BẢN NHẬN XÉT DỰ THẢO LUẬT ĐĂNG KÝ GIAO DỊCH BẢO ĐẢM (Dự thảo 7, Bản trình UBTVQH)

TS. BÙI ĐĂNG HIẾU – Đại học Luật Hà Nội

Qua nghiên cứu Dự thảo 7 Luật Đăng ký giao dịch bảo đảm*, tôi có nhận xét rằng nhìn chung Dự thảo 7 đã cơ bản đáp ứng được mục đích và quan điểm chỉ đạo xây dựng Luật đăng ký giao dịch bảo đảm. Bên cạnh đó, tôi cũng xin nêu một số vấn đề thắc mắc sau đây:

1) Về Khoản 3, Điều 4, có quy định một số giao dịch khác (không phải là giao dịch bảo đảm), nhưng cũng được đăng ký theo thủ tục quy định tại Mục 2 Chương III của Luật này. Đó là các giao dịch: cho thuê động sản có thời hạn thuê từ 1 năm trở lên, mua trả chậm, trả dần đối với tài sản là động sản có bảo lưu quyền sở hữu, bán có chuộc lại, bán thông qua đại lý, chuyển nhượng quyền đòi nợ, … Tuy nhiên, ở đây có 2 vấn đề cần làm rõ: Giá trị pháp lý của việc đăng ký các giao dịch này là gì? (Lưu ý rằng Bộ luật dân sự không có quy định thứ tự ưu tiên đối với các giao dịch này khi được đăng ký). Nếu áp dụng các quy định của Mục 2 Chương III đối với các giao dịch này thì sẽ xác định ai sẽ là người có quyền đăng ký?

2) Khoản 1 Điều 9: Cần cân nhắc xem có nên ấn định một cách cứng nhắc thời hạn đăng ký là 5 năm không? Bộ luật dân sự quy định một cách rất hợp lý rằng đối với cầm cố, thế chấp thì thời hạn do các bên thỏa thuận. Nếu các bên không có thỏa thuận thì thời hạn cầm cố được tính cho đến khi chấm dứt nghĩa vụ được bảo đảm (Điều 329, Điều 344 BLDS 2005). Dự thảo nên quy định phù hợp với quy định này của Bộ luật dân sự. Việc quy định cứng nhắc thời hạn 5 năm chỉ thuận tiện cho cơ quan đăng ký chứ không thuận tiện cho các bên trong giao dịch.

Continue reading

CHƯƠNG TRÌNH CẢI CÁCH Y TẾ Ở MEXICO

THS. ĐOÀN TƯỜNG VÂN

1. Vài nét khái quát

Một hệ thống chắp vá tại thời điểm bắt đầu cải cách

Các thách thức mà Mexico phải đối mặt khi bắt đầu thực hiện cải cách năm 2003 là do thiết kế ban đầu của mô hình hệ thống y tế. Năm 1943, Bộ Y tế được thành lập và trong năm đó tổ chức an sinh xã hội (IMSS) cũng được hình thành để phục vụ khu vực chính quy, tư nhân, người lao động hưởng lương và gia đình của họ. Năm 1959, tổ chức an sinh và các dịch vụ xã hội cho công chức nhà nước (ISSSTE) bắt đầu bảo hiểm cho người làm việc trong khu vực công và gia đình của họ. Vì thế, hệ thống này bị phân thành từng mảng từ khi nó được thành lập xuyên suốt đến tận khi cải cách năm 2003 giữa những người được bảo hiểm (người làm việc trong khu vực chính quy, người làm việc trong khu vực công và gia đình của họ) với phần còn lại của dân số (người lao động tự do, thất nghiệp, người lao động trong khu vực phi chính quy, người lao động không được trả bằng lương và cả những người không làm việc). Tất cả người dân, trừ những người lao động hưởng lương, bị loại ra khỏi các chương trình BHXH chính thức. Các nhu cầu cơ bản về chăm sóc y tế của nhóm người “dư” ra này được Bộ Y tế cung cấp. Gói quyền lợi không được xác định và được hỗ trợ từ sự kết hợp của các quỹ Liên bang, ở mức độ thấp hơn là sự đóng góp ở mức độ Bang cũng như các gia đình phải trả phí dịch vụ. ở thời điểm chương trình cải cách được thông qua năm 2003, khoảng 40% dân số được bảo hiểm bởi IMSS, 7% được ISSSTE bảo hiểm và khoảng 2 – 3% dân số tham gia BHYT tư nhân. Hậu quả là diện bao phủ bảo hiểm (của cả hai IMSS và ISSSTE) thoái lui giữa các hộ gia đình và các Bang, chi tiêu tài chính cho hệ thống y tế chủ yếu dựa vào tiền túi của bệnh nhân và bần cùng hoá do chi tiêu cho y tế là phổ biến đặc biệt trong nhóm có thu nhập thấp nhất.

Continue reading

Kinh nghiệm hòa giải ở cơ sở THEO PHÁP LUẬT CỦA LIÊN BANG ÚC

ĐẶNG HOÀNG ANH – Bộ Tư pháp

1. LEADR (Hiệp hội các nhà Giải quyết Tranh chấp)

LEADR là một tổ chức phi lợi nhuận lớn, được thành lập năm 1989, hoạt động theo cơ chế thành viên nhằm mục đích nâng cao chất lượng dịch vụ giải quyết tranh chấp ngoài Toà án (ADR). Đây là tổ chức liên lục địa Úc-Á, có văn phòng tại Australia, New Zealand, Indonesia, Malaysia, Ấn Độ, Thái Lan và Nhật Bản. Tổ chức này có chức năng đảm bảo các dịch vụ giải quyết tranh chấp bằng ADR có chất lượng cao trong khu vực thông qua các hoạt động đào tạo và công nhận hoà giải viên và trọng tài; thúc đẩy đào tạo và nghiên cứu về ADR; cấp nhật các thông tin về ADR trong nước và quốc tế cho các thành viên; cung cấp các dịch vụ đào tạo nhằm nâng cao trình độ chuyên môn một cách liên tục cho các hoà giải viên chuyên nghiệp; tạo điều kiện tiếp cận đơn giản và có hiệu quả với các hoà giải viên chuyên nghiệp; hỗ trợ các tổ chức trong việc phát triển các quy trình giải quyết tranh chấp bằng ADR có hiệu quả.

LEADR có quyền công nhận tư cách hoà giải viên theo Tiêu chuẩn Quốc gia về Hoà giải có hiệu lực vào ngày 1/1/2008. Với hơn 10 năm kinh nghiệm quản lý hệ thống công nhận hoà giải viên của mình và sự hiểu biết sâu sắc về các Tiêu chuẩn quốc gia của Úc về Hoà giải viên mới được ban hành trên đây, LEADR cung cấp một quy trình công nhận hoà giải viên chuyên nghiệp và có uy tín. LEADR đánh giá kinh nghiệm và chất lượng đào tạo của các cá nhân để quyết định các yêu cầu đào tạo bổ sung, trên cơ sở đó đánh giá dựa trên năng lực về kỹ năng của hoà giải viên. Việc được LEADR công nhận sẽ là một sự đảm bảo về chất lượng dịch vụ cho các khách hàng của các hoà giải viên.

Continue reading

KINH NGHIỆM HÒA GIẢI Ở CƠ SỞ THEO PHÁP LUẬT CỦA LIÊN BANG ÚC

ĐẶNG HOÀNG ANH – Bộ Tư pháp

1. LEADR (Hiệp hội các nhà Giải quyết Tranh chấp)

LEADR là một tổ chức phi lợi nhuận lớn, được thành lập năm 1989, hoạt động theo cơ chế thành viên nhằm mục đích nâng cao chất lượng dịch vụ giải quyết tranh chấp ngoài Toà án (ADR). Đây là tổ chức liên lục địa Úc-Á, có văn phòng tại Australia, New Zealand, Indonesia, Malaysia, Ấn Độ, Thái Lan và Nhật Bản. Tổ chức này có chức năng đảm bảo các dịch vụ giải quyết tranh chấp bằng ADR có chất lượng cao trong khu vực thông qua các hoạt động đào tạo và công nhận hoà giải viên và trọng tài; thúc đẩy đào tạo và nghiên cứu về ADR; cấp nhật các thông tin về ADR trong nước và quốc tế cho các thành viên; cung cấp các dịch vụ đào tạo nhằm nâng cao trình độ chuyên môn một cách liên tục cho các hoà giải viên chuyên nghiệp; tạo điều kiện tiếp cận đơn giản và có hiệu quả với các hoà giải viên chuyên nghiệp; hỗ trợ các tổ chức trong việc phát triển các quy trình giải quyết tranh chấp bằng ADR có hiệu quả.

LEADR có quyền công nhận tư cách hoà giải viên theo Tiêu chuẩn Quốc gia về Hoà giải có hiệu lực vào ngày 1/1/2008. Với hơn 10 năm kinh nghiệm quản lý hệ thống công nhận hoà giải viên của mình và sự hiểu biết sâu sắc về các Tiêu chuẩn quốc gia của Úc về Hoà giải viên mới được ban hành trên đây, LEADR cung cấp một quy trình công nhận hoà giải viên chuyên nghiệp và có uy tín. LEADR đánh giá kinh nghiệm và chất lượng đào tạo của các cá nhân để quyết định các yêu cầu đào tạo bổ sung, trên cơ sở đó đánh giá dựa trên năng lực về kỹ năng của hoà giải viên. Việc được LEADR công nhận sẽ là một sự đảm bảo về chất lượng dịch vụ cho các khách hàng của các hoà giải viên.

Continue reading

TRANH CHẤP HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH: 7 NGƯỜI CON KIỆN CHA GIÀ CHÍN TÁM TUỔI

QUỐC CƯỜNG – ĐỨC HẢI

Dân trí – Một câu chuyện đau lòng có thật tại tỉnh Hà Giang: Bảy người con, 2 trai, 5 gái, đồng đứng đơn tố cáo cha đẻ. Riêng cô út thương cha không ký vào đơn, nhưng cho các anh chị mượn xe ôtô lên tỉnh kiện cha.

Mâu thuẫn gia đình vì chuyện đất đai

Cụ Nguyễn Văn Nghĩa, nhà ở tổ 1, khu phố Quang Sơn, thị trấn Việt Quang, huyện Bắc Quang (Hà Giang) năm nay đã 89 tuổi, gẫy 2 chân, đi lại phải dùng nạng. Ở cái tuổi gần đất xa trời, cụ lại phải hứng chịu nỗi đau khổ, nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời: bị chính những người con đẻ lập đơn kiện. Có lẽ cụ còn là người Việt Nam đầu tiên bị đông con kiện đến như vậy.
Khi chúng tôi tìm đến nhà cụ Nghĩa, hàng xóm xung quanh đều biết chuyện gia đình cụ và tỏ ý thương cảm cho hoàn cảnh trớ trêu, đau buồn của cụ.

Tám đứa con của cụ, “đứa” ít tuổi nhất cũng đã… 43 tuổi, nhiều nhất là gần 65, cũng đã lên tuổi ông bà. Nhà đứa kém nhất cũng thuộc hàng khá giả, có của ăn của để ở thị trấn phố huyện này. Người làm nghề buôn vàng, người buôn hàng đồ sắt, người xây khách sạn, có người trong tay nắm gần chục chiếc xe khách đường dài… Vậy vì đâu mà xảy ra câu chuyện trớ trêu ngày hôm nay?

Continue reading

TRANH CHẤP HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH: ĐÒI TIỀN… LÀM CHỒNG?

HOÀNG YẾN

TAND TP.HCM vừa xử phúc thẩm một vụ ly hôn khá lạ: Người chồng đòi vợ trả tiền… làm chồng trong thời gian chung sống và một mực đòi tòa phải trả lại “sự đứng đắn” cho mình chứ không thể tuyên như cấp sơ thẩm.

Có 300 triệu việc này mới xong…

Tháng 5, bà N. nộp đơn xin ly hôna ra TAND quận X. Trong đơn, bà trình bày rằng bà cùng ông K. chung sống từ năm a2001, có đăng ký kết hôn nhưng không có con chung, tài sản chung cũng nahư không có nợ chung và nghĩa vụ dân sự. Nay bà nộp đơn xin ly hôn với ông K. vì bà đã nhiều lần yêu cầu ông đi chữa bệnh để có con nhưng ông từ chối. Đời sống gia đình chỉ đủ ăn nhưng ông đã không cùng bà vun vén cuộc sống lại còn tiêu xài hoang phí. Chưa kể ông có thói gia trưởng, không thương yêu vợ nên từ năm 2005, hai ông bà đã ly thân, mỗi người tự lo cuộc sống riêng…

Trong nhiều phiên hòa giải tại tòa quận X, ông K. nhất định không chịu ly hôn, đặt điều kiện nếu muốn ly hôn thì bà N. phải đưa cho ông 300 triệu đồng tiền… ông đã chung sống với bà. Yêu cầu này của ông K. đã không được tòa chấp nhận ngay từ đầu bởi tòa xét tài sản chung của hai người không có và bà N. chẳng việc gì phải đưa số tiền trên cho chồng cả.

Continue reading