TỜ TRÌNH CHÍNH PHỦ VỀ DỰ THẢO LUẬT ĐĂNG KÝ GIAO DỊCH BẢO ĐẢM

BỘ TƯ PHÁP

Số: /TTr – BTP

Dự thảo

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM 

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

***

Hà Nội, ngày tháng 5 năm 2008

 

 TỜ TRÌNH CHÍNH PHỦ

Về dự thảo Luật Đăng ký giao dịch bảo đảm


Thực hiện Chương trình xây dựng Luật, Pháp lệnh năm 2008 của Quốc hội khóa XII, Bộ Tư pháp được Chính phủ giao nhiệm vụ chủ trì xây dựng dự án Luật Đăng ký giao dịch bảo đảm. Bộ Tư pháp xin kính trình Chính phủ về Dự án Luật Đăng ký giao dịch bảo đảm như sau:

I. SỰ CẦN THIẾT VÀ MỤC TIÊU BAN HÀNH LUẬT ĐĂNG KÝ GIAO DỊCH BẢO ĐẢM

1. Sự cần thiết ban hành Luật Đăng ký giao dịch bảo đảm

Trong những năm qua, hoạt động đăng ký giao dịch bảo đảm ở nước ta đã đạt được những kết quả chủ yếu sau đây:

Continue reading

PHÁ SẢN (BANKRUPTCY)

Phá sản là tuyên bố mang tính pháp lý của một cá nhân hay doanh nghiệp khi không có khả năng trả các khoản nợ đến hạn và khi chủ nợ yêu cầu. Đề nghị phá sản có thể xuất phát từ phía chủ nợ khi họ muốn thu được một phần khoản nợ của mình khi thanh lí công ty sau phá sản. Nhưng nhìn chung việc nộp đơn xin phá sản xuất phát từ phía con nợ, các doanh nghiệp, vì lí do chính: giúp con nợ thoát khỏi hầu hết các món nợ và có thể bắt đầu một “hoạt động mới trong sạch không nợ nần”.

Trong thời kinh tế cạnh tranh, nguy cơ phá sản vẫn có thể treo lơ lửng trên đầu bất kì doanh nghiệp nào và diễn ra vào bất cứ thời điểm nào. Loại trừ nguyên do yếu kém năng lực hay bị chèn ép, doanh nhân ngày nay còn có thể phá sản bởi nội bộ bất ổn, nội gián, dư thừa nhân công, hoặc không kịp tổ chức lại chiến lược kinh doanh mới thích hợp với hoàn cảnh mới. Như vậy doanh nhân nào cũng có lúc đối mặt với tình trạng khủng hoảng tài chính dù lớn hay nhỏ. Có người phải đối mặt với tình trạng phá sản, vào hoàn cảnh đó đa số buông tay chấp nhận số phận.

Thế nhưng theo Tạp chí chuyên về kinh doanh Forbes của Mỹ, vẫn có thể thoát khỏi tình trạng khủng hoảng tài chính hay phá sản để có một khởi đầu mới tốt đẹp nếu biết xoay sở theo những hướng đi mà họ đã đề nghị sau đây.

Đầu tiên cần gom lại toàn bộ chứng từ hóa đơn và xem mình đã chi những khoản gì không đáng có để tháng sau cắt giảm hẳn. Chúng ta cũng có thể phát hiện ra một trong số những nguyên nhân đẩy mình tới tình trạng bi đát nhờ vào động tác này.

Và khi ai cũng quay lưng với chúng ta vì không muốn bị cuốn theo cuộc phiêu lưu nguy hiểm, hãy kêu gọi những thành viên trong gia đình. Đây là điều thông thường, song vấn đề là tất cả những thành viên đó phải cùng làm việc theo nhóm như một công ty thực sự thay vì an ủi động viên hay giúp đỡ nhứng thứ không căn bản.

Có người đã ví von doanh nhân khi đến thời kỳ phá sản không khác gì một người giàu bị bệnh hiểm nghèo. Sau đó, để chữa bệnh hiểm nghèo không còn cách nào khác là phải tìm cho được một thầy thuốc giỏi, đó là những nhà tư vấn. Họ sẽ nghiên cứu một cách tỉnh táo nhất tình trạng của công ty và bản thân doanh nghiệp để tìm ra những lối thoát có thể, hoặc những hướng đi ít tồi tệ nhất. Họ cũng giúp phác thảo một kế hoạch mới với những gì còn lại.

Và điều cuối cùng và cũng là quan trọng nhất đó là thương thảo với các chủ nợ. Hãy thể hiện với họ các kĩ năng tài chính của chủ một doanh nghiệp, các thành tích tài chính mà công ty đạt được trước đây…Phải làm sao để họ tin rằng tình trạng khủng hoảng hiện tại chỉ là một tai nạn không thể tránh khỏi và hoàn toàn không phải do hạn chế về năng lực.

Muốn tìm hiểu rõ hơn về vấn đề phá sản của một số quốc gia, có thể đọc trên trang http://en.wikipedia.org/wiki/Bankruptcy

TRÍCH DẪN TỪ:  http://saga.vn/dictview.aspx?id=1435

MỘT SỐ KIẾN NGHỊ GIẢI PHÁP NHẰM HOÀN THIỆN CƠ CHẾ “MỘT CỬA” TẠI XÃ, PHƯỜNG, THỊ TRẤN

NGUYỄN TIẾN MẠNH – Hành chính 29A, ĐH LUẬT TP.HCM (Phòng pháp chế NHTMCP ĐÔNG Á)

Nền hành chính của bất kỳ quốc gia nào cũng được đánh giá thông qua hiệu quả quản lý nhà nước. Ở Việt Nạm, đi đôi với chế độ chính trị, chúng ta cũng đã áp dụng nhiều hình thức quản lý nhà nước khác nhau.

Qua mỗi thời kỳ, nền hành chính Việt Nam đang có những cải cách đáng kể về chủ trương, chính sách kinh tế – xã hội. phải kể đến một trong những cải cách ấy là cải cách hành chính. Đây không chỉ là bước thay đổi đơn thuần mà nó mang ý nghĩa quyết định đối với việc phát triển kinh tế – xã hội và nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước, hướng đến đối tượng phục vụ là nhân dân, phù hợp với định hướng phát triển của xã hội chủ nghĩa.

Những năm qua, công cuộc cải cách hành chính bước đầu đã đạt được những kết quả nhất định. Chính phủ Việt Nam đã triển khai áp dụng cơ chế “ một cửa” tại các cơ quan hành chính nhà nước. Như vậy, việc quản lý nhà nước ở các cơ quan hành chính nhà nước bước đầu đã có những thay đổi đáng kể, có sự tác động tích cực vào sự vận hành của cơ chế quản lý nhà nước, xây dựng một nền hành chính trong sạch.

Continue reading

TÔI CHỈ MUỐN SỐNG NHƯ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ

Người gửi: Thanh Huyền,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Gửi anh Lê Hạnh

Gửi anh Lê Hạnh,
Thực sự là tôi không tham gia vào cuộc tranh luận này như một đại diện của số đông phụ nữ, tôi cũng không quan tâm lắm đến việc thực ra trong cuộc “đấu tranh đòi quyền bình đẳng giới”, chị em phụ nữ muốn gì. Cá nhân tôi, tôi chỉ ước mình sẽ lấy được một người chồng có khả năng tạo điều kiện cho mình sống đúng như một người phụ nữ. Tôi muốn được dịu dàng nhất, xinh đẹp nhất, yếu đuối nhất, nấu ăn ngon nhất. (À, tôi đã ngoài 30 mà chưa có gia đình). Tôi nhìn thấy vô cùng nhiều những người phụ nữ đã có gia đình ở quanh tôi, những người phụ nữ “mau già, mồm kêu tiền tiền”, những người phụ nữ tất tưởi, đến cơ quan xách theo nào rau nào thịt, áo quần nhàu nát, trời ơi là xấu xí. Để tôi kể anh nghe chuyện gia đình một cô bạn gái tôi. Cô ấy sinh con, vì ngại chồng vất vả nên về nhà mẹ đẻ ở vài tháng để bà phục vụ. Chồng cô nhàn rỗi, đi chơi bời rồi uống rượu say, bị tai nạn xe máy và ngã ngoài đường lúc 3h sáng. 5h sáng, bố chồng cô đến nhà mẹ đẻ cô, không vào nhà mà đứng ngoài sân, chửi bới rằng mẹ cô không dạy con gái, cô lấy chồng mà không ở nhà trông nom chồng, nếu cô không về nhà mẹ cô thì con trai ông đã không bị tai nạn. Tôi nhìn thấy nhiều các bà các chị quanh tôi, ngày đi làm hùng hục như đàn ông, tháng tháng khắc khoải chờ chút lương chồng đưa, vừa nhận trong lòng vừa rưng rưng cảm kích, tối về cơm nước con cái, đêm mệt nhoài vẫn phải chiều chồng. Các anh chồng lại bảo “sao cô ta xấu thế, sao cô ta không dịu dàng, không công dung ngôn hạnh tý nào”. Các cô lo mua sắm trong nhà, học hành con cái, sức khoẻ của chồng, dạy bảo rằng anh uống rượu là hại sức khoẻ, lại khuyên nhủ là anh phải có trách nhiệm hơn, mà nói phải khéo kẻo chồng tự ái, lại đi với bồ. Tôi thấy nhiều chị nhiều cô có chồng mà chẳng khác nào có thêm một thằng con lớn xác hư thân đeo bám vào người, bỏ đi không được.

Tôi cũng tự hỏi là mình có cực đoan quá không, có lẽ tôi cũng sai (nên chưa lấy được chồng). Đàn ông Việt Nam chắc chẳng lấy tôi đâu nếu họ biết tôi nghĩ như thế này. Tôi rất thương những người phụ nữ tôi vừa kể trên, tôi biết chắc nếu chồng các chị ấy không lờ tịt chuyện đưa lương tháng đi, không lê la quán xá sau giờ làm việc, chẳng nghĩ đến con trai đang ngồi ở phòng bảo vệ của trường và con gái còn đang ở nhà trẻ, trời mưa và không ai đón, và chỉ nghĩ đến nhà cửa lúc 9h tối, khi đã say khướt và muốn một cái giường, nếu họ không nổi xung và sẵn sàng bỏ nhà đi với bồ mỗi khi bị chạm tự ái như một đứa trẻ vị thành niên, thì tôi tin rằng chẳng có người phụ nữ nào lại tự làm xấu mình bằng cách rầy la, đòi tiền, than vãn, chì chiết. Tôi biết là những bà vợ khi làm vậy, hẳn là họ đau khổ lắm, và thấp hèn hẳn đi trong mắt chồng.

Tôi cứ ước giá các ông chồng đừng ép vợ mình phải trở thành những người gớm ghiếc như vậy.

Có những người phụ nữ mang những mơ ước vĩ đại, gánh vác các công việc của đàn ông. Đấy là một cách hiểu về bình đẳng giới và theo anh nói thì như vậy là trái với thiên chức và làm đàn ông không thích lắm. Tôi, và theo tôi biết, có nhiều người phụ nữ chỉ mong sao mình có thể sống như một người phụ nữ thực thụ, với tất cả bản tính đẹp đẽ mà tạo hoá ban tặng. Và tất nhiên, điều này chỉ có thể xảy ra nếu những người đàn ông của họ có tự trọng, không ích kỷ và biết thương xót người khác.

Chứ lại còn “quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ 5 con với một chồng”, lại còn phải chu toàn nhà cửa, lại còn phải xinh đẹp dịu dàng, lại còn phải lo sao cho chồng có cảm giác mình vĩ đại và làm chủ gia đình, lại còn phải “cơm sôi nhỏ lửa”, cả đời âm thầm cực nhọc mà không ai thèm biết, để rồi lúc chết thì được ngợi ca đức hy sinh như một nữ thánh, như phụ nữ Việt Nam truyền thống từ trước đến nay, thì chết mất, chịu sao nổi hả anh.

Có lẽ tôi cũng sai đâu đó, mong anh thông cảm. Tôi cũng không nói phần đông các anh, chỉ nói những gì mình thực thấy và cảm nhận.

Thân mến,
Huyền

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Toi-chi-muon-duoc-song-dung-nhu-mot-nguoi-phu-nu/10948319/478/

PHỤ NỮ KHÔNG CẦN PHẢI HY SINH QUÁ MỨC

Người gửi: Lê Thanh,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Sự hi sinh của phụ nữ

Thưa các anh chị,
Tôi rất hay đọc chuyên mục này của các anh chị. Hôm nay đọc bài viết về sự hy sinh của phụ nữ, tôi đồng ý với ý kiến cho rằng sự hy sinh của phụ nữ là không cần thiết.
Tôi còn nhớ trong một bài của báo Hoa Học Trò (tôi không nhớ nhưng rất tâm đắc), một nhà báo có viết đại thể rằng phía sau mỗi lời khen ngợi của đàn ông đối với phụ nữ là ẩn chứa sự đòi hỏi thoả mãn lợi ích của người đàn ông. Thực tế người đàn ông ca ngợi phụ nữ hy sinh vì chính họ hưởng lợi từ sự hy sinh đó và luôn luôn muốn duy trì nó.
Nhưng tôi cũng xin bày tỏ ý kiến của mình dưới một khía cạnh khác. Tôi nghĩ, nhiều người phụ nữ tưởng mình hy sinh thì sẽ làm chồng mình phát triển lên, xã hội tốt lên, nhưng hy sinh vô điều kiện ngay từ đầu thì ngược lại.
Mặc dù chưa phải là người phụ nữ thành đạt lắm, tôi cũng tạm coi mình là một người phụ nữ có trình độ trung bình trong xã hội. Hiện nay tôi làm trưởng phòng kinh doanh, phụ trách phần đối ngoại với khách hàng nước ngoài ở một công ty tương đối lớn. Tuy không phải thông tuệ mọi chuyện, tiếp xúc với quá nhiều giới nhưng tôi cũng có điều kiện để tiếp xúc với một tầng lớp nam giới trí thức Việt Nam, tất nhiên không phải là tất cả.
Nếu các bạn từng phụ trách một phòng kinh doanh thực sự, hẳn các bạn hiểu rằng thành công của kinh doanh phụ thuộc phần lớn vào nỗ lực của mỗi nhân viên kinh doanh. Tôi để ý thấy rằng mỗi khi có cạnh tranh trên thương trường, nhân viên bán hàng của chúng tôi luôn luôn xin công ty cho giảm giá sản phẩm. Ban đầu, chúng tôi sẵn sàng giảm giá để cạnh tranh và cạnh tranh được. Nhưng dần dần, chính sự nuông chiều đó làm nhân viên kinh doanh của chúng tôi không còn muốn nỗ lực tìm ra các cách khác để cạnh tranh mà luôn dựa dẫm vào tiềm lực tài chính của công ty. Khi nhận ra điều đó, chúng tôi đã thay đổi lại tất cả.
Tôi chợt nghĩ điều này sao cũng giống với nam giới Việt Nam. Phải chăng chính sự hy sinh tuyệt vời của người phụ nữ Việt Nam hiện nay đã làm nam giới trở nên kém cỏi hơn xưa. Đôi khi tôi giật mình khi nhìn thấy nhiều vị trí chủ chốt trong các công ty ngày nay là phụ nữ, nhiều chủ doanh nghiệp là phụ nữ. Các đối tác nước ngoài cảm thấy phụ nữ Việt Nam ngày càng có tiếng nói quyết định trong công việc. Phải chăng điều này chứng tỏ người phụ nữ Việt Nam đang đi lên hay thực ra là người đàn ông Việt Nam đang đi xuống. Nếu nam giới Việt Nam không đi xuống thì tại sao họ lại có vẻ khổ sở và kêu gọi nhiều sự hy sinh của phụ nữ đến vậy. Họ không thấy vui vì người vợ của họ giỏi hơn sao? Họ không muốn bớt xem tivi, bớt đọc báo vô bổ, đỡ đần vợ để cả hai cùng tiến lên sao. Tôi ước có một sự đi lên hài hoà ở cả hai giới.
Ngày nay chúng ta thấy nhan nhản trên các báo chí hướng dẫn phụ nữ cách làm sao giữ chồng, thế nào để trở thành người đàn bà tốt. Những bài báo đó sẽ không có ảnh hưởng gì tới những người đàn ông bản lĩnh nhưng thật có hại cho cho những người đàn ông còn thiếu bản lĩnh vì chúng khiến họ mắc ảo tưởng rằng họ xứng đáng được nhận điều tuyệt vời từ phụ nữ một cách vô điều kiện. Và rồi với sự thiếu tu dưỡng đó, khi những người phụ nữ Việt Nam ào ạt bỏ đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc thì những người đàn ông Việt Nam ấy vẫn không tỉnh lại. Họ làm một động tác vừa nhanh gọn, vừa dễ chịu cho bản thân là coi các cô gái đó là kẻ hám tiền, mơ giàu sang phú quý. Có bao giờ họ tự hỏi các cô gái nông thôn nhìn thấy tương lai gì ở những người đàn ông Việt Nam. Nếu cùng là bị chồng vùi dập thì vùi dập bởi một ông chồng Đài Loan có khác gì ông chồng Việt Nam chứ.
Ngày nay, tôi thấy nhiều đàn ông Việt Nam bỏ công sức để đi tìm một người phụ nữ phù hợp làm vợ hơn là cố gắng rèn luyện bản thân. Vẫn biết là đằng sau mỗi người đàn ông thành đạt có bóng một người vợ đảm. Tuy nhiên, không nên vì vậy mà coi vợ là yếu tố quá quan trọng để đạt được các thành tựu trong cuộc sống của một người đàn ông. Khi gặp khó khăn trong hạnh phúc thì họ lại quy ra là người vợ, người yêu của họ không đầy đủ công dung ngôn hạnh và không xem xét lại bản thân. Nhiều nam thanh niên nhảy từ công ty này sang công ty khác để mong tìm một chỗ làm tốt hơn thay vì dừng lại ở một công ty và phấn đấu. Họ chẳng dành một quỹ thời gian nào để học hỏi, suy nghĩ, rèn luyện. Khi không thành đạt được họ lại nghĩ rằng họ chưa gặp thời cơ. Thành công trong sự nghiệp hay thành công trong hạnh phúc gia đình ngày nay đều đòi hỏi sự đầu tư tâm sức vậy.
Một món ăn được nêm nếm chua, cay, mặn, ngọt vừa đủ thì sẽ ngon. Người phụ nữ cũng vậy, các thiên tính tự nhiên tốt đẹp vừa phải thì sẽ hài hoà. Nhiều không có nghĩa là tối ưu. Mà thông thường cái gì khác với tự nhiên quá mức thì thường gây ra hậu quả, những hậu quả đó nhiều khi thật khó nhìn thấy.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Phu-nu-khong-can-phai-hy-sinh-qua-muc/10948305/478/

GIỮ GÌN TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA PHẢI CÓ CHỌN LỌC

Người gửi: Hoàng Thụy Miên,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Truyền thống văn hóa và bình đẳng giới – có nên gìn giữ

Gửi anh Khánh Tùng,
Tôi rất đồng ý với nhiều điểm trong bài viết của anh về việc không nên nhầm lẫn giữa đấu tranh cho bình đẳng giới và gạt bỏ toàn bộ văn hóa. Ví dụ: nét văn hóa ăn nói lịch sự, nhẹ nhàng, điềm đạm không chỉ được đề cao ở phụ nữ mà trong văn hóa của người Việt và nhiều nước trên thế giới cũng đề cao ở nam giới.
Tuy nhiên, tôi cũng muốn đặt câu hỏi ngược lại là liệu có phải tất cả những suy nghĩ, hành vi, tư tưởng trong truyền thống văn hóa đều không nên thay đổi? Lấy ví dụ trong văn hóa Việt, đàn ông được coi là người có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Chính suy nghĩ này là nguồn gốc của sự mặc cảm của những gia đình không có con trai dù họ có (nhiều) con gái vì xã hội cho rằng gia đình đó sẽ không có ai chăm lo hương khói, tu sửa mồ mả, là “mất phúc”. Nhánh của dòng họ đến đó là “mất”. Như vậy, tư tưởng trong văn hóa đã gián tiếp KHÔNG THỪA NHẬN sự có mặt và đóng góp của phụ nữ trong gia đình và dòng họ. Suy nghĩ này đè nặng lên tâm lý của nhiều gia đình (đặc biệt là phụ nữ) ở cả thành thị và thành phần trí thức khiến họ mong ngóng có con trai đầu lòng để cho “chắc ăn”, và nếu chưa có thì sẽ cố để có. Suy nghĩ này cũng khiến người đàn ông ở những gia đình đông chị em gái phải lãnh trách nhiệm nặng nề không đáng có. Trách nhiệm thờ cúng cha mẹ, tổ tiên hoàn toàn có thể san sẻ cho mọi thành viên trong gia đình. Tôi đã từng gặp những dòng họ mà trong đó gia đình người em trai rất nghèo, vợ con thường xuyên đau ốm. Nhưng vì vai trò Trưởng họ (mà khi sinh ra mọi người đã gán định), mỗi khi dịp lễ Tết, cúng giỗ, gia đình người em phải chạy vạy hàng xóm để có tiền tổ chức cúng giỗ và đón tiếp dòng họ. Người vợ đau ốm nhưng vẫn phải cố gắng hoàn thành trách nhiệm nấu nướng, phải đứng ra lo toan mọi công việc trong gia tộc… Gia đình các chị em gái đều có điều kiện kinh tế, có khả năng tổ chức sắp xếp, nhưng họ không coi đó là trách nhiệm của mình. Tại sao không thể coi trách nhiệm thờ cúng cha mẹ, tổ tiên là trách nhiệm chung của mọi thành viên trong gia đình, trong dòng họ dù là trai hay gái, con trưởng hay con thứ?
Tôi chưa đề cập đến tâm lý mong có con trai để thờ cúng tổ tiên khiến nảy sinh hiện tượng phá thai, đẻ nhiều, có vợ bé… làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hạnh phúc của gia đình, sức khỏe cũng như cơ hội học tập, phát triển tri thức và nghề nghiệp của phụ nữ. Nó cũng khiến nhiều gia đình rơi vào vòng luẩn quẩn của đói nghèo.
Tôi muốn nói rằng truyền thống văn hóa rất cần gìn giữ. Tuy nhiên, khi xét đến khía cạnh quyền bình đẳng của mọi thành viên trong gia đình và trong xã hội, không phải mọi tư tưởng, hành vi, suy nghĩ để lại từ ngàn xưa trong văn hóa đều đáng trân trọng và duy trì.
Cảm ơn

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Gin-giu-truyen-thong-van-hoa-phai-co-chon-loc/10948954/478/

CHỊ EM ĐỪNG ĐÁNH ĐỒNG TẤT CẢ ĐÀN ÔNG

Người gửi: Tran T Binh,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Một vài ý kiến riêng về chủ đề bất bình đẳng giới

Gửi các anh, chị tham gia chủ đề bất bình đẳng giới.

Tôi đã theo dõi chủ đề này được một thời gian khá dài và tôi rất thích những ý kiến tham gia khác nhau của các anh, chị trên diễn đàn. Tôi nhận thấy đã hình thành 2 trường phái chính cho chủ đề này: nam – bảo vệ tình trạng hiện tại (con trai, con gái có những thiên chức khác nhau hoặc bảo vệ giá trị truyền thống văn hoá của người phụ nữ…), nữ – đấu tranh để đòi quyền bình đẳng nam nữ bằng cách đưa ra những thống kê, ví dụ rất cụ thể về sự bất bình đẳng giới (phụ nữ phải ăn nói nhẹ nhàng, thành kiến với sự thành đạt của phụ nữ, định kiến của nhà chồng).

Theo thiển ý của tôi, những ý kiến trên đều đúng và hoàn toàn chưa mâu thuẫn với nhau vì chúng thiếu sự cụ thể trong lập luận của mình. Ví dụ, không ai có thể phủ định con trai và con gái sinh ra là có những thiên chức khác nhau như ý kiến của anh Lê Hạnh , nhưng vấn đề ở đây là anh Hạnh định nghĩa thế nào là thiên chức? Phải chăng giặt giũ, nấu cơm, trông con… là thiên chức hay chỉ đẻ con, cho con bú là thiên chức của phụ nữ. Với đàn ông, phải chăng các việc nặng cộng với sức ép kiếm tiền, nuôi sống gia đình cũng là… thiên chức?
Tương tự như vậy, rõ ràng chúng ta phải bảo vệ các giá trị truyền thống văn hoá như ý kiến của anh Tùng , nhưng vấn đề là cái gì là giá trị văn hoá? Anh Tùng có thể coi việc phụ nữ Việt Nam ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng là giá trị truyền thống văn hoá của Việt Nam nhưng liệu giá trị đó có bao gồm cả việc giặt giũ, nấu cơm, trông con và quán xuyến việc nhà? Ngoài ra, tôi trộm nghĩ nếu phụ nữ cũng đấu tranh để bảo vệ truyền thống văn hoá nhưng là văn hoá từ thời mẫu hệ thì không biết anh Tùng sẽ nói gì đây?
Các ý kiến của chị em phụ nữ theo tôi cũng chưa thuyết phục vì chỉ xét đến bình diện chung. Có thể theo thống kê với toàn phụ nữ Việt Nam (cả nông thôn lẫn thành thị), phụ nữ Việt Nam phải làm nhiều việc hơn đàn ông Việt Nam và được hưởng ít quyền lợi hơn, nhưng phải chăng tất cả các chị em viết thư ở đây đều bị đối xử bất bình đẳng như vậy? Phải chăng tất cả các chị em ở đây đều bị buộc phải ăn nói nhỏ nhẹ, đều bị thành kiến khi thành đạt hoặc bị nhà chồng định kiến? Tôi tin rằng câu trả lời là không vì phụ nữ Việt Nam có học thức trong thời đại mới đã được tôn trọng và đối xử bình đẳng hơn rất nhiều, giống như ý kiến của bạn Anh Tú .

Theo tôi, sự bất bình đẳng giới đang tồn tại ở Việt Nam nhưng mức độ bất bình đẳng là khác nhau đối với phụ nữ ở các vùng khác nhau, với phụ nữ có trình độ học vấn khác nhau và thậm chí là với từng gia đình khác nhau. Tôi cổ xuý chị em phụ nữ đấu tranh bình đẳng về giới nhưng tôi cũng hy vọng chị em hiểu được sự khác nhau trên để đừng đánh đồng tất cả anh em đàn ông như trong các tranh luận trên của mình.

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Binh-dang-gioi-can-duoc-hieu-dung/10948086/478/

SUY NGẪM 8

TẠI KỲ HỌP THỨ BA, QUỐC HỘI KHÓA XII

Ba luận điểm cơ bản mà các đại điểu quốc hội đưa ra cho Bộ trưởng Bộ KHĐT:

– Mức lạm phát cao (Mức lạm phát thấp nhất năm nay là 22%, nhưng phải quyết tâm thật cao thì mới có thể giữ được mức này – Bộ trưởng Bộ kế hoạch đầu tư)

– Nguyên nhân sâu xa của lạm phát là vấn đề cơ cấu kinh tế (Báo cáo của Thủ tưởng Chính phủ tại Quốc hội)

– Tình trạng doanh nghiệp nhà nước đầu tư vào một số lĩnh vực không đúng ngành nghề kinh doanh tỷ lệ hơi cao, gây khó khăn cho hoạt động chung của hệ thống ngân hàng, ảnh hưởng tới cân đối vĩ mô chung

Bộ trưởng Bộ KHĐT kết luận: “Hôm nay, tôi xin phép Thủ tướng trình bày hết vấn đề để QH, toàn dân đồng bào biết được tình hình. Từ đó, trách nhiệm của Bộ KH-ĐT cũng mức độ thôi”

CIVILLAWINFOR TỔNG HỢP TỪ  CÁC NGUỒN:

http://www.baobinhduong.org.vn/detail.aspx?Item=49559&Kind=205

http://www.tapchiketoan.com/tin-tuc/tin-tuc-ngan-hang-tai-chinh/quoc-hoi-chat-van-cac-thanh-vien-chinh-phu-quan-ly-von-va-chinh-sach-ti-2.html