TÔI KHÔNG THỂ THA THỨ CHO MÌNH

9103_1211902064 NVX

Trước khi kể ra câu chuyện của đời mình, tôi xin được bày tỏ sự sám hối trước tất cả mọi người, những người thân trong gia đình tôi, vợ tôi, các con tôi và với những người phụ nữ mà tôi đã trót mang lại đau khổ cho họ…

Tôi không cầu xin sự tha thứ, bởi trong trường hợp của tôi, tha thứ chẳng có nghĩa gì cả, cái quan trọng là tôi đã mang nặng trong lòng sự sám hối này suốt cả cuộc đời tôi rồi, và tôi rất đau khổ. Chỉ có cái chết, sự giải thoát cuối cùng may ra mới cho tôi sự thanh thản.

Tôi vốn là một sinh viên Trường Đại học B.K Hà Nội. Năm thứ 4 đại học, tôi nhập ngũ, vào chiến trường trong dịp huy động tổng lực cho cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Trước khi đi B (vào Nam), đơn vị tôi đóng quân huấn luyện ở S.T 4 tháng. Chúng tôi đóng quân ngay trong một ngôi làng MĐ, tại đây chúng tôi được sống trong tình yêu thương, sự quan tâm săn sóc chu đáo và hết mực nghĩa tình của những người dân trong làng.

Sau mỗi một ngày tập luyện vất vả, dân làng đã cử các cô thôn nữ gánh nước chè xanh, mang cơm, hoặc bất cứ thứ gì ăn được để bộ đội bồi dưỡng chuẩn bị đi B.

Tôi, một thằng sinh viên đẹp trai, đa tình, mơ mộng và ngỗ nghịch, vì chút bồng bột của tuổi trẻ mà thành ra đã đùa giỡn với tình yêu. Ngay sau tháng huấn luyện đầu tiên, tôi đã cưa đổ một lúc 3 cô thôn nữ ở ngay trong ngôi làng ấy.

Tình yêu ban đầu chỉ là những cảm giác rung động thầm kín, những tình cảm nảy nở đẹp đẽ và thánh thiện khác giới. Tôi lấy đó làm niềm hãnh diện, mang kể hết cho nhóm bạn bè.

Lúc đó, cánh lính sinh viên chúng tôi quan niệm rằng, đời lính chuẩn bị đi B, liệu có cơ hội để trở về hay không. Bởi thế hôm nay cứ biết sống hết mình, vui hết mình. Tôi đã cùng một lúc hẹn hò yêu đương với cả 3 cô thôn nữ. Cô nào tôi cũng cảm thấy tình cảm của mình chân thành, xuất phát từ trái tim. Tôi không biết tôi đã yêu ai nhiều hơn ai, chỉ biết rằng tôi đã yêu cả ba người con gái mà không thể gạt bỏ hay chọn lựa cho mình một ai hết.

Rồi thời gian huấn luyện 4 tháng thấm thoắt trôi nhanh, đến ngày chúng tôi lên đường vào chiến trường B. Cuộc chia tay bịn rịn nhiều nước mắt. Trong 3 đêm liền, tôi lần lượt hẹn hò chia tay với cả 3 cô gái tôi yêu.

Thật kỳ lạ, chính bản thân tôi cũng không thể kiểm soát được tình cảm của mình. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ yêu cho vui, kẻo mai mốt nếu không trở về thì cũng không ân hận vì đã nếm mùi đời tình yêu. Tất nhiên, mấy người bạn trong đơn vị của tôi đã khuyến cáo tôi không được phép làm khổ bất kỳ ai trong 3 cô gái mà tôi yêu. Và dù rất yêu cả 3 cô gái nhưng tôi vẫn nhắc nhở bản thân phải giữ mình trong sạch.

Đời lính đầy bất trắc, vì vậy, không được phép bỏ lại những hệ lụy cho những cô thôn nữ ngây thơ và trong trắng ấy. Nhưng thói đời, đã yêu, càng bập vào càng say. Tôi đã cố gắng giữ mình đến phút cuối của cuộc chia tay.

Tôi đã chia tay 2 cô gái trong 2 đêm trước đó. Cô gái nào tôi cũng khóc nức nở, cũng đau khổ đến tột cùng khi chia xa họ. Và tôi lắc đầu chối từ mọi ước hẹn. Chỉ nói rằng: “Lính mà em! Đừng đợi anh vì chưa biết đến ngày về. Cứ lấy chồng đi nếu gặp được duyên phận”.

Nhưng, trớ trêu thay cô gái trong đêm chia tay cuối cùng đã quyết liệt tự nguyện khi đòi được dâng hiến tình yêu cho tôi, dâng hiến thứ quý giá nhất của đời con gái.

Công bằng mà nói, tôi đã từ chối, dù đó là sự từ chối yếu ớt. Tôi nói với cô gái ấy rằng, tôi ra trận chưa biết có còn sống để trở về. Cô gái ấy đã khóc rất nhiều và nói với tôi cô không ân hận, cô mong muốn được làm điều đó, và nếu tôi không tiếc thân mình vì cứu nước thì cô có tiếc gì chút trinh tiết của người con gái đối với người yêu trước giờ ra trận. Và tôi đã trở thành một người đàn ông thực thụ trong đêm chia tay đáng nhớ ấy. Ra trận, tôi mang theo hình bóng của 3 cô gái với một nỗi nhớ nhung đau khổ.

Thế rồi, những người lính sinh viên chúng tôi bước vào một cuộc chiến thực sự khốc liệt với bom đạn, nước mắt và máu. Ngày mỗi ngày, chiến tranh dồn dập, các trận đánh liên miên, sự sống và cái chết, sự hy sinh của đồng đội đã không cho tôi còn nhiều thời gian, sự mơ mộng để nghĩ về những gì đã qua, về tình yêu và 3 cô thôn nữ tôi đã để lại phía sau cuộc chiến.

Sau này, trong những lần nghỉ ngơi hiếm hoi giữa hai trận đánh, tôi lần giở những kỷ niệm về họ, và nỗi nhớ ngày một trở nên mơ hồ hơn, vợi xa hơn. Tôi bước vào cuộc chiến một mạch 8 năm. 8 năm với biết bao sự thay đổi và biến cố.

Năm 1975, sau khi tiến vào Sài Gòn trong trận đánh cuối cùng, tôi đã bị thương khá nặng. Một cánh tay tôi đã bỏ lại chiến trường. Tôi được đưa ra Bắc điều trị và an dưỡng. Cuộc đời cứ thế cuốn tôi đi trong những biến cố dồn dập.

Sau khi vết thương đã ổn định, tôi tiếp tục quay trở lại Trường Đại học B.K và hoàn thành nốt hai năm học cuối cùng. Tốt nghiệp đại học, tôi về công tác giảng dạy ở một trường ĐH trong thành phố. Chiến tranh vừa kết thúc, cuộc sống thời bao cấp với vô vàn những gian khó nhọc nhằn cứ thế cuốn tôi đi. Hình như tôi chẳng có lấy chút thời gian và tâm trí nào để suy nghĩ một cách nghiêm túc về tuổi trẻ của mình và tình yêu với 3 cô thôn nữ chục năm về trước.

Tôi lập gia đình khá muộn với một đồng nghiệp ở trong trường. Lúc này tôi đã ngoài 30 tuổi. Cuộc sống bình yên cứ thế trôi đi, cho đến một ngày quá khứ đã tìm đến tôi, đòi tôi phải trả giá.

Đó là một ngày đau đớn nhất trong đời, khi tôi bước vào nhận lớp cho một khóa học mới. Lần lượt các em sinh viên vừa nhập học khóa mới đã đứng lên giới thiệu tên tuổi quê quán, tôi đã sững sờ trước một gương mặt giống tôi hồi trẻ như đúc. Linh cảm trào dâng, tôi cúi xuống và đọc luôn những dòng trích ngang trong hồ sơ của một sinh viên, tôi đã bàng hoàng chết lặng.

Cậu sinh viên đó tên là T, mẹ là NTH, người làng MĐ- ST, bố là NVX bộ đội mất tích ở chiến trường. Tôi nhìn vào họ tên của tôi, đơn vị huấn luyện của tôi ngày trước ghi ở phần bố mà choáng váng.

Tôi đã lục lại trí nhớ và linh tính có sợi dây ràng buộc bí ẩn giữa tôi và cậu sinh viên trẻ. Tôi đã quyết định tìm gặp ngay cậu sinh viên và hỏi hoàn cảnh gia đình.

Chao ôi, cái điều tôi linh tính, đã nghĩ đến, đã run sợ và hy vọng rằng xác suất chỉ là một phần nghìn thôi lại là sự thật và rơi đúng vào tôi trong một phần nghìn mỏng manh ấy. Cậu sinh viên đã thản nhiên kể cho tôi nghe rằng mẹ cháu yêu bố cháu là một người lính đóng quân ở trong làng. Sau đêm chia tay để bố đi B, mẹ đã có thai cháu.

Nhưng chiến tranh, bố cháu đi và không một hồi âm, không trở lại, mẹ lại có thai, ở làng, mọi người động viên mẹ chờ bố trở về và tổ chức lễ cưới cho mẹ mà vắng mặt bố. Từ bấy đến nay, mẹ không có tin tức gì của bố, mẹ ở vậy nuôi cháu khôn lớn mà không lấy ai cả.

Mẹ nói, cả đời mẹ chỉ có một tình yêu dành cho một người là bố cháu. Bố cháu cùng tên với thầy đấy ạ. Ở làng cháu, nhiều người như mẹ cháu, người yêu ra trận không về, thế là họ ở vậy không lấy chồng nữa thầy ạ.

Cậu hồn nhiên kể cho tôi nghe câu chuyện của gia đình mình mà như chuyện của ai đó. Cậu không biết rằng nó vừa gieo vào đời tôi một cơn bão khủng khiếp nhất. Và tôi run rẩy, mặt tái nhợt, tôi phải tựa lưng vào thành ghế để giúp mình khỏi khuỵu ngã. Tôi đau đến tê dại. Tôi đã đổ bệnh và ốm suốt mấy tháng trời sau buổi nói chuyện ấy.

Từ đó, tôi không thể vô tâm với giọt máu mà tôi đánh rơi. Tôi tìm mọi cách gần gũi cháu. Mỗi lần nhắc đến người bố chưa một lần biết mặt, cháu vẫn bình thản, vui vẻ và không có vẻ gì đau khổ hay hờn giận. Cháu cũng không tỏ vẻ cảm thấy bất hạnh khi mình sinh ra không có bố. Thậm chí cháu còn có vẻ tự hào khi bố là người lính chiến đấu ở chiến trường, cho dù người bố đấy chỉ là một hình ảnh không bao giờ hiện hữu có thực…

Đọc đến đây, chắc mọi người sẽ nói rằng tôi là một thằng đàn ông khốn nạn, một người lính có lối sống phóng túng, một thầy giáo không đủ tư cách để đứng trên bục giảng. Tất cả những điều đó là đúng và tôi đáng bị rủa nguyền hơn vạn lần thế nữa. Cuộc đời tôi trở nên bất hạnh kể từ ngày tôi gặp lại đứa con run rủi của số phận, đứa con tôi đã bỏ rơi vãi trong chiến tranh, trong tuổi trẻ phóng đãng của tôi.

Từ ngày đó, tôi sống trong những cơn ác mộng, trong nỗi sợ hãi âm thầm, trong khổ đau và day dứt tột cùng. Tôi đã cố gắng dành chút sức lực cuối cùng để quan tâm đến việc học hành và dạy dỗ đứa con vô thừa nhận của tôi. Tôi đã dành cho nó sự quan tâm đặc biệt, và cuộc đời trớ trêu thay, đứa con đẻ của tôi đã yêu quý tôi đến nỗi nó nhất quyết xin nhận tôi là bố nuôi và bao nhiêu tình cảm thiếu thốn của nó về người bố, nó đem trút sang tôi.

Tôi đã không thể chạy trốn những tình cảm ấy, tôi đã chấp nhận những cơn bão của số phận ập lên mình.

Sau khi cháu tốt nghiệp, tôi xin việc làm cho cháu ở Hà Nội, và dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, song lấy cớ sức khỏe yếu, tôi làm đơn xin nghỉ dạy. Cuộc đời của tôi từ ngày nhận ra đứa con rơi, cũng là nhận thêm bao nỗi giày vò khắc khoải.

Bao nhiêu lần đứa con rơi của tôi mời tôi về nhà thăm mẹ cháu, và cũng bao nhiêu lần cháu đưa mẹ lên tìm tôi để tạ ơn là bấy nhiêu lần tôi tránh mặt và khước từ sự gặp gỡ trong sự ngạc nhiên đến không hiểu nổi của hai mẹ con. Họ đâu hiểu rằng nếu gặp lại nhau, nhận ra nhau, mẹ con họ sẽ thất vọng và đổ vỡ đến nhường nào.

Sẽ đau khổ đến thế nào đây. Tôi không đủ sức để đối diện với sự thật cho dù cả tôi và cô gái năm xưa ấy giờ đều đã già. Thế nhưng mang một nỗi ân hận lớn đến mức không thể tỏ bày, chia sẻ hay giải tỏa, tôi đã âm thầm chịu đựng, đã dằn vặt đấu tranh với chính mình.

Tôi không đủ sức để trở về ngôi làng ấy, cho dù từ Hà Nội lên đó chỉ mất vài giờ đồng hồ chạy xe. Tôi sợ sẽ phải đối diện với sự thật, và không chỉ một sự thật đau lòng mà tôi khiếp hãi khi biết chắc chắn ở nơi đó có tới 3 sự thật đang chờ tôi, đang truy đuổi tôi, đang lên án tôi, đang tự vấn về lương tâm tôi.

Mọi người ơi! Hãy có trách nhiệm với cuộc sống của bản thân mình ngay từ giây phút đầu tiên mà ta có mặt ở trên đời. Nếu không ta sẽ phải trả giá quá đắt, sẽ phải chịu đựng nỗi bất hạnh khủng khiếp mà ta không thể lường trước được.

Một lần nữa, tôi xin được tạ lỗi với tất cả những người thân trong gia đình tôi, xin hãy để cho tôi được giấu kín câu chuyện này trong lòng, để một mình tôi đau đớn thế là đủ. Tôi không thể tha thứ cho bản thân mình trước những hậu quả mà tuổi trẻ bồng bột của tôi gây ra.

Nhưng có một sự thật, một sự thật chính tôi cũng không thể lý giải nổi. Tôi đã rất yêu cả ba cô gái đầu tiên trong đời mình. Còn vì sao tôi có thể yêu cùng một lúc cả 3 người thì đến bản thân tôi cũng không thể lý giải được, không tha thứ cho mình được. Xin mọi người hãy lên án tôi đi, vì tôi đáng bị như thế.

SOURCE: CHUYÊN ĐỀ “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2008/4/52184.cand

TÔI PHẢI LÀM GÌ

image VTL – Hà Nội

Tôi đã giấu kín câu chuyện gia đình bao nhiêu năm nay. Chừng ấy năm, tôi sống trong một nỗi phiền muộn và đau khổ. Chỉ đến lúc này, con gái út của tôi đã sinh được một bé trai kháu khỉnh thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, chỉ là nhẹ gánh lo đi thôi, còn nỗi ưu phiền thì chưa buông tha tôi, tôi không biết phải tiếp tục xử lý chuyện riêng tư của gia đình sao cho đúng, cho phải đạo để sau này không phải ân hận.

Chuyện xảy ra khi con gái út của tôi đang học THCS. Cháu chỉ mới 15 tuổi, mới học lớp 9, thế nhưng không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cháu khi tôi thấy cháu biểu hiện bất thường. Cháu quá nhỏ tuổi để hiểu chuyện gì đang xảy ra với cháu. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi đưa cháu đi khám. Những dự đoán của tôi là chính xác. Cháu đã có thai 6 tháng. Giới tính thai đã hình thành, là một bé gái, tim thai đập rất khỏe.

Tôi bàng hoàng và choáng váng.

Lúc đấy tôi chỉ biết khóc vì thương con và cảm thấy có lỗi vì tôi đã không gần gũi con nhiều hơn, và biết bảo vệ con gái bé bỏng của tôi. Bác sỹ khuyên tôi làm covac (sinh non) cho cháu vì cái thai đã quá lớn, không thể nạo được nữa. Tôi rất lúng túng vì khi nhìn trên máy siêu âm, tôi đã thấy hình ảnh em bé mút tay và trái tim đập phập phồng.

Cần phải nói thêm rằng, hồi đó tôi đã phải đưa cháu vào Bệnh viện Việt Pháp để khám vì rất ngại khi khám ở bệnh viện công lập nhỡ gặp phải người quen. Vì quá choáng váng và sợ hãi, tôi đưa cháu về nhà và cần tĩnh tâm lại, cần thời gian để suy nghĩ thêm.

Tôi đã gặng hỏi cháu chuyện gì xảy ra nhưng cháu ngơ ngác như không hiểu điều gì. Nếu tôi làm dữ thì cháu chỉ biết khóc. Cháu vẫn còn là một đứa trẻ con hoàn toàn, không biết ai nỡ đang tâm làm hại đời cháu. Thương con, sợ tổn thương đến tinh thần của cháu, tôi không tra hỏi cháu nữa mà lẳng lặng tìm cách giải quyết.

Tôi không dám nói gì với chồng tôi, một mình tôi chấp nhận cú sốc này đã là quá đủ. Với lại địa vị của chồng tôi không cho phép gia đình tôi có xì căng đan. Nhưng phải một mình chịu đựng, tôi gần như suy kiệt tinh thần.

Sau rất nhiều đêm nát óc suy nghĩ, tôi quyết định giữ đứa bé trong bụng con gái tôi. Nhưng tìm cách để giữ thật là khó khăn, làm sao để chồng tôi không biết và không phải chứng kiến cảnh này.

Hình như ông trời đã thấu nhận tấm lòng từ thiện của một người mẹ như tôi nên đã sắp đặt cho chồng tôi một chuyến công du ở nước ngoài trong 6 tháng liền. Khi chồng tôi đi nước ngoài là con gái tôi đã mang thai đến tháng thứ 6. Một tháng nữa con gái nghỉ hè, bụng cháu cũng đã bắt đầu lộ, tôi quyết định cho cháu vào Sài Gòn nói dối bà con họ hàng là đưa cháu đi chơi.

Tôi đưa cháu vào Sài Gòn thuê một nhà trọ để ở. Ở cơ quan, tôi nói dối là đi khám bệnh vì mắc phải căn bệnh khó chữa nên xin nghỉ lâu dài. Mọi việc trong gia đình tôi đều phải sắp đặt kỹ lưỡng, làm sao để chồng tôi, cơ quan, hàng xóm và họ hàng không nghi ngờ. Các con trai tôi đều đã trưởng thành và đều là sinh viên đại học nên các cháu tự thu xếp được ở nhà. Tôi nói mẹ đi khám bệnh và điều trị nên mang em gái vào tiện chăm sóc mẹ.

Hai mẹ con tôi đã ở Sài Gòn đúng 3 tháng, khi con gái tôi sinh con được đúng một tháng tôi đưa cháu về nhà và mang theo đứa bé. Tôi đã phải tính rất kỹ về việc giải thích đứa bé đỏ hỏn mà tôi mang về nhà. Vì con gái tôi còn bé, vóc dáng chưa thật hoàn thiện, cháu lại hơi gầy, sinh con xong tôi bắt cháu không được cho con bú và quên việc mình có một đứa con, nên con gái tôi lại người rất nhanh.

Với lại quan trọng nhất là không một ai có mảy may nghi ngờ một gia đình trí thức danh giá như gia đình tôi lại có thể xảy ra chuyện tày trời, rằng đứa con gái bé bỏng của tôi chỉ mới 15 tuổi lại sinh con nên việc tôi nói dối lai lịch nguồn gốc của cháu bé không có gì là khó. Với hàng xóm, láng giềng, tôi nói là của đứa cháu bên nhà họ hàng không may chồng bị tai nạn đột ngột qua đời khi vợ đang có thai tháng thứ 9. Quá sốc, người vợ sinh con, bị băng huyết mà chết để lại đứa nhỏ bơ vơ.

Với họ hàng và gia đình, tôi nói là ai đó để đứa bé trước cửa nhà nên bế cháu vào nuôi, coi như làm phúc làm đức. Với cơ quan, ai biết, thắc mắc thì tôi bảo nuôi hộ cô em ruột vì nhà nó đông con quá. Tóm lại, tất cả mọi người biết tôi vừa có đứa con nuôi và việc đó không có gì khó hiểu.

Sáu tháng sau, chồng tôi trở về nhà và tôi đã giải thích với chồng tôi như đã nói với họ hàng. Rằng ai đó đã để đứa bé trước cửa nhà tôi, và coi như đó là số phận mà ông trời đặt vào gia đình tôi nên tôi đã bế cháu vào nhà nuôi cháu coi như việc phúc đức. Khi chồng tôi về, cô bé đã tròn 3 tháng tuổi, đã biết cười biết lẫy. Chồng tôi nhìn thấy đứa bé và vô tư thốt lên: “Trời ơi, sao giống con Cún nhà mình hồi nhỏ quá vậy! Em bế nó vào nhà mình là đúng, vì người ta đặt trước cửa nhà mình là mong mình cứu giúp. Em xin giấy tờ nhận con nuôi đi rồi khai sinh cho con”. Rồi ông bế đứa bé lên hôn hít nựng nịu như chính giọt máu của mình. Vào giây phút đó, tôi đã phải lén quay đi để giấu giọt nước mắt. Ông trời đã thương tôi nên bao bọc cho tôi câu chuyện đau lòng này.

Con gái của tôi cháu còn quá bé nên sau những sự việc kinh khủng mà cháu đã trải qua, cháu chưa đủ lớn và chưa đủ từng trải để hiểu sâu sắc mọi điều. Cháu cứ vô tư lớn lên, hoàn toàn không có khái niệm cháu đã có một đứa con. Cháu vẫn chơi đùa với con gái của mình và gọi nó bằng em, cứ như thể chuyện của ai đó chứ không phải của nó. Con gái tôi cũng vô tâm tính, với lại cháu quá bé để không bị những hệ lụy đau đớn chi phối. Cháu đã được mẹ lo hộ rồi, và cháu không quan tâm nữa mà chỉ lao vào học hành. Với lại cuộc sống của một đứa trẻ 15 tuổi, vô lo, cháu nhanh chóng quên đi mọi chuyện và trở lại với cuộc sống của một đứa trẻ 15 tuổi với thầy cô giáo, bạn bè và trên hết là việc học. Thế rồi cháu tốt nghiệp loại giỏi và thi được học bổng đi học đại học ở nước ngoài.

Đứa bé lớn lên trong yêu thương và đau khổ của một người bà, người mẹ là tôi. Nhiều lúc tôi gắng để quên đi những gì mình đang chịu đựng. Tôi bàn với chồng tôi cùng các con tôi, họ hàng gia đình tôi rằng vợ chồng tôi nuôi cháu từ khi lọt lòng nên coi cháu như con. Đừng ai để cháu phải biết hoàn cảnh thật của cháu, thân phận con nuôi của cháu. Chúng tôi muốn cháu lớn lên và được nhận toàn bộ tình yêu thương của mọi người trong gia đình như một thành viên chính thức.

Rất may là chồng và các con trai tôi đều tán thành. Con gái tôi đi du học 4 năm, cháu trở về nước và đi làm cho một công ty rất lớn của nước ngoài. Lúc này cháu mới quyết định yêu và lấy chồng. Phải nói rằng con gái của tôi rất có nghị lực và nhiều khi tôi có cảm tưởng cháu là một người quyết đoán và lạnh lùng. Cháu rời bỏ quá khứ mà không một lần ngoái lại. Cháu đối xử với giọt máu của mình như một người em ruột chứ không phải là con ruột.

Cứ như thể đứa bé là của tôi, do tôi quyết định và thuộc về trách nhiệm của tôi chứ không phải của cháu. Cháu không liên quan gì tới câu chuyện trong quá khứ nữa, điều đó đã được mặc định. Cháu xem con mình như một đứa em đúng nghĩa và thỉnh thoảng chơi đùa với nó một cách vô cùng hồn nhiên.

Con gái tôi đã yêu và kết hôn với một người đàn ông hơn cháu 7 tuổi. Cuộc hôn nhân của cháu ơn trời rất hạnh phúc, ít nhất là cho đến lúc này cháu vừa sinh cậu con trai.

Từ khi con gái tôi có gia đình và sinh con trai, trong lòng tôi không phút giây nào yên ổn. Nhìn thấy con gái tôi cưng chiều và yêu thương đứa con hợp pháp của nó bao nhiêu, tôi lại chạnh lòng ứa nước mắt vì thương đứa con gái của nó mà tôi đang nuôi dưỡng.

Nhiều khi tôi ôm cháu vào lòng mà nước mắt chảy ra. Giờ đây con bé đã 10 tuổi rồi, về danh chính ngôn thuận thì nó là con của vợ chồng tôi nhưng chỉ là con nuôi. Điều này ai cũng biết, chỉ mình cháu là không hề hay biết gì, cháu không hay biết số phận bất hạnh của mình cũng như sự thật về nguồn gốc của cháu.

Đã rất nhiều lần tôi cầu mong con gái tôi mở lời và nói với tôi chuyện này, về đứa con đầu lòng mà nó trót sinh ra, rằng nó muốn nhận con và nói thật với chồng nó tất cả câu chuyện không may của quá khứ. Nếu chồng nó thật sự yêu thương nó thì sẽ hiểu và tha thứ tất cả, chấp nhận đứa con riêng của vợ mình. Nhưng nghĩ đến chuyện đó tôi lại sợ biết đâu chồng nó không thể tha thứ cho nó, quá sốc khi biết quá khứ của vợ mình và không chịu đựng nổi mà bỏ vợ.

Nhiều khi tôi cũng muốn tâm sự với chồng tôi tất cả sự thật để mong nhận được từ chồng một sự sẻ chia, thông cảm. Thế nhưng nghĩ đến những hệ lụy sau khi tôi nói ra sự thật thì chồng tôi sẽ chịu đựng như thế nào. Chồng tôi vốn rất yêu và tự hào về con gái của mình, làm sao tôi nỡ phá hủy đi tất cả.

Thật lòng, cuộc sống của gia đình tôi bây giờ đang rất bình yên và hạnh phúc, chỉ riêng tôi là suy nghĩ nhiều và đau khổ nhiều mà thôi. Nhìn đứa cháu, đứa con ruột của con gái tôi ngày ngày vẫn gọi tôi bằng mẹ và mẹ đẻ nó bằng chị, lắm lúc tôi xót xa, ứa nước mắt. Việc con gái tôi cố tình hay vô tình quên đứt chuyện đứa con mang nặng đẻ đau của mình tôi càng nghĩ nhiều hơn, day dứt nhiều hơn.

Tôi phải làm gì bây giờ cho đúng, cho phải đạo. Nhỡ ra sau này khi lớn lên, khi tôi già đi và nhắm mắt xuôi tay, vì một lý do nào đó mà cháu biết mình không phải là con ruột của vợ chồng tôi, chỉ là đứa con bị bỏ rơi do vợ chồng tôi nhận về nuôi thì cháu sẽ buồn khổ và mất mát đến thế nào. Cháu không đáng phải chịu bất hạnh như vậy vì cháu là giọt máu của gia đình tôi. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên

SOURCE: CHUYÊN ĐỀ “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2008/6/52277.cand

BẢO VỆ QUYỀN SỞ HỮU TRÍ TUỆ: CẦN CÓ TÒA CHUYÊN TRÁCH

HOÀNG HÀ

Sở hữu trí tuệ (SHTT) được coi như hàn thử biểu thể hiện mức độ phát triển của nền kinh tế quốc gia. Nhìn vào số lượng và tính chất của các tranh chấp quyền SHTT, người ta có thể xác định được tình trạng cũng như hướng phát triển của nền kinh tế đất nước trong từng giai đoạn nhất định. Thiết lập hệ thống toà SHTT đồng nghĩa với việc tạo ra một môi trường bình đẳng cho việc giải quyết các tranh chấp về SHTT.

Tranh chấp quyền SHTT phát sinh từ các đối tượng SHTT hoặc từ các giao dịch thương mại, quá trình khai thác các đối tượng của SHTT. Về bản chất, các tranh chấp phát sinh từ lĩnh vực SHTT là một dạng đặc thù của tranh chấp dân sự. Các tranh chấp phát sinh từ lĩnh vực SHTT phần lớn đều là những tranh chấp phức tạp, gắn liền với các yếu tố kỹ thuật chuyên sâu, do đó, việc đánh giá bản chất tranh chấp là vấn đề không đơn giản, thậm chí ngay cả đối với các bên trong tranh chấp. Trên thực tế, có không ít tranh chấp xảy ra hoàn toàn không do chủ ý của các bên mà là do hạn chế về nhận thức đối với hành vi vi phạm của mình. Các tranh chấp quyền SHTT thường có yếu tố liên quốc gia, do tính vô hình của tài sản trí tuệ và phạm vi khai thác, sử dụng của loại tài sản này trên thực tế. Cũng xuất phát từ tính đặc thù của tài sản trí tuệ mà tranh chấp quyền SHTT thường đòi hỏi tính bảo mật rất cao.

Continue reading

CẦN ĐA DẠNG HÓA THỊ TRƯỜNG BẤT ĐỘNG SẢN

GS.TSKH. ĐẶNG HÙNG VÕ

Để tháo gỡ những khó khăn hiện tại và phát triển thị trường BĐS trong giai đoạn 5 năm tới, cần thực hiện các giải pháp chủ yếu như sau:

Một là, cần đa dạng hoá hàng hoá BĐS, từng bước xã hội hóa việc đầu tư hạ tầng kỹ thuật, hạ tầng xã hội, xây dựng các công trình công cộng trong cơ chế hoạt động của thị trường BĐS; phát triển thị trường cho thuê nhà ở, văn phòng, cơ sở sản xuất, kinh doanh; có biện pháp kích cầu hợp lý đối với thị trường nhà ở cho người có thu nhập thấp, người thuộc diện được ưu đãi; tạo sức cạnh tranh cho thị trường BĐS trong nước so với thị trường khu vực, có sức hấp dẫn các nhà đầu tư.

Hai là, cần sớm hoàn chỉnh hệ thống pháp luật về BĐS bảo đảm đồng bộ, xây dựng hoàn chỉnh khung pháp lý để dễ dàng chuyển BĐS thành vốn đầu tư; tạo hệ thống đăng ký BĐS thống nhất; công khai hoá hoạt động kinh doanh BĐS.

Ba là, cần nâng cao chất lượng quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch đầu tư phát triển BĐS, bảo đảm quyền định đoạt và hưởng lợi của Nhà nước, Nhà nước chủ động toàn bộ thị trường đất đai sơ cấp (đưa hợp lý quỹ đất vào thị trường), điều tiết tốt thị trường đất đai thứ cấp (thị trường giao dịch quyền sử dụng đất) bảo đảm đúng mục đích sử dụng theo quy hoạch đã được xét duyệt.

Continue reading

TỜ TRÌNH CHÍNH PHỦ VỀ NGHỊ ĐỊNH VỀ CHÀO BÁN CỔ PHẦN RIÊNG LẺ

TỜ TRÌNH CHÍNH PHỦ
VỀ NGHỊ ĐỊNH VỀ CHÀO BÁN CỔ PHẦN RIÊNG LẺ

Thực hiện chỉ đạo của Chính phủ về việc triển khai thi hành Luật Doanh nghiệp năm 2005, Bộ Tài chính được giao nhiệm vụ xây dựng Nghị định về chào bán cổ phần riêng lẻ. Theo quy định của Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật, Bộ Tài chính đã thành lập Ban Soạn thảo Nghị định về chào bán cổ phần riêng lẻ gồm thành viên là đại diện Bộ Tài chính và một số Bộ, ngành liên quan như Bộ Tư pháp, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, đồng thời khẩn trương nghiên cứu, xây dựng dự thảo Nghị định về chào bán cổ phần riêng lẻ (sau đây gọi tắt là dự thảo Nghị định), tổ chức lấy ý kiến của các Bộ, ngành và các tổ chức có liên quan. Trên cơ sở ý kiến tham gia của các Bộ, ngành, Bộ Tài chính đã tiếp thu, hoàn chỉnh và xin kính trình Chính phủ dự thảo Nghị định với những nội dung chủ yếu sau đây:

I. SỰ CẦN THIẾT VÀ NGUYÊN TẮC BAN HÀNH NGHỊ ĐỊNH VỀ CHÀO BÁN CỔ PHẦN RIÊNG LẺ

1. Sự cần thiết ban hành Nghị định

Luật chứng khoán được Quốc hội nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thông qua ngày 29/6/2006 và có hiệu lực thi hành ngày 01 tháng 01 năm 2007. Đối với hoạt động chào bán chứng khoán, Luật chứng khoán chỉ quy định điều chỉnh đối với hoạt động chào bán chứng khoán ra công chúng mà chưa quy định về việc chào bán cổ phần riêng lẻ. Hiện nay, hoạt động chào bán chứng khoán riêng lẻ được điều chỉnh tại Luật Doanh nghiệp năm 2005. Tuy nhiên, Luật Doanh nghiệp chưa có quy định cụ thể hướng dẫn hoạt động chào bán cổ phần riêng lẻ mà giao cho Chính phủ hướng dẫn chi tiết, khoản 6 Điều 87 Luật Doanh nghiệp quy định: “Chính phủ quy định hướng dẫn việc chào bán cổ phần riêng lẻ”.

Continue reading

DỰ THẢO NGHỊ ĐỊNH VỀ CHÀO BÁN CỔ PHẦN RIÊNG LẺ

CHÍNH PHỦ

Số: /2008/NĐ-CP

Dự thảo

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Hà Nội, ngày tháng năm 2008

NGHỊ ĐỊNH

Về chào bán cổ phần riêng lẻ

clip_image003

CHÍNH PHỦ

Căn cứ Luật Tổ chức Chính phủ ngày 25 tháng 12 năm 2001;

Căn cứ Luật Doanh nghiệp ngày 29 tháng 11 năm 2005;

Căn cứ Luật Chứng khoán ngày 29 tháng 6 năm 2006;

Xét đề nghị của Bộ trưởng Bộ Tài chính,

NGHỊ ĐỊNH:

Chương I

NHỮNG QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 1. Phạm vi điều chỉnh

Nghị định này quy định về hoạt động chào bán cổ phần riêng lẻ của các công ty cổ phần thành lập và hoạt động trên lãnh thổ nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Công ty cổ phần thành lập và hoạt động theo pháp luật nước ngoài không được chào bán cổ phần trên lãnh thổ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, trừ trường hợp điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên có quy định khác.

Continue reading

ĐỂ NÂNG CAO CHẤT LƯỢNG CÔNG TÁC THI HÀNH ÁN

VIỆT ANH

Thi hành án là giai đoạn tiếp nối cuối cùng của quá trình tố tụng. Nếu những phán quyết của Toà án không được đưa ra thi hành thì các giai đoạn trước của quá trình tố tụng không có ý nghĩa trên thực tế.

Trong những năm qua, mặc dù chúng ta đã có nhiều cố gắng và đạt được những kết quả nhất định, nhưng hiệu quả của công tác thi hành án vẫn còn là vấn đề phải bàn luận nhiều. Về hình sự, phạm nhân bị án phạt tù nhưng vẫn sống ngoài xã hội còn một số lượng đáng kể. Về dân sự, số án tồn đọng chưa thi hành gia tăng qua các năm mà chưa tìm ra phương án giải quyết hữu hiệu nhất.

Xét về mặt nhận thức, nhiều tổ chức cá nhân trong xã hội và ngay cả các cấp chính quyền cũng thường coi tổ chức thi hành án là việc riêng của cơ quan công an và hệ thống cơ quan thi hành án thuộc Bộ Tư pháp; thậm chí, một số Ủy ban nhân dân là đối tượng bị thi hành án còn không tự giác thi hành hoặc cố tình trì hoãn việc thực hiện nghĩa vụ thi hành án. Xét về mặt tổ chức, các quy định hiện hành đã làm cho bộ máy thi hành án bị phân tán. Vị trí pháp lý của cơ quan thi hành án trong bộ máy nhà nước chưa được xác định rõ ràng. Một số vấn đề về mặt lý luận cũng chưa được khẳng định. Nhìn chung trong công tác thi hành án, bộ máy tổ chức chưa được hoàn thiện và cán bộ hoạt động còn nhiều lúng túng, do đó hiệu quả chưa cao.

Continue reading