SỰ TƯƠNG THÍCH GIỮA CÁC QUI ĐỊNH PHÁP LUẬT HIỆN HÀNH VỀ QUYỀN TÁC GIẢ CỦA VIỆT NAM VÀ CÁC CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ VỀ QUYỀN TÁC GIẢ

THS. NGUYỄN NHƯ QUỲNH – Khoa Luật dân sự – Trường Đại học Luật Hà nội

1. Khái quát chung

Sự hội nhập quốc tế làm cho các quốc gia xích lại gần nhau hơn về mọi lĩnh vực, trong đó có pháp luật. Tiến trình hội nhập đòi hỏi mỗi quốc gia phải hài hoà các vấn đề của quốc gia mình cho tương thích với những chuẩn mực chung đã được hầu hết các quốc gia khác thừa nhận. Việt Nam đang chủ động và tích cực tham gia hội nhập khu vực và quốc tế, bởi vậy, việc xem xét tính tương thích, sự hài hoà giữa pháp luật Việt Nam và pháp luật quốc tế rất cần thiết.

Sự phát triển của khoa học, công nghệ làm cho quyền tác giả trở thành vấn đề toàn cầu. Nhờ có hệ thống viễn thông hiện đại, các tác phẩm văn học, nghệ thuật, khoa học có thể được chuyển tải từ phía bên này sang phía bên kia của thế giới. Công nghệ thông tin giúp con người khai thác hiệu quả những thành quả sáng tạo thể hiện dưới dạng các tác phẩm văn học, nghệ thuật, khoa học; đồng thời chính công nghệ thông tin cũng tạo ra nhiều cơ hội hơn cho sự vi phạm quyền tác giả[1]. Bởi vậy, lĩnh vực quyền tác giả đòi hỏi sự hợp tác chặt chẽ trên phạm vi quốc tế. Kết quả nhiều công ước quốc tế về quyền tác giả đã ra đời, đó là: Công ước Berne năm 1886, bổ sung lần cuối cùng tại Paris năm 1979 về bảo hộ các tác phẩm văn học, nghệ thuật; Công ước Rome năm 1961 về bảo vệ người biểu diễn, nhà sản xuất bản ghi âm và tổ chức phát thanh, truyền hình; Công ước Geneva năm 1971 về bảo hộ nhà sản xuất bản ghi âm, chống lại việc sao chép trái phép bản ghi âm; Hiệp ước toàn cầu về quyền tác giả (Universal Copyright Treaty-UCC) năm 1971; Công ước Brussels năm 1974 liên quan đến tín hiệu mang chương trình truyền hình qua vệ tinh; Hiệp định TRIPs năm 1994 về các khía cạnh thương mại của quyền sở hữu trí tuệ; Hiệp ước về quyền tác giả của WIPO (WIPO Copyright Treaty- WCT); Hiệp ước của WIPO về biểu diễn và bản ghi âm (WIPO Performances and Phonograms Treaty-WPPT), năm 1996.

Continue reading

BÀN VỀ TÍNH PHÂN LY GIỮA TẬP ĐOÀN VÀ NGÂN HÀNG

TS. TRƯƠNG QUANG THÔNG – Khoa Ngân hàng – Đại học Kinh tế TP.HCM

Đặt vấn đề

Trên nhiều diễn đàn khác nhau trong thời gian gần đây xuất hiện khá nhiều bài viết có liên quan chủ đề nầy. Các bài viết gần như có cùng chung một quan điểm không tán thành chủ trương mở cửa cho các tập đoàn thành lập ngân hàng. Nhiều lập luận đã được các tác giả đưa ra như mối lo ngại về khả năng quản trị rủi ro; vấn đề tổ chức nhân sự; các áp lực cạnh tranh có khả năng đưa đẩy các ngân hàng có nguồn  gốc tập đoàn dễ sa đà vào việc chấp nhận đầu tư vào các dự án rủi ro ngoài tầm quản lý và kinh nghiệm chuyên môn của họ; khả năng lạm dụng các nguồn vốn huy động từ công chúng để cho vay nội bộ trong tập đoàn… Các hệ lụy có thể xuất phát từ việc tập trung quyền lực kinh tế vào trong tay các tập đoàn cũng được đặt ra. Các tác giả cũng đã trích dẫn kinh nghiệm tại các quốc gia phát triển, nơi mà hầu hết các tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh vẫn không thành lập ngân hàng riêng và bên cạnh đó, luật pháp tại các quốc gia đó từ lâu đã có những qui định hạn chế thậm chí cấm đoán việc các tập đoàn thành lập ngân hàng.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG MUA XE: BÊN BÁN KHÔNG THỰC HIỆN ĐÚNG NỘI DUNG CỦA HỢP ĐỒNG, BÊN MUA CÓ ĐƯỢC BỒI THƯỜNG?

VĂN ĐOÀN

Tháng 11-2007, bà Trương Thị Hương (ngụ huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) ký hợp đồng mua một ôtô tải với giá gần 120 triệu đồng. Theo thỏa thuận, bà Hương phải đặt cọc hơn 20 triệu đồng, đồng thời sẽ được giao xe sau khi công ty nhận đủ tiền cọc và có chấp thuận cho vay từ phía ngân hàng.

Ngay sau đó, bà Hương đã đặt cọc và khoảng một tuần sau thì phía ngân hàng có thông báo đồng ý cho bà Hương mượn tiền để mua xe. Song công ty đã xin lùi thời gian giao xe vào cuối tháng 4-2008 với lý do xe chưa kịp xuất xưởng. Đến hạn, công ty mời bà Hương đến nhận xe nhưng đòi tăng giá xe lên hơn 30 triệu đồng. Không chấp nhận, bà Hương đã khởi kiện công ty ra tòa để đòi công ty giao xe theo đúng giá ghi trong hợp đồng.

Trao đổi với Báo Pháp Luật TP.HCM, đại diện công ty trên cho biết: “Do nguồn xe bị cắt nên công ty không thể giao xe đúng hạn hợp đồng. Công ty có cam kết không tăng giá xe nhưng đến thời điểm giao xe thì nhà nước áp dụng quản lý khí thải xe theo quy chuẩn mới nên công ty buộc phải điều chỉnh giá xe. Nếu bà Hương không chịu nhận xe giá cao hơn vì chất lượng tốt hơn, công ty sẵn sàng trả lại tiền cọc cộng lãi suất ngân hàng đối với số tiền mà bà Hương đã nộp cho công ty”.

Continue reading

QUYẾT ĐỊNH THI HÀNH ÁN SAI LẦM, NGƯỜI BỊ THIỆT HẠI CÓ QUYỀN YÊU CẦU BỒI THƯỜNG?

MINH NGUYÊN

Chỉ trả tiền để mua khung nhà kho nhưng người trúng đấu giá lại được giao luôn phần đất của khu nhà.

Đã hơn năm năm nay, bà Đinh Kim Mưa (ngụ xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM) cứ phải liên tục khiếu nại để đòi lại số tài sản đã bị kê biên, bán đấu giá sai quy định.

Tháng 1-2001, bà Mưa bị Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM xử buộc phải trả cho chủ nợ một số tiền tương đương 60 ngàn USD.

Do bà Mưa không có khả năng trả nợ nên cơ quan thi hành án (THA) TP.HCM đã kê biên, định giá và sau đó ủy quyền cho Trung tâm Dịch vụ bán đấu giá tài sản TP.HCM bán đấu giá cấu trúc khu nhà kho thuộc sở hữu của bà Mưa. Tháng 5-2003, bà N. đã mua được cấu trúc khu nhà kho trên (có thể tháo dỡ để đặt ở chỗ khác) với giá hơn 130 lượng vàng. Thế nhưng chẳng hiểu sao khi làm biên bản bàn giao tài sản, ngoài cấu trúc khu nhà kho trên, Phòng THA TP còn giao luôn cho bà N. hơn 1.000 m2 đất mà trên đó có khu nhà kho (?).

Continue reading