TÔI VỊ THA HAY NHU NHƯỢC?

6a00d83451b82d69e200e54f96a9b88834-800wi QUỲNH LƯU

Tôi không nghĩ rằng sẽ có lúc phải kể câu chuyện đau lòng này ra, câu chuyện mà suốt bấy nhiêu năm tôi hằng chôn sâu cất kín trong lòng, tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần rằng tôi là một người đàn bà vị tha hay nhu nhược. Có thể, mãi mãi tôi giữ chặt nó cho riêng mình nếu như không có cái ngày mà con gái đầu lòng của tôi đã về sau khi mừng tuổi mẹ đầu năm đã quỳ xuống trước mặt tôi khóc ròng và hận tôi làm cho anh chị em nó phải chịu điều nhục nhã. Lòng người mẹ một đời vì chồng vì con như tôi đã đau như bị dao cắt. Trong sự bối rối đến cùng cực, tôi chỉ còn biết viết thư cho các anh chị trong tòa soạn, những mong nhận được một lời khuyên sáng suốt, chân tình để giúp tôi thoát khỏi sự khủng hoảng này.

Câu chuyện xảy ra cách đây đã gần 40 năm, và thực ra, nó chưa bao giờ kết thúc. Lúc đó, chồng tôi đang là cán bộ Đoàn xã, còn tôi đang ở cữ sinh đứa con gái đầu lòng. Cuộc hôn nhân của tôi khiến cho bao trai gái trong làng phải thầm ghen tị vì tôi lọt vào mắt xanh của anh Bí thư đoàn xã hiền lành, đẹp trai, năng nổ.

Nhà tôi ở sát một con kênh đào chạy qua. Sáng sáng, các bà các cô trong làng đều ra bến nước để giặt giũ và đó cũng là nơi để cả làng nói chuyện trên trời dưới bể. Và chuyện chồng tôi có tình nhân cũng bắt đầu nghe được từ đây. Người đó chẳng phải ai xa lạ chính là cô Yến ở xóm bên. Tôi nghe ngóng, dò hỏi và bao đêm khóc thầm, gối đẫm nước mắt cho đến ngày cô Yến sinh nở. Cả làng trên xóm dưới xôn xao, tiếng đồn ngày càng dữ, không chỉ tôi đứng ngồi không yên mà chồng tôi cũng không giấu được nỗi lo lắng sợ mất cái chức đang có và cũng rơi luôn cả chức đội trưởng sản xuất mà chồng tôi đang phấn đấu.

Hàng xóm và gia đình bên ngoại nhất quyết bắt tôi đến gặp cô Yến làm cho ra chuyện. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tức thì tức thật nhưng sợ làm to chuyện chồng tôi xấu hổ, mà không chừng chồng tôi sẽ đến ở với cô Yến thì vợ sẽ mất chồng, con sẽ mất bố. Với lại ở nông thôn quê tôi, quan niệm hãy còn nặng nề: “Có chồng mới gọi bằng bà/ Không chồng thì gọi là da lợn lòi”. Nghĩ sao làm vậy, tôi quyết giành giật lại chồng tôi. Ngày Yến sinh con trai, tôi gạt nước mắt gắng gượng gánh một gánh gạo đầy và 5 cân nếp tới nhà Yến. Tôi van xin cô ấy hãy buông tha chồng tôi, bởi dù sao tôi cũng đang là vợ của anh ấy. Giờ đây cô đã có một đứa con là giọt máu của anh ấy để an ủi. Nếu cô thương tôi và vẫn còn yêu anh ấy thì hãy đừng khai nhận với mọi người đây là con của anh Hiếu chồng tôi.

Mọi chuyện rồi cũng êm xuôi. Tôi vẫn một mực chiều chuộng chồng tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi có thêm 4 cháu trai nữa. Năm 1968, giặc Mỹ đánh phá ra miền Bắc dữ dội. Chúng thả bom và pháo kích từ biển vào. Quê tôi, cả làng nhà ai cũng đào hầm trú ẩn. Dân quân cũng đào sẵn các hầm cá nhân ở hai bên đường đi, nếu giặc Mỹ ném bom, người đi đường còn có chỗ mà tránh. Và trớ trêu thay, trong một trận bom, chồng tôi lại có với cô Lành góa chồng một đứa con trai nữa trong lần nhảy hầm tránh bom cùng chị ta. Nuốt hận vào trong, gạt nước mắt một lần nữa, tôi lại gồng gánh gạo nếp xôi gà đến biếu và nói khéo với cô Lành để cô im lặng không khai đứa trẻ trong bụng là của ai.

Tất nhiên, cô Lành cũng như cô Yến đều chiều theo ý nguyện của tôi mà cắn răng mang tiếng chửa hoang chứ nhất quyết không khai cha của những đứa trẻ. Họ nói với tôi cảnh góa bụa quá sớm, chỉ xin chồng tôi một đứa con sớm tối vui vầy chứ không có ý định cướp chồng tôi và hứa cắt đứt quan hệ với chồng tôi. Tội nghiệp thân tôi, cứ nghĩ đến những ngày ấy là nước mắt tôi lại ứa ra. Gia đình tôi giữ được yên ấm thì búa rìu dư luận lại bổ xuống đầu tôi. Người làng nói xa nói gần, có người nói thẳng vào mặt tôi là tôi có mắt giả mù, có tai giả điếc. Họ còn hát vè bóng gió chuyện của tôi: “Đói lòng ăn nắm lá sung/ Chồng một thì lấy chồng chung thì đừng”. Họ bảo tôi nhu nhược, mắc bùa mê thuốc lú của chồng tôi. Thú thực, lòng dạ có đau đớn ghen tuông, song tôi vẫn còn yêu chồng tôi quá nhiều và luôn có một niềm tin không dễ gì lay chuyển được là chồng tôi vẫn yêu tôi, yêu các con. Bây giờ chồng tôi đã là Bí thư đảng ủy xã, tôi không thể nào hắt đổ bát cơm các con đang ăn, cũng như xô đổ cái ghế anh ấy đang ngồi.

Tôi sống êm đềm với chồng tôi cùng lũ con lúc này đã ngót nghét 10 đứa cả trai lẫn gái. Ngày đi làm đồng, tối về nhận nan của hợp tác xã đan lát thêm, nhằm kiếm công đổi thóc ăn cho gia đình đỡ túng thiếu. Thế rồi, một lần nữa chồng tôi đã làm tôi quị ngã vì thói trăng hoa của mình.

Sáng hôm ấy, khi cùng các con lên nhận nan ở đội sản xuất, ông đội trưởng không muốn cho tôi nhận cứ chần chừ bảo hết nan rồi. Chờ mãi đến trưa tôi đi thẳng lên văn phòng hợp tác xã thì nghe được tiếng ông đội trưởng nói nhỏ với mấy người ngồi bên: “Ông Hiếu lại ăn nằm với cô Lê kế toán hợp tác xã có chửa rồi. Vợ ông ấy đó, có lẽ bà ấy bị câm hay chập mạch mới chịu được ông chồng sa đọa như thế. Đừng chia nan cho nhà bà ấy nữa, để vợ chồng đói rách, sinh ra cắn nhau, cho ông Hiếu lo làm ăn không bụng dạ nào mà nghĩ đến đàn bà nữa”. Tôi choáng váng, suýt ngất xỉu giữa sân hợp tác trong cái nắng chang chang trưa tháng 6. Thất thểu lê chân về đến nhà, tôi gọi đàn con ra và ôm lấy chúng khóc òa lên. Lần đầu tiên sau chục năm chịu nhịn, tôi đã khóc như mưa như gió, tức tưởi nói với các con: “Chuyến này cả nhà chết đói các con ơi, hàng xóm thì chê cười mẹ ngu muội, dốt nát. Họ hàng khinh rẻ xa lánh, hợp tác thì không chia nan cho nữa, biết lấy gì để sống đây các con ơi”. Tôi vừa khóc vừa gào vì tất cả những uất ức nén chịu trong suốt 20 năm trời giờ đây vỡ òa ra. Tôi không có gì mà mất, cũng chẳng còn gì để giữ nữa. Ông ấy nằm trên nhà lẳng lặng chứng kiến tất cả mà không nói năng gì. Suốt 3 ngày liền ông cứ nằm không ăn, không uống. Các con tôi đưa cơm vào, ông ấy bảo: “Ai cũng chê cười, khinh rẻ, chỉ còn có vợ con là chỗ dựa duy nhất mà cũng nói bóng nói gió thì ông còn ăn, còn sống làm gì nữa”. Ông ấy thanh minh chỉ vì thương mấy người phụ nữ kia thiếu thốn tình cảm, không nơi nương tựa lúc tuổi già nên đã làm từ thiện giúp đỡ cho họ có đứa con thôi.

Nghe ông phân trần, lòng người đàn bà còn nặng tình với chồng cũng phần nào nhẹ nhõm. Xét cho cùng tôi thấy chồng tôi cũng xuất phát từ ý tốt, từ lòng cao thượng. Thế là tôi quyết bảo vệ ông ấy đến cùng. Ai bảo chồng tôi có con riêng tôi đều gạt phắt. Ai xui tôi đi kiện, tôi bảo rỗi hơi. Tổ chức đến nhà nắm tình hình, tôi bảo rằng gia đình tôi yên ấm, hạnh phúc, tôi không có gì phàn nàn về ông ấy cả. Chuyện người, chuyện đời thế gian cười 3 tháng chứ ai cười 3 năm.

Giờ các con tôi đã lớn, cháu chắt nội ngoại hai bên đã 12 đứa. Hai người phụ nữ là cô Yến và cô Lành đều đã mất cả, hai đứa con của họ đều dắt díu nhau về gặp rồi xin lỗi tôi thay cho mẹ nó và xin nhận bố, nhận anh em. Tôi vui lòng cho họp các con lại, nói với chúng: Đây là 2 người anh em cùng cha khác mẹ với các con. Chúng thiếu thốn tình cảm từ thơ bé, các con nên bù đắp cho cả hai anh em về tình cảm lẫn vật chất. Các con tôi ngoan ngoãn vâng lời. Chúng không hề hé răng chỉ trích bố hay ghét bỏ hai người anh em ruột thịt. Riêng thằng bé con cô Lê nó kiên quyết không chịu nhận bố vì nó bảo nó không có một người bố như thế, đẻ con ra mà không dám nhận con. Nó đã đưa mẹ nó vào Nam để đoạn tuyệt với quá khứ, xóm giềng.

Tôi năm nay đã 65 tuổi rồi, tôi mãn nguyện với những gì mình đã hy sinh chịu đựng vì các con và trên hết là vì chồng tôi. Hạnh phúc đã đến ngày hái quả, con cháu dâu rể đề huề, một sân hòe quế bốn bề ấm êm. Ấy vậy mà tết Ất Dậu năm nay, các con tôi về tề tựu đông đủ. Ăn tết xong, con gái đầu lòng của tôi đã quỳ xuống trước mặt tôi và òa lên nức nở. Cháu nói rằng: “Mẹ ơi! Mẹ làm hư bố. Mẹ nhu nhược quá, mẹ đã để bố con theo hết người này đến người khác, có đứa con rơi này, đến đứa con vãi khác. Mẹ làm thế là bôi gio trát trấu vào mặt chúng con… Chúng con không cất mặt lên được để mà nhìn thiên hạ”. Tôi khẽ khàng: “Chuyện gì mà con lại oán trách bố mẹ vậy. Chuyện cũ qua lâu, năm mới nhắc lại làm gì”. Con tôi càng nức nở: Hôm qua, chồng con bảo: “Bố mày tốt đẹp lắm đấy à. Có tới 3 đứa con rơi, không biết chừng cha nào con nấy thì nói gì được ai. Ôi mẹ ơi, con chết nhục vì bố mẹ đấy. Tại mẹ quá nuông chiều bố, nếu ngay từ đầu mẹ làm to chuyện, kiên quyết ngăn cản bố thì làm chi có chuyện như hôm nay”.

Các anh chị ơi! Suốt 40 năm, tôi cắn răng chịu đựng là vì chồng và các con, là vì nỗi đau mình tôi gánh chịu. Nhưng khi nỗi đau ấy hành hạ sang cả con gái tôi, để nó oán trách tôi thì tôi không thể chịu đựng được. Tôi rất hiểu tâm trạng của con và càng thương con. Con tôi nói đúng hay sai? Tôi đã sai trong suốt chừng ấy năm hay chồng tôi sai? Tôi là người đàn bà cao thượng, có lòng vị tha, hay tôi nhu nhược đớn hèn? Suốt 40 năm, tôi chưa bao giờ gục ngã vì đau đớn, nhưng trước những lời kết tội của con gái tôi, tôi đã sụp đổ. Tôi buồn, tôi ốm từ tết đến giờ mới gượng dậy nổi để viết bức thư này gửi tới các anh chị trong trong tòa soạn, nhằm tâm sự với báo cho vơi bớt nỗi buồn. Xin các anh chị ở tòa soạn báo hãy cho tôi một lời khuyên.

SOURCE: CHUYÊN ĐỀ “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2005/3/49848.cand?Page=2

NGƯỜI TÌM CHA CHO CÁC CON CỦA MÌNH

1198482003_tinhcha_minhhoa Đ.H.CH

Tôi là con trai út trong gia đình. Trên tôi là một người chị gái. Cả hai chị em tôi đã trưởng thành và đã lập gia đình riêng. Năm năm trước, mẹ tôi mắc bệnh nan y và đã qua đời. Sau ba năm đoạn tang mẹ tôi và đúng vào ngày giỗ lần thứ ba của mẹ tôi, cha tôi đã gọi hai chị em tôi đến và bảo chúng tôi bình tĩnh để nghe ông nói một sự thật về gia đình chúng tôi. Sự thật đó là: cả hai chị em tôi đều không phải con đẻ của ông.

Cả hai chị em tôi bàng hoàng. Trong cuộc đời của mình, tôi gặp không ít những chuyện buồn phiền và bất ngờ, nhưng chưa có câu chuyện nào làm chúng tôi bàng hoàng đến như thế. Chờ chúng tôi trấn tĩnh, cha tôi trầm tĩnh kể cho nghe câu chuyện ấy. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không làm sao quên được và cũng không thể hiểu hết được vì sao cha tôi lại kể câu chuyện ấy một cách thanh thản và xúc động đến như vậy. Sau này, hai chị em tôi vẫn thường nói với nhau: phải vô cùng thương yêu mẹ tôi, thương yêu chúng tôi và nhân ái đến nhường nào với cuộc đời thì cha tôi mới có được tình cảm và thái độ như vậy đối với câu chuyện mà hầu hết mọi người rơi vào hoàn cảnh đó sẽ không làm như thế được.

Cha mẹ tôi lấy nhau thật hạnh phúc. Nhưng sau hai năm, mẹ tôi vẫn không có dấu hiệu của việc sinh đẻ. Mẹ tôi đi khám, bác sỹ khẳng định mẹ tôi không có vấn đề gì ảnh hưởng đến chuyện sinh đẻ của bà. Chính thế mà cha tôi tự động đi khám bác sỹ và cha tôi được các bác sỹ cho biết, chính cha tôi là người không có khả năng có con. Cha tôi vô cùng buồn bã trong một thời gian dài. Mẹ tôi động viên cha tôi và nói rằng sẽ tìm một đứa con nuôi. Nhưng thật bất ngờ khi cha tôi nói rằng việc sinh con, mẹ tôi vẫn có thể làm được. Mẹ tôi đã khóc và nói đừng nghi ngờ tình cảm của mẹ tôi đối với cha tôi. Nhưng cha tôi đã nói một cách nghiêm túc về chuyện sinh con của mẹ tôi. Cha tôi đã cố gắng cho mẹ tôi hiểu rằng, việc mẹ tôi sinh ra những đứa con là một việc quan trọng mà không ảnh hưởng gì đến tình cảm giữa hai người. Mẹ tôi đã chối từ làm điều ấy mặc dù rất khát khao có một đứa con do chính mình đẻ ra. Cũng từ đó mẹ tôi thường nằm mơ về trẻ con và thỉnh thoảng hát ru. Những điều đó bố tôi đều biết.

Nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn xảy ra như định mệnh mà mẹ tôi không làm sao chống lại được. Mẹ tôi có thai chị tôi. Khi biết mình có thai, mẹ tôi đã quỳ xuống lạy cha tôi mong ông tha thứ và xin được trở về nhà mẹ đẻ. Nhưng cha tôi đã lấy tình yêu thương và sự hy sinh vì ước muốn của mẹ tôi mà an ủi và che chở mẹ tôi. Tất cả những gì cha tôi dành cho mẹ tôi trong những ngày tháng đó làm cho mẹ tôi hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm chân thành của cha tôi. Rồi hai năm sau, mẹ tôi lại sinh ra tôi. Dù đã cố gắng hiểu với cả trí tưởng tượng của mình, tôi cũng không làm sao hiểu được cha tôi đã sống như thế nào để mẹ tôi không thấy mặc cảm về chuyện sinh hai đứa con với những người đàn ông khác mà không phải với cha tôi. Từ lúc chúng tôi ra đời cho đến nay đã hơn 40 năm, chúng tôi luôn luôn sống hạnh phúc vì tình thương yêu của cha tôi. Có thể lòng tôi còn hẹp hòi nên tôi không thể hiểu được một người đàn ông đã yêu thương và nhân ái với một người đàn bà cùng những đứa con, khi bố đẻ ra chúng không phải là mình.

Kính thưa Tòa soạn,

Cho đến lúc này ngồi viết những dòng thư gửi cho Tòa soạn, chị em tôi cũng không tìm được đầy đủ lý do để hiểu được tấm lòng của cha tôi. Sau khi đoạn tang mẹ, cha tôi đã nói ra sự thật nguồn gốc của chúng tôi. Mẹ tôi đã có hai chị em tôi với hai người đàn ông khác nhau. Cha tôi nói cha tôi phải đi tìm hai người bố đẻ cho hai chị em tôi. Chị em tôi đã khóc lạy cha tôi đừng làm điều đó. Chúng tôi không còn nghĩ đến ai ngoài cha chúng tôi nữa. Cha chúng tôi là người cha nhân ái nhất trên cuộc đời mà chúng tôi đã may mắn có được.

Mặc dù chúng tôi đã van xin cha chúng tôi nhiều lần, nhưng ông vẫn quyết tâm tìm những người cha đẻ của hai chị em chúng tôi. Cha tôi nói, cho đến khi mẹ chúng tôi mất, cha tôi cũng không biết được ai là cha đẻ của chúng tôi. Khi chúng tôi đã lập gia đình riêng, cha tôi thường xuyên hỏi mẹ tôi về cha đẻ của chị em tôi. Nhưng mẹ tôi cương quyết không tiết lộ và chỉ nói rằng: mặc dù cha tôi đã hiểu và vô cùng nhân ái với ba mẹ con nhưng mẹ tôi cũng không bao giờ nói ra những người cha đẻ ấy. Mẹ tôi rất dằn vặt bản thân vì lý do mẹ tôi có con với những người đàn ông khác khi mẹ tôi vẫn sống cùng cha tôi.

Nhiều đêm mẹ tôi thường hoảng hốt như người bị bệnh tâm thần khi nghĩ đến chuyện ấy. Cha tôi đã làm tất cả để mẹ tôi được thanh thản và hiểu rằng chính cha tôi là người mong ước mẹ tôi sinh ra những đứa con và chính ông đã tìm mọi cách động viên, lý giải mẹ tôi để mẹ tôi làm việc đó. Nhưng mẹ tôi đã không bao giờ tha thứ cho mình. Mẹ tôi thường xuyên đau khổ và nói là mẹ tôi bị ma quỷ ám.

Có thời gian sau khi sinh chúng tôi, mẹ tôi rơi vào trạng thái của người mắc bệnh tâm thần. Cha tôi lại chăm sóc, an ủi và động viên mẹ tôi. Cũng đã nhiều lần mẹ tôi hỏi cha tôi rằng cha tôi là ai(?). Mẹ tôi không hiểu được cha tôi là ai và bây giờ chính chị em tôi cũng không hiểu cha tôi là ai. Nếu chỉ nói những gì cha tôi làm cho mẹ con chúng tôi vì lòng nhân ái và tình thương yêu lớn thì tôi thấy vẫn chưa đủ. Phải có một điều gì kỳ lạ mới có thể giúp cha tôi làm được những điều lạ lùng như thế.

Kính thưa Tòa soạn,

Mấy năm nay, cha tôi vẫn lặng lẽ đi tìm những người cha đẻ của chị em tôi. Chúng tôi vẫn van xin cha tôi đừng làm như thế vì trong máu thịt chúng tôi chỉ có cha tôi là người cha duy nhất. Chúng tôi đã quá hạnh phúc vì một người cha như thế và chưa một giây nào chúng tôi nghĩ phải đi tìm những người cha đẻ của chúng tôi. Nhưng cha tôi đã nghiêm khắc nói với chúng tôi là con người phải biết được nguồn gốc của mình.

Cha tôi nhớ lại những người quen cũ của mẹ chúng tôi và cha tôi cứ thế lần hỏi. Cha tôi đã gặp vài ba người đàn ông có quen thân với mẹ tôi hồi đó và hỏi họ. Nhưng chưa một người đàn ông nào nhận rằng họ là cha đẻ của chị em tôi. Cha tôi đã tìm mọi cách nói cho những người đàn ông mà cha tôi hy vọng họ là cha đẻ của chị em tôi về sự cần thiết như thế nào đối với chị em tôi khi họ biết được nguồn gốc của họ. Cứ thế, hết tháng này đến tháng khác, cha tôi bền bỉ đi tìm những người cha đẻ cho chị em tôi. Chúng tôi không bao giờ có một chút băn khoăn về những gì cha tôi làm cho chúng tôi. Nhưng sao chúng tôi vẫn cứ phải tự hỏi mình rằng cha tôi là ai mà làm được những điều như thế. Chẳng lẽ cha tôi là một Vị Thánh?

SOURCE: CHUYÊN ĐỀ “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2006/3/50795.cand

CHIẾC MẶT NẠ CỦA CUỘC ĐỜI

BT

Tôi năm nay đã 38 tuổi. Hiện đang sống ở bang California của nước Mỹ. Tôi định cư ở Mỹ đã gần 20 năm và tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ rời bỏ nơi này để về lại quê hương sinh sống mặc dù tất cả gia đình lớn của tôi hiện đang ở Việt Nam và không một ai theo tôi qua bên này để lập cư cả. Tóm lại, tôi cũng là một công dân cô đơn, một người phụ nữ bất hạnh và giấu kín cuộc đời của mình trong một thế giới xa lạ, một biển người không biết mình là ai.

Tôi muốn trở về quê hương nhưng không thể. Không có ai ngăn cản tôi làm điều đó, chỉ tự bản thân tôi cảm thấy mình bất lực trước chính mình. Thật ra, nếu không có câu chuyện trong chuyên mục “Chuyện khó tin nhưng có thật” tôi đọc trên Báo ANTG Cuối tháng số tháng 10/2007, thì có lẽ tôi mãi mãi buông mình yên phận theo dòng chảy của cuộc đời mà không một lần ngoái lại tự vấn chính mình.

Câu chuyện của một người đàn ông chạy trốn cái bi kịch ngẫu nhiên của số phận anh ta cho đến cuối cuộc đời, khi đã trở thành một ông lão gần đất xa trời vẫn phải cõng cái mặt nạ thập ác của đời mình xem ra thật phi lý và đau đớn. Nhưng có lẽ chỉ có những ai trong hoàn cảnh như vậy, bất đắc dĩ phải mang chiếc mặt nạ cho suốt cả cuộc đời mình mới thấm thía hết nỗi cay đắng, tủi nhục và bẽ bàng.

Thú thật, câu chuyện của người đàn ông ấy đã thức tỉnh tôi, đã giúp tôi soi lại quá khứ, giúp tôi đủ can đảm để đối diện với chính mình.

Giờ đây khi đã nghiêm túc nhìn nhận lại bản thân, tôi phải sống tiếp như thế nào đây, phải làm gì để tâm hồn mình không đau nhức mỗi khi đối diện với sự thật

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Tôi lớn lên không biết ai là cha của mình, mẹ tôi là một thiếu phụ xinh đẹp người Hà Nội gốc, mẹ làm nghề vũ nữ thường đi làm buổi tối và rạng sáng mới trở về nhà. Không một ai nói cho tôi biết tôi là ai, sinh ra vì đâu. Sau này ông bà ngoại tôi đã nói cho tôi gốc gác của mình.

Thì ra, mẹ tôi lỡ bước sa chân trong tình yêu đầu đời với một họa sỹ nổi tiếng lúc bấy giờ. Người họa sỹ đã thề nguyền sống đời sống độc thân. Khi mang thai tôi, mẹ chỉ mới 19 tuổi. Mẹ bị sốc, bỏ nhà ra đi tự thân lập nghiệp.

Mẹ tôi là người phụ nữ hiền dịu, chẳng qua vì cuộc mưu sinh nên mới phải làm cái nghề mà xã hội không coi trọng. Khi tôi lên 10 tuổi, mẹ mới đi lấy chồng. Cha dượng tôi là một sỹ quan quân đội chế độ cũ nhưng học tập cải tạo tốt nên vẫn được trọng dụng. Cha không cho mẹ làm nghề vũ nữ mặc dù ở tuổi 29, bà vẫn còn quyến rũ lắm. Lấy nhau, cha dượng tôi gửi mẹ đi học một lớp dược sỹ, sau đó về mở cho mẹ một cửa hiệu bán thuốc. Mẹ tôi sinh thêm 5 người con nữa với cha dượng.

Tôi được mẹ và cha dượng cho học hành tử tế. 17 tuổi, tôi đã đi du học ở Mỹ theo diện bảo lãnh ở bên kia. Cha dượng tôi có nhiều người quen là Việt kiều đang sinh sống ở Mỹ. Tôi sang bên kia du học, và ở Mỹ tôi đã gặp gỡ đem lòng yêu một thương nhân giàu có và từng trải là bạn của cha dượng tôi, người đã cưu mang giúp đỡ tôi trong những ngày đầu đặt chân tới Mỹ.

Như là vòng tròn của số phận, lúc đó tôi chỉ mới 18 tuổi, người đàn ông tôi yêu hơn tôi 24 tuổi, đã có gia đình đàng hoàng và yên ấm ở Sài Gòn. Ông ta là thương nhân, đi nước ngoài như đi chợ. Một năm ông có tới 6 tháng ở Mỹ, họ hàng gia đình ông một nửa là ở Mỹ.

Tình yêu như trái cấm mang đầy đủ dư vị đắng chát và ngọt ngào đối với một con bé ngây thơ lần đầu biết yêu là tôi, cũng đủ giam giữ trái tim lạc lối là tôi trong một khoảng thời gian rất dài. 5 năm trời. 5 năm đủ cho trái tim thiếu nữ như tôi nhận ra đâu là hạnh phúc đích thực, là tình yêu đích thực đối với một cô gái trẻ. Nhưng thú thật, tôi đã không thể dứt ra nổi vòng tay ma lực của người đàn ông đáng tuổi cha tôi ấy, cho đến một ngày tôi gặp được chồng tôi bây giờ.

Trong một lần trở về nhà nghỉ hè, tôi đã gặp anh trong một đêm sinh nhật của người bạn. Anh và tôi cùng tuổi và chúng tôi yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Một tình yêu sét đánh đã cuốn chúng tôi vào vòng xoáy ngọt ngào. Từ đó, tôi đoạn tuyệt với mối tình đầu trái đắng và nhận ra rằng tình yêu đích thực của tôi, hạnh phúc đích thực của tôi chính là người bạn trai cùng trang lứa ấy.

Tôi quyết định trở về Việt Nam sinh sống và làm việc cùng với gia đình, mặc dù trước đó, do tốt nghiệp xuất sắc, tôi được một công ty truyền thông lớn ở bên kia mời đi làm tại nước sở tại. Làm việc ở đó, tôi được bảo lãnh nhập cư và trở thành công dân Mỹ với một mức lương đủ để sống một cuộc sống sung túc. Tôi nói với người tôi yêu quyết định trở về nước sống và làm việc. Anh đã rất hạnh phúc khi biết tôi quyết định như vậy là vì tình yêu.

Yêu nhau được hơn 1 năm, chúng tôi quyết định đi đến hôn nhân vì biết rằng không thể trì hoãn cái kết cục tốt đẹp của tình yêu mà cả hai đều đang khát khao cháy bỏng. Anh dẫn tôi về nhà ra mắt bố mẹ và xin phép được cưới tôi làm vợ.

Buổi ra mắt đầu tiên ở phía gia đình anh, lần đầu tiên tôi đến tư gia của anh. Khi bàn ăn đã đông đủ, chỉ chờ mỗi ba anh trở về, tôi đã cảm thấy có gì đó bất ổn. Linh cảm làm tôi cháy ruột cháy gan. Khi ba anh đột ngột bước vào phòng thì cả tôi và người đàn ông kia đều chết điếng người. Ba của người tôi sắp lấy làm chồng lại chính là người yêu đầu tiên trong mối tình lạc lối.

Khó khăn lắm cả tôi và người đàn ông kia mới đủ bản lĩnh để giữ cho mọi việc diễn ra bình thường, trôi chảy. Mặc cho người yêu tôi rạng rỡ hạnh phúc giới thiệu tôi với bố mẹ, với các em, với ông bà, tôi ngồi như một pho tượng gỗ, môi gắng nở nụ cười mà nước mắt chợt trào ra tê tái. Gắng gỏi rồi buổi gặp mặt cũng kết thúc. Tôi xin phép anh ra về.

Tôi mau chóng thoát khỏi căn nhà của anh, để cảm nhận bằng hết cái trớ trêu của duyên phận. Theo lịch trình, sáng hôm sau tôi sẽ đưa anh về nhà tôi giới thiệu và ăn bữa cơm gặp mặt với mẹ và cha dượng tôi. Nhưng tôi đã cáo ốm và trì hoãn không cho anh tới. Tôi sợ cha dượng tôi ắt sẽ nhận ra con trai của người bạn thân của ông. Tôi sợ một sự thật khủng khiếp khi mọi người biết chuyện.

Những ngày sau đó, tôi tìm cách trốn biệt anh mà không một lời giải thích. Tôi lặng lẽ thu xếp bay sang Mỹ sớm để kịp đi làm ở công ty đã mời tôi. Trong lòng vô cùng đau khổ, tôi quyết đoạn tuyệt với mối tình thứ hai. Cả mấy tháng trời tôi sống mà như một xác chết vô hồn nơi xa lạ. Bao nhiêu thư, điện thoại của anh tôi đều từ chối không nhận, không trả lời.

Sang đến tháng thứ 2, thứ 3 anh không còn gửi thư nhắn tin cho tôi nữa. Hình như anh đã hết kiên nhẫn. Tôi tự nhủ mình phải buộc lòng quên đi tất cả.

Thời gian đã trôi qua, vết thương lòng đã dịu bớt, anh đột ngột xuất hiện nơi phòng làm việc của tôi với những bông hoa loa kèn trắng muốt anh mang từ quê hương sang. Anh đứng như trời trồng trước cửa phòng làm việc của tôi rồi quỳ xuống oà khóc nức nở. Anh nói: “Em đừng bỏ anh mà không một lời giải thích. Anh không thể sống thiếu em”.

Tôi đã trở thành vợ của anh kể từ hôm ấy. Ba của anh ấy đã gửi cho chúng tôi một bức thư: “Ba mẹ của các con rất mong các con trở về Việt Nam để tổ chức đám cưới. Tổ chức xong, các con muốn sống và làm việc ở đâu là tuỳ các con, ba mẹ không ngăn cản”. Thực sự tôi rất yêu anh và cũng như anh, tôi không thể rời xa được tình yêu của mình.

Tôi đã cùng anh trở về Việt Nam làm đám cưới. Cả gia đình cha mẹ hai bên đã vun đắp cho hạnh phúc của chúng tôi, đã tạo điều kiện hết mức cho chúng tôi có một lễ cưới đàng hoàng sang trọng. Chỉ duy nhất bên phía anh, ba anh có việc gấp phải đi nước ngoài ngay, đến phút chót của tiệc cưới, ông không dự lễ với cả gia đình để chúc phúc cho con trai và con dâu được.

Ông để lại quà cho chúng tôi là một đôi vé máy bay và một chuyến du lịch trong tuần trăng mật tại Mỹ mà ông đã thanh toán sẵn. Tôi hiểu ý của ông và cũng hàm ơn ông vô cùng. Tôi biết, ông đã vì tôi, vì hạnh phúc của con trai ông mà im lặng và đồng ý chấp nhận tôi làm con dâu.

Nhưng sau chuyến trăng mật, tôi không quay trở về Việt Nam nữa. Chồng tôi cũng vì tôi mà ở lại định cư ở Mỹ. Chúng tôi cùng sống và làm việc ở đây. Cũng đã 14 năm trôi qua rồi, tôi chưa một lần trở lại Việt Nam cho dù quê hương của tôi, gia đình của tôi đang ở đó.

Một năm chúng tôi đều gửi vé máy bay về mời bố mẹ hai bên qua thăm các cháu. Thường thì mẹ tôi và mẹ anh qua thăm chúng tôi, còn cha dượng và ba của anh thì không. Năm nào anh cũng cùng hai con trai của chúng tôi về Việt Nam thăm gia đình.

Tôi đã tìm mọi cách để trì hoãn không đi cùng anh, lúc thì lý do bận việc, lúc thì sức khỏe. Chồng tôi quá yêu tôi, anh không một mảy may nghi ngờ vợ, và anh cũng không bao giờ muốn biết tôi đã từng yêu ai trước khi gặp anh.

Các anh chị Báo ANTG Cuối tháng ơi, thực tình suốt mười mấy năm qua, tôi không lúc nào sống thanh thản với hạnh phúc của mình cả. Tôi đã giấu biệt mối tình đầu, giấu biệt cái người đàn ông tôi yêu đầu đời với chồng tôi, với cha mẹ tôi, với gia đình anh và ngay cả với bản thân tôi nữa.

Tôi sợ nói ra, chồng tôi sẽ không chịu nổi cú sốc, mẹ tôi và mẹ của anh sẽ đau lòng quá mức, và bản thân tôi, sự đổ vỡ là điều khủng khiếp nhất mà tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Nó ăn sâu vào máu thịt tôi, ám ảnh thường trực trong cuộc sống tôi, truy đuổi tôi ngày này qua tháng khác.

Tôi chỉ sợ một lúc nào đấy, chồng tôi, mẹ chồng tôi biết được sự thật và cuộc sống của tôi sẽ rơi vào vực thẳm của đổ vỡ.

Xin hãy nói cho tôi biết, tôi phải làm gì bây giờ đây để không phải đeo chiếc mặt nạ lên cuộc đời mình, để được sống bình thường như bao người phụ nữ khác mà không phải luôn luôn trốn chạy trong nỗi sợ hãi như thế này?

SOURCE: CHUYÊN MỤC “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO ÁN NINH CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2008/1/52005.cand?Page=2

VÔ TƯ "CẠO SỬA" HỢP ĐỒNG

THỤY CHÂU

Tháng 4-2003, cụ B. (TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) bán cho một người cùng địa phương hai phần đất, tổng cộng hơn 1.000 m2. Cụ nhận bảy lượng vàng 24k cho phần đất thứ nhất, hơn 50 triệu đồng cho phần đất thứ hai. Theo thỏa thuận, bên mua phải thanh toán thêm năm lượng vàng 24k và gần 30 triệu đồng. Bảy tháng sau, hai bên lập hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất, có chứng thực của chính quyền địa phương. Tổng giá trị chuyển nhượng được quy ra tiền là 200 triệu đồng.

Từ 100 triệu đồng sửa thành 150 triệu đồng

Vì bên mua lần lữa không trả nốt tiền thiếu nên cụ B. nộp đơn kiện người này ra tòa. Theo cụ, bên mua đã vi phạm nghĩa vụ thanh toán, giờ cụ chỉ giao đất tương ứng với số vàng và tiền đã nhận chứ không giao đủ đất như thỏa thuận trong hợp đồng nữa.

Tháng 3-2005, TAND TP Mỹ Tho xử sơ thẩm vụ án. Tại phiên tòa, bên mua giải thích có đưa cho bên bán 150 triệu đồng tiền đặt cọc đúng như hợp đồng đã ghi. Số tiền 50 triệu đồng còn lại chưa thanh toán được vì cụ B. đo đất thiếu. Bên mua yêu cầu bên bán tiếp tục đo và giao đủ đất để được nhận hết tiền.

Continue reading

HƯỚNG DẪN MỘT SỐ QUI ĐỊNH VỀ XỬ LÝ TRÁCH NHIỆM VẬT CHẤT ĐỐI VỚI CÁN BỘ, CÔNG CHỨC

CHÍ LINH

Theo Thông tư liên tịch số 02/2008/TTLT-BNV-BTC ngày 20/5/2008 hướng dẫn thực hiện Nghị định số 118/2006/NĐ-CP ngày 10/10/2006 của Chính phủ thì một số quy định về việc xử lý trách nhiệm vật chất đối với cán bộ, công chức được thực hiện như sau:

Đối với trường hợp tài sản đã hết khấu hao mà vẫn còn giá trị sử dụng thì việc xác định mức bồi thường do Hội đồng xử lý trách nhiệm vật chất căn cứ vào giá trị thực tế của tài sản tại thời điểm xảy ra hư hỏng, mất mát, thiệt hại để xem xét, kiến nghị.

Trong thời hạn 15 ngày làm việc, kể từ ngày có Quyết định thành lập, Hội đồng  xử lý trách nhiệm vật chất phải họp và kiến nghị mức và phương thức bồi thường thiệt hại vật chất, trường hợp vụ việc phức tạp thì có thể kéo dài thời gian nhưng chậm nhất không quá 45 ngày làm việc. Trường hợp Hội đồng gửi giấy mời hai lần mà cán bộ, công chức gây ra thiệt hại vật chất không đến dự thì Hội đồng vẫn tiến hành họp để kiến nghị mức và phương thức bồi thường.

Continue reading

VIỆC XÁC ĐỊNH CƠ QUAN GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP VÀ CHỌN LUẬT ÁP DỤNG ĐỐI VỚI HỢP ĐỒNG DÂN SỰ CÓ YẾU TỐ NƯỚC NGOÀI

THS. NGUYỄN BÁ BÌNH

Khác với hợp đồng trong nước, việc xác định cơ quan tài phán nước nào có thẩm quyền giải quyết tranh chấp và hệ thống pháp luật nước nào được dùng để điều chỉnh hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài không phải là chuyện dễ dàng. Với tư cách là một quan hệ dân sự có yếu tố nước ngoài, tranh chấp về hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài hoàn toàn có khả năng được giải quyết ở cơ quan tài phán của các nước khác nhau bởi không tồn tại một hệ thống pháp luật tố tụng “xuyên quốc gia” để trả lời cho câu hỏi về thẩm quyền xét xử của cơ quan tài phán trong các trường hợp này. Khi đó, việc xác định cơ quan tài phán có thẩm quyền đối với tranh chấp từ hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài dựa trên cơ sở nào?

Khác với hợp đồng trong nước, việc xác định cơ quan tài phán nước nào có thẩm quyền giải quyết tranh chấp và hệ thống pháp luật nước nào được dùng để điều chỉnh hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài không phải là chuyện dễ dàng. Với tư cách là một quan hệ dân sự có yếu tố nước ngoài, tranh chấp về hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài hoàn toàn có khả năng được giải quyết ở cơ quan tài phán của các nước khác nhau bởi không tồn tại một hệ thống pháp luật tố tụng “xuyên quốc gia” để trả lời cho câu hỏi về thẩm quyền xét xử của cơ quan tài phán trong các trường hợp này. Khi đó, việc xác định cơ quan tài phán có thẩm quyền đối với tranh chấp từ hợp đồng dân sự có yếu tố nước ngoài dựa trên cơ sở nào?

Continue reading