước, Thông tư số 120/2005/TT-BTC ngày 30 tháng 12 năm 2005 của Bộ Tài chính hướng dẫn thực hiện Nghị định số 142/2005/NĐ-CP và các quy định hiện hành, Nghị định số 84/2007/NĐ-CP quy định bổ sung về việc cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, thu hồi đất, thực hiện quyền sử dụng đất, trình tự, thủ tục bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi nhà nước thu hồi đất và giải quyết khiếu nại, tố cáo về đất đai (gọi tắt là Nghị định 84/2007/NĐ-CP).

b) Việc miễn giảm tiền sử dụng đất đối với người có công với Cách mạng được thực hiện theo quy định của pháp luật về ưu đãi người có công với Cách mạng.

c) Việc ghi nợ tiền sử dụng đất thực hiện theo quy định tại Điều 5 Nghị định 84/2007/NĐ-CP; thủ tục ghi nợ tiền sử dụng đất thực hiện theo quy định tại Thông tư liên tịch số 14/2008/TTL/BTC-BTNMT ngày 31/01/2006 của Bộ Tài chính – Bộ Tài nguyên và Môi trường hướng dẫn thực hiện một số điều của Nghị định 84/2007/NĐ-CP.

4. Trường hợp phải nộp thuế chuyển quyền sử dụng, QSH thì nộp thêm thuế chuyển quyền theo quy định của pháp luật.

SOURCE: http://www.moc.gov.vn/Vietnam/BuildingLaws/Q&A/14218200806120852020/

TRANH CHẤP NUÔI CON NUÔI

GIA TUỆ

TAND TP Cần Thơ vừa xử phúc thẩm một vụ án khá lạ ở địa phương: Chị Nguyễn Thị Lượm, ngụ ấp Thới Bình B, xã Thới Thạnh (Cờ Đỏ) kiện ông hàng xóm là Nguyễn Văn Tám ra tòa để tranh chấp quyền nuôi… con nuôi.

Ai cũng muốn nuôi con

Theo chị Lượm trình bày, trước đây ngày 16-11-2001, mẹ chị có xin một cháu trai tại Bệnh viện 121 (Cần Thơ) về nuôi và cho chị ra xã Thạnh Hòa (Phụng Hiệp) đứng tên làm giấy khai sinh cho cháu với tên là NCB. Sau đó, vợ chồng chị đem theo cháu B. chuyển đến huyện Cờ Đỏ sống nhờ ở nhà một người bạn là ông Tám.

Là chỗ thân quen, vợ chồng chị Lượm lại ở nhờ nhà ông Tám nên mỗi lần đi làm xa, vợ chồng chị đều để cháu B. ở nhà cho ông trông nom giúp. Mãi hơn hai năm trước, đến khi vợ chồng chị có điều kiện cất nhà riêng và qua xin rước cháu B. về thì ông Tám quyến luyến, nhất quyết không chịu giao trả cháu.

Đòi con hoài không được, cuối cùng chị Lượm phải khởi kiện ra TAND huyện Cờ Đỏ để nhờ phân xử, buộc ông Tám trả lại cháu B. để chị nuôi dưỡng, chăm sóc và cho đi học.

Continue reading

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG QUA CÁC BƯỚC ĐỔI MỚI TƯ DUY

HÀ ĐĂNG

Trước đổi mới, chúng ta coi kinh tế xã hội chủ nghĩa và kinh tế tư bản chủ nghĩa (hay kinh tế thị trường) là hai phương thức kinh tế khác nhau về bản chất và đối lập với nhau cả về chế độ sở hữu, chế độ quản lý, chế độ phân phối và mục đích phát triển. Kinh tế xã hội chủ nghĩa vận động theo các quy luật của chủ nghĩa xã hội, còn kinh tế tư bản chủ nghĩa thì vận động theo các quy luật của chủ nghĩa tư bản (tất nhiên trong khi nói đến kinh tế kế hoạch chúng ta cũng đã từng nói đến hạch toán và kinh doanh xã hội chủ nghĩa, vận dụng quan hệ hàng hóa – tiền tệ, coi lợi ích vật chất và khuyến khích vật chất là một động lực của sự phát triển).

Sau đổi mới, tư duy của chúng ta về kinh tế có nhiều sự phát triển so với trước. Nhìn khái quát đã có những sự thay đổi lớn như sau:

– Từ quan niệm chủ nghĩa xã hội chỉ có một chế độ sở hữu duy nhất là chế độ công hữu về tất cả các tư liệu sản xuất (bao gồm sở hữu toàn dân và sở hữu tập thể) đã đi đến quan niệm nền kinh tế của ta hiện nay và sau này có ba chế độ sở hữu cơ bản là toàn dân, tập thể, tư nhân, trên cơ sở đó, hình thành nhiều hình thức sở hữu và nhiều thành phần kinh tế khác nhau như kinh tế nhà nước, kinh tế tập thể, kinh tế tư nhân (cá thể, tiểu chủ, tư bản tư nhân), kinh tế tư bản nhà nước và kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài.

Continue reading

BÀN VỀ ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA TRONG KINH TẾ THỊ TRƯỜNG

TS. ĐỖ TRỌNG BÁ

Trên cơ sở phân tích lý luận của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, bài viết bàn về cách thức để bảo đảm tính định hướng xã hội chủ nghĩa trong việc xây dựng nền kinh tế thị trường trong điều kiện cụ thể ở Việt Nam hiện nay.

Lý tưởng của chủ nghĩa Mác là xây dựng một xã hội không còn cảnh người bóc lột người – một tư tưởng rất đáng trân trọng. Bản chất của chủ nghĩa Mác là nói về cuộc cách mạng vô sản, cách mạng XHCN với mục đích chỉ ra bản chất và tính giới hạn của phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa (TBCN), nguồn gốc của mọi đau khổ và bị bóc lột của người lao động. Còn về việc xây dựng xã hội mới thì những nét phác thảo của các nhà kinh điển chủ yếu dựa trên những quy luật vận động khách quan của kinh tế – xã hội. Không thể đòi hỏi nhiều hơn ở các ông về những chỉ dẫn cụ thể cho việc xây dựng một xã hội mới mà nhiệm vụ tiếp theo là thuộc về những người kế tục chủ nghĩa Mác, trong đó cốt lõi là phải hành động đúng quy luật, nắm chắc những tất yếu lịch sử, kinh tế, chính trị và xã hội trong hoạt động thực tiễn.

Continue reading

BẤT BÌNH ĐẲNG TỒN TẠI Ở CẢ XÃ HỘI PHƯƠNG TÂY

Người gửi: Tuyết Mai,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Bình đẳng giới

Chào các anh chị và các bạn,
Tôi cũng muốn thêm vào là bất bình đẳng không chỉ tồn tại ở VN mà ngay cả ở xã hội phương Tây. Tôi có chị bạn sống ở Úc, lấy chồng người Úc, bố mẹ chồng là người Úc gốc Anh, tóm lại là Tây 100%. Vậy mà bà mẹ chồng có suy nghĩ về nàng dâu không khác gì mấy so với các bà mẹ chồng cổ hủ ở VN!

Vợ chồng chị bạn tôi sống riêng, cả hai đều đi làm, lương cũng tương đối nhưng vẫn không đủ để thuê người giúp việc như ở VN. Vì đi làm gần hơn nên người vợ chịu trách nhiệm đưa đón con đi học, chợ búa cơm nước, tắm rửa cho con, cho ăn, dạy con học, tóm lại là những việc không thể trì hoãn được. Còn chồng thì đi làm về muộn hơn nên làm những việc như rửa bát đĩa, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa (đều có máy cả), nếu mệt thì để hôm sau hay thậm chí cuối tuần làm. Nói chung cả hai đều tự nguyện và vui vẻ. Vậy mà khi bà mẹ chồng đến chơi, thì kết tội con dâu là lười biếng, bắt chồng làm quá nhiều! Theo bà ấy thì không thể ngồi xem TV, đọc báo hay nghỉ ngơi khi mà vẫn còn việc nhà phải làm và lại để dành đó cho chồng! Nếu làm theo lời bà ấy nói thì cứ phải luôn chân luôn tay cho đến khi đi ngủ thì vừa xong việc nhà, còn chồng thì đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi và không phải làm bất cứ việc gì hết, y như nhiều gia đình ở VN.

Bà ấy còn chì chiết, soi mói con dâu là không chịu là quần áo hàng ngày cho con nhỏ (trẻ con một ngày thay vài bộ, giữ cho sạch sẽ là tốt rồi), bếp nấu xong không lau chùi ngay, để đồ chơi của con vương vãi khắp nhà, khăn trải giường và khăn tắm không thay thường xuyên… Tóm lại là không gọn gàng tươm tất sạch sẽ như ở khách sạn. Và nói những câu như “ngày xưa tôi có những mấy đứa con mà đâu vào đấy”.

Bà ấy thậm chí còn cạnh khoé nhiếc móc con dâu về cái tội học cao hơn chồng (có đủ bằng thạc sĩ, tiến sĩ, trong khi chồng chỉ có bằng đại học). Mỗi khi hai vợ chồng tranh luận thì bà ấy nói “phải rồi, cô đúng vì cô có bằng tiến sĩ mà!”. Và tất nhiên là cũng cạnh khoé cả cái tội kiếm nhiều tiền hơn chồng, nhưng lại xui con trai cất tiền tiêu riêng!

Bà mẹ chồng này có lẽ còn tệ hại hơn là mẹ chồng VN vì con cái không được sống trong nhà của bà ấy (mấy cái nhà bà ấy còn để cho thuê), không hề có chuyện giúp đỡ về tiền bạc, cũng không giúp trông hộ cháu nhỏ hay làm giúp việc nhà, chỉ thỉnh thoảng đến chơi, biểu diễn khả năng quản lý, dọn dẹp nhà cửa trong một hai ngày để lên lớp cho con dâu, gây cãi cọ giữa hai vợ chồng rồi đi.

Có thể là chuyện mẹ chồng nàng dâu thì ở đâu cũng thế nhưng qua đây cũng thấy là bất bình đẳng giới tồn tại ở tất cả mọi nơi, ngay cả ở những nước phương Tây, trong quan niệm của những người sinh ra và được nuôi dưỡng trong lòng xã hội phương Tây. Phụ nữ ở đâu thì cũng phải được “nhắc nhở” rằng họ sinh ra là để phục vụ chồng con và nên “thấp hơn chồng một cái đầu”, nếu không muốn gặp rắc rối.

May mà thế hệ mẹ chồng này đang già đi. Thế hệ các ông chồng Tây thì tuy có giúp vợ nhưng vẫn để bị nhắc mới chịu làm, đôi khi còn phụng phịu và kể công.

Chúc các anh chị và các bạn một ngày vui vẻ.

Mai

SOURCE: VNEXPRESS.NET

Trích dẫn từ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Bat-binh-dang-ton-tai-o-ca-xa-hoi-phuong-Tay/10948728/478/

DƯ LUẬN XÃ HỘI THƯỜNG KHẮT KHE VỚI PHỤ NỮ HƠN

Người gửi: Bui Thu,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Chia sẻ cùng bạn Đào Khánh Tùng và bạn Minh Nguyệt về bình đẳng giới

Thưa bạn Khánh Tùng và bạn Minh Nguyệt ,
Tôi đồng ý rằng ăn nói nhỏ nhẹ có duyên là một nét hấp dẫn, không chỉ của phụ nữ, mà của cả nam giới nữa. Một người nói năng nhỏ nhẹ đúng mực, có duyên thì chắc chắn sẽ thuyết phục người nghe hơn. Và đúng như bạn Tùng nói, “một người đàn ông lịch lãm ăn nói nhẹ nhàng được yêu mến hơn là một người suốt ngày om xòm ngoài đường”.
Tuy nhiên, điều cần làm rõ ở đây là: dư luận xã hội thường khắt khe với phụ nữ hơn, khiến cho nhiều khi bị ức hiếp, người phụ nữ cũng không dám to tiếng, không dám tự bảo vệ mình, vì sợ thiên hạ chê cười: “Đàn bà con gái mà ghê gớm thế”.
Đấy là khi sự việc xảy ra ở ngoài đường. Còn ở trong gia đình, cái mà bạn Khánh Tùng gọi là “truyền thống văn hóa” dạy người phụ nữ Việt Nam rằng: “Chồng giận thì vợ bớt lời”. Tôi chưa nghe ai nói “vợ giận thì chồng bớt lời” bao giờ! Chẳng lẽ chỉ có người chồng mới có cái quyền được giận người bạn đời của mình thôi sao? Chính vì quan niệm này mà khi vợ chồng có xích mích, cãi nhau, người đàn ông to tiếng với vợ thì được phần đông dư luận chấp nhận là “dạy vợ”, người phụ nữ to tiếng với chồng thì được thiên hạ gán cho là “đồ đàn bà mất nết, cãi chồng”.
Khi người đàn ông ngoại tình thì dư luận xã hội chê cười người vợ là “không biết giữ chồng”, người phụ nữ ngoại tình sẽ được tặng mỹ từ “lăng loàn, lẳng lơ, mất nết”. Ở đây, tôi không cổ suý nam giới hay phụ nữ ngoại tình. Tôi chỉ muốn làm rõ một điều là cùng một sự việc hiên tượng, nếu người phụ nữ làm thì là “vi phạm chuẩn mực đạo đức, nhân cách”, còn khi người đàn ông vi phạm thì đó không phải lỗi của anh ta. Tương tự như vậy, người đàn ông sau khi ly dị vợ có nhiều khả năng tái hôn với người khác. Còn phụ nữ ly dị chồng thì khả năng này ít hơn nhiều lần, ngay cả khi chưa có con. Thiên hạ sẽ xì xào về người phụ nữ đó, rằng “con đó chắc phải thế nào thì chồng nó mới bỏ chứ”.
Chuyện thờ cúng tổ tiên và thừa hưởng gia tài là điều còn nhiều tranh cãi. Với cá nhân tôi, thừa hưởng gia tài không phải là điều quan trọng. Tôi cũng tin rằng phần nhiều phụ nữ Việt Nam hiện đại hạnh phúc với tài sản do mình làm ra chứ không phải những thứ có được không phải bằng mồ hôi nước mắt của mình. Tuy nhiên, quan niệm con gái không được hưởng gia tài của bố mẹ dễ đẩy phụ nữ vào những hoàn cảnh đáng thương. Hãy thử tưởng tượng người phụ nữ “không biết giữ chồng” như đã nói ở trên, có người chồng ngoại tình và đòi ly dị vợ. Số năm chung sống chưa đủ nhiều để gọi tài sản trong nhà là tài sản chung của cả 2 vợ chồng. Dù họ có phần đóng góp cho khối tài sản đó thì nhiều khi cũng khó được hưởng phần đóng góp của mình vì giấy tờ nhà đất thường đứng tên người chồng. Trắng tay trở về với mẹ, và nếu không kết hôn nữa thì tập tục không thừa kế tài sản cho con gái sẽ biến người phụ nữ ấy thành người suốt đời ở nhờ nhà anh, em trai, hoặc thậm chí con trai của anh hoặc em trai mình. Ngoài khả năng đó ra, người phụ nữ đó có thể trở thành kẻ vô gia cư. Cũng vì tiên lượng những tương lai đó mà phần nhiều những người phụ nữ phụ thuộc vào chồng về kinh tế đành cố cắn răng mà chịu sự ngược đãi của chồng.
Những trường hợp như thế này không phải là nhiều. Nhưng rõ ràng là tập quán này tiềm ẩn nhiều nhiều sự bất lợi và lép vế cho phụ nữ.
Một vài ý kiến chia sẻ cùng bạn Khánh Tùng, bạn Minh Nguyệt và toàn thể bạn đọc TS.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

Trích dẫn từ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Du-luan-xa-hoi-thuong-khat-khe-voi-phu-nu-hon/10948945/478/