TRANH CHẤP QUYẾT LIỆT HAI TỜ VÉ SỐ ĐỘC ĐẮC

QUANG HIỂN – Thanh niên

Bản án đã qua hai cấp xét xử nhưng xem ra vẫn khó có thể xác định chính xác hai tờ vé số trúng độc đắc là của ai. Vụ án vẫn chưa dừng ở đó vì người trong cuộc đã đệ đơn lên TAND tối cao xin được xem xét lại bản án.

Đưa nhầm hay tự mua

Theo trình bày của nguyên đơn là bà Nguyễn Thị T.N (ở Bình Phước) tại tòa, do có người nhờ nên ngày 27.3.2007, bà cùng chị Phan Thị D. có đến nhà bà Nguyễn Thị T.V (cũng ở Bình Phước, bị đơn) để đưa 20 tờ vé số Vũng Tàu.

Vì sơ suất nên bà đưa luôn 2 tờ vé số Đồng Nai (số 60736 mở ngày 28.3.2007) của bà mua trước đó (có bà Dung làm chứng) lẫn trong số 20 tờ vé số nói trên mà không biết. Sau khi biết bà T.V trúng thưởng 2 tờ vé số Đồng Nai mà bà đưa nhầm, bà có đến gặp thương lượng và được bà T.V đưa 50 triệu đồng.

Tiếp đó, bà yêu cầu bà T.V đưa thêm 20 triệu đồng nữa để xây nhà cho người bán vé số nhưng không được, dẫn đến tranh chấp.

Continue reading

HAI HÃNG NƯỚC MẮM CÙNG TRANH CHẤP CÁI TÊN

HẢI YẾN – Báo PLTPHCM

Tòa buộc cơ sở thành lập sau phải trả lại tên cho công ty ra đời trước…

Sáng qua (23-5), Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã xét xử một vụ tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ về thương hiệu khá gay cấn giữa hai hãng nước mắm cùng có tên Hưng Thịnh.

Kiện vì cái tên

Ngày 30-10-2007, Công ty TNHH Sản xuất kinh doanh nước mắm Hưng Thịnh (trụ sở tại quận Bình Chánh, TP.HCM, gọi tắt là công ty) đã nộp đơn đến TAND tỉnh Bình Dương khởi kiện Cơ sở nước mắm Hưng Thịnh (sản xuất nước mắm hiệu Hồng Thịnh ở huyện Dĩ An, gọi tắt là cơ sở).

Theo Công ty, trong quá trình kinh doanh, Cơ sở đã luôn sử dụng các tên gọi như “Cơ sở nước chấm Hưng Thịnh”, “Cơ sở sản xuất nước mắm Hưng Thịnh” hay “Cơ sở nước mắm Phú Quốc Hưng Thịnh” để tiếp thị và bán sản phẩm trên thị trường.

Việc sử dụng các tên thương mại trên đã làm cho người tiêu dùng nhầm lẫn hai sản phẩm nước mắm Hưng Thịnh và Hồng Thịnh có cùng một nguồn gốc.

Continue reading

CHỈ BÁN NỀN, KHÔNG BÁN NHÀ!?

ÁI PHƯƠNG

Một vụ lật kèo hy hữu khi bên bán không chịu giao nhà cho bên mua, viện lẽ chỉ mới bán nền chứ chưa bán căn nhà.

Gần một năm nay, anh T. (ngụ phường Hiệp Tân, quận Tân Phú, TP.HCM) liên tục tự trách mình đã thiếu cẩn trọng khi mua nhà để rồi mất đứt hơn 600 triệu đồng.

Những thỏa thuận trái khoáy

Đầu tháng 6-2007, anh T. hỏi mua một căn nhà của vợ chồng ông B. Nhà nằm trên mảnh đất gần 130 m2 ở phường 15, quận 8. Thấy miếng đất không nở hậu, anh T. chỉ chịu mua phần diện tích vuông vức 72 m2 có căn nhà trên đó, chừa lại phần đất phía sau. Vợ chồng ông B. chấp thuận. Ngày 5-6-2007, anh T. đặt cọc 50 triệu đồng. Giấy nhận cọc do vợ chồng ông T. soạn, ghi rõ: “Chúng tôi có nhận bán một căn nhà với giá 410 triệu đồng”.

Hôm sau, vợ chồng ông B. thuyết phục anh T. mua toàn bộ diện tích nhà, đất. Anh T. đồng ý. Rắc rối bắt đầu nảy sinh từ “giấy thỏa thuận bổ sung” mà vợ chồng ông B. chuẩn bị. Anh T. cho rằng mình là người Hoa, không rành luật pháp và tiếng Việt nên mới bị lừa ký vào tờ giấy này. Giấy thỏa thuận bổ sung ghi: “Vợ chồng chúng tôi (ông bà B.) bán toàn bộ nền đất với giá tiền 650 triệu đồng. Bên mua trả trước 550 triệu đồng và sẽ trả 100 triệu đồng còn lại sau khi nhận được “giấy đỏ” và chìa khóa căn nhà nói trên”.

Continue reading

BẠC LIÊU: ĐƯỜNG THOAT NƯỚC CỦA AI

MAI NINH

Gần 50 năm qua, nhiều hộ gia đình trong tổ dân phố 3, phường 3, thị xã Bạc Liêu cùng sử dụng chung đường thoát nước. Ấy thế, vào tháng 4-2008 qua, TAND thị xã Bạc Liêu lại xác định đó là tài sản riêng của một hộ gia đình. Cả khu dân cư đang có nguy cơ không có đường thoát nước.

Đất chung bỗng thành đất riêng

Theo phản ánh của người dân, đường thoát nước trên đã có từ những năm 1960 và nằm giáp ranh giữa nhà ông Quách Châu (số 82C Lý Thường Kiệt) và nhà bà Bùi Thị Hải Yến (số 82). Năm 1994, sau một thời gian dài sử dụng chung và không có mâu thuẫn gì, các hộ gia đình còn hùn tiền để cải tạo, đổ bê-tông kiên cố.

Khi cấp giấy tờ nhà, đất cho ông Châu, các cơ quan chức năng đều xác định rõ vị trí của đường thoát nước, đồng thời ghi nhận đó là tài sản của cộng đồng. Bất ngờ, cuối năm 2007, bà Yến cho xây tường rào quây luôn đường thoát nước và tuyên bố đó là đất của mình. Khi bị các hộ gia đình phản đối, bà quay sang khởi kiện ông hàng xóm và yêu cầu tòa án xác định ai có quyền sử dụng đất trên.

Continue reading

LẠM DỤNG GIÁM ĐỐC THẨM

HỒ KHẢI HÀ

1. Phần 1:

Khi giải quyết án dân sự, việc kháng nghị, xét xử giám đốc thẩm nhiều lúc đã đẩy cơ quan chức năng và người dân vào thế dở khóc dở mếu!

Cách đây không lâu, Pháp Luật TP.HCM từng phản ánh một vụ tranh chấp mua bán nhà tại quận Bình Thạnh (TP.HCM). Hai bên có hợp đồng mua bán hẳn hoi. Hợp đồng còn cho phép họ có quyền đổi ý và bị chế tài tương ứng. Sau đó, bên bán ngưng không bán nữa. Tranh chấp, vụ việc được chuyển qua tòa.

Án kéo dài lê thê vì kháng nghị

Quá trình xét xử, các cấp tòa có những quan điểm khác biệt. Một quan điểm cho rằng bên bán phải tiếp tục hợp đồng để bảo vệ quyền lợi cho bên mua. Quan điểm khác thì cho rằng theo hợp đồng, các bên có quyền đổi ý và tòa phải tôn trọng thỏa thuận đó.

Continue reading

TÌNH YÊU LÀ MÔI TRƯỜNG BÌNH ĐẲNG GIỚI BỀN VỮNG NHẤT

Người gửi: Phan Na,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Bình đẳng giới

Đã lâu tôi không có điều kiện vào mạng. Hôm nay đọc các tranh luận trên mạng tôi thấy nhiều ý kiến về vấn đề bình đẳng giới, về sự hy sinh của người phụ nữ. Cá nhân tôi, tôi vô cùng biết ơn phụ nữ đó là người bà đã đưa võng cho tôi ngủ cùng với câu ca dao đồng quê giữa trưa hè, đó là mẹ người sinh ra tôi vất vả bao cay đắng, nhọc nhằn nuôi tôi khôn lớn trong khi đất nước còn chiến tranh loạn lạc, đó là người vợ đã sinh ra và nuôi dạy những đứa con tôi hiện nay.

Đọc tranh luận của các bạn tôi thấy như một sự kể công của người phụ nữ, mà những người như bà, mẹ tôi chẳng bao giờ nghĩ đến bởi vì họ hy sinh vì chồng con một cách tự nguyện cho những mục đích cao đẹp, cho những hiểm nguy mà người đàn ông của họ phải đối mặt ngoài chiến trường, và họ luôn tự hào về điều đó.

Trong cuộc sống xã hội không bao giờ thiếu những con người tốt, nhưng không bao giờ hết kẻ xấu, đàn ông cũng có, và đàn bà cũng có. Trong bản thân mỗi con người cũng có phần tốt và phần xấu, không có ai là toàn diện, vậy có bạn nói đến thói hư tật xấu của người đàn ông, vậy bạn có nghĩ nhiều người đàn bà còn hư hỏng hơn không?

Có bạn nói là chưa có chồng, nhưng bạn chỉ nhìn (mà tôi nghĩ là bạn nghe thấy) chồng của những người bạn đồng nghiệp quanh bạn khủng khiếp quá, nếu quả như vậy tôi cũng thấy thật khủng khiếp. Nhưng bạn thử đi quanh các trường học xem tỷ lệ các ông bố đón đưa con đến trường buổi sáng, buổi chiều như thế nào?

Có bạn có học vị nói rằng phụ nữ đừng hy sinh quá, tôi không biết thế nào là quá, nhưng tôi biết bản năng làm mẹ của phụ nữ mà tự nhiên đã ban cho họ, họ mong muốn được hy sinh vì những đứa con mà họ dứt ruột đẻ ra, điều này đàn ông chúng tôi có muốn bình đẳng cũng không thể có được. Đó là niềm đam mê, nỗi khát khao cháy bỏng trong con tim của họ, tôi nghĩ nhờ có những đức tính cao đẹp đó nhân loại mới có ngày hôm nay.

Có bạn nói người đàn ông chỉ chọn những người phụ nữ phù hợp với họ, đúng là như vậy, tại sao bạn không chủ động tự chọn lấy người đàn ông phù hợp với mình?

Có bạn nói phải chứng kiến nhiều người phụ nữ bị chồng ngược đãi vậy bạn có thử hỏi bạn đã làm gì khi chứng kiến cảnh đó. Rõ ràng luật pháp đâu cho phép như vậy, đó là phạm pháp. Mà hơn nữa chúng ta có cả một hội liên hiệp phụ nữ từ Trung ương đến địa phương để bênh vực cho phụ nữ mà còn để xảy ra vấn đề như vậy thì việc đáng trách đầu tiên phải là ai đây?

Tôi nghĩ rằng đàn ông, đàn bà chỉ là một. Không thể có bình đẳng để biến người đàn ông thành đàn bà và ngược lại. Chỉ có hai người như vậy mới thành một gia đình. Mọi sự xung đột đều bắt nguồn từ sự bảo thủ riêng của mỗi người. Nếu người đàn ông nghĩ rằng họ làm việc gì đó vì người người mình yêu, vì những người thương yêu nhất của mình, thì việc rửa bát, quét nhà, nấu bếp, đi chợ… không có gì nghiêm trọng. Và người đàn bà cũng vậy thì họ chẳng bao giờ phải nghĩ đến hy sinh cái gì cho ai cả. Chỉ có tình yêu được nuôi dưỡng sẽ là môi trường bình đẳng giới bền vững nhất.

Chúc các bạn hãy nuôi dưỡng tình yêu của mình đó sẽ là hạnh phúc thực sự của bạn.

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Tinh-yeu-la-moi-truong-binh-dang-gioi-ben-vung-nhat/10948704/478/

PHỤ NỮ VIỆT NAM BỊ PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ

Người gửi: Minh Nguyệt,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Phụ nữ Việt Nam bị phân biệt đối xử

Kính gửi anh Lê Hạnh, và các anh các chị,

Tôi không đồng ý với rất nhiều ý kiến của các anh và hoàn toàn đồng ý với các chị về chủ đề “bình đẳng giới” chúng ta đang thảo luận. Nghĩ đi nghĩ lại thì tôi thấy việc các anh phản ứng như vậy là hợp quy luật thôi. Nếu tôi là anh Hạnh, hoặc là bất kỳ một anh đàn ông nào khác, tôi chả hề có ý định từ bỏ những đặc quyền đặc lợi mà một người đàn ông ở xã hội Việt Nam được hưởng.

Ở tất cả các lớp tôi dạy, tôi đều cho sinh viên thảo luận một chủ đề: sự bất bình đẳng vô hình đối với phụ nữ Việt Nam. Những sự bất bình đẳng, sự phân biệt đối xử đã và đang diễn ra mà phần lớn phụ nữ coi là “đương nhiên”, không ai đặt câu hỏi về nó, vì vậy mà nó vô hình. Yêu cầu của tôi không phải là thuyết phục hay chứng minh các luận điểm mà các em sinh viên nam nữ đưa ra là đúng hay sai, mà chỉ là “liệu những cái đó có tồn tại trên phần lớn lãnh thổ Việt Nam?” Xin chia sẻ với các anh các chị một số điều mà sinh viên của tôi liệt kê (tôi loại bớt những điểm trùng với ý kiến của các chị khác):

– Con gái không được nói to, đi ra đường thì luôn sợ sệt vì có thể là chủ đề trêu chọc bình phẩm của bất kỳ người đàn ông nào, và khi đó cần phải im lặng bởi nếu chỉ cần tỏ thái độ phản kháng bằng ánh mắt hoặc lời nói là sẽ bị nói là “đồ đanh đá, hư thân”.

– Phụ nữ sẽ phải chịu trách nhiệm nếu: con hư, gia đình lục đục, chồng say hoặc ngoại tình, không có con hoặc con một bề.

– Con trai được ưu tiên trong việc thừa hưởng gia tài.

– Phụ nữ phải về nhà chồng sau khi cưới. Họ của con mang họ của cha.

– Phụ nữ sẽ trở thành chủ đề đàm tiếu nếu “đến tuổi” mà không có người yêu hoặc không có chồng. “Chắc con bé đấy có vấn đề”.

– Nam giới được coi là có quyền chủ động trong tình yêu, còn phụ nữ thì không. Con gái thì phải còn trinh khi lấy chồng, còn với đàn ông thì chẳng ai quan tâm.

– Xã hội có thành kiến đối với những phụ nữ thành đạt, bằng cách nói “phụ nữ thành đạt thì không có hạnh phúc”. Xin thưa, từ khi còn nhỏ tí đã được giáo dục như thế thì hỏi rằng còn chị em nào dám thành đạt nữa?

Đó là những gì đang diễn ra với phần lớn phụ nữ chúng tôi, mà rất ít trong số đó đặt câu hỏi tại sao? Tại sao có quá nhiều cái “phải” chỉ vì “con hãy nhớ con là con gái”. Tôi có xem một bộ phim, trong đó có một cảnh như sau: sau khi đoàn xe ngựa đưa cả nam và nữ đến nơi cắm trại, một người đàn ông nói: “Nào bây giờ phụ nữ ở lại đây chuẩn bị mọi thứ!” Một cô hỏi “Thế các anh đi đâu?” “Chúng tôi đi câu, sau đó vào rừng săn và tắm nắng ở thác nước đằng kia” “Tại sao các anh lại được vui chơi nhiều thế trong khi chúng tôi phải ở đây nấu ăn?” Các anh chị biết câu trả lời không? “Vì chúng tôi có một cái CHIM”.

Tôi vốn là một đứa con gái hiếu động và thông minh. Bởi thế mà bố mẹ tôi luôn sợ tôi không lấy được chồng vì tôi: luôn hỏi tại sao; học giỏi và không hề giấu giếm là mình có khả năng học giỏi; hiếu động và không dịu dàng. Không thấy tôi lấy chồng, bố mẹ họ hàng giục giã, gây sức ép kỳ đến khi tôi cưới, cưới xong là gây sức ép bằng được để tôi có con. Tôi có cảm giác như với xã hội xung quanh tôi, phụ nữ không có việc gì khác ngoài việc lấy chồng và… sinh con.

Sau khi tôi lấy chồng, tôi đấu tranh quyết liệt để được chia sẻ công việc nhà, để được phát huy khả năng của mình… Nhưng đúng là điều đó không đơn giản. Thứ nhất là vì ông xã nhà tôi chẳng biết làm cái gì cả, và còn thú nhận “anh muốn giúp lắm nhưng từ bé đến giờ có phải làm gì ngoài học đâu”. Thứ hai là chúng tôi sẽ bị chê cười, tôi bị chê là ghê gớm (vì để chồng làm việc nhà), hãnh tiến (vì dám học nhiều), còn anh ấy bị chê là sợ vợ. Khi về quê, nếu chồng tôi theo tôi vào bếp để ngỏ ý giúp đỡ, ngay lập tức tôi sẽ là người bị quát mắng nặng nề: Sao con này lại để chồng vào đây?! Và sau đó sẽ là những bài khuyên nhủ nhỏ to (sau lưng chồng tôi): Mày vừa vừa thôi không thì chồng nó bỏ, mày phải thế này, thế này…

Từ khi tôi tỏ ra đấu tranh vì bình đẳng cho phụ nữ, tự nhiên tôi trở nên đơn độc, bởi đàn ông thì tất nhiên là ghét tôi rồi (thậm chí họ còn nghĩ vì tôi mà vợ hoặc bạn gái họ trở nên “bất trị”), phụ nữ thì không phải ai cũng hiểu như tôi, và thậm chí có hiểu họ cũng không dám làm như tôi. Còn họ hàng nhà tôi, thì như câu chuyện tôi vừa kể đó.

Tôi rất đồng ý với ý kiến rằng cần phải thay đổi từ từ bởi suy nghĩ về giới đã được cố kết lâu đời. Tuy nhiên, mỗi phụ nữ cần ý thức được giá trị của mình, và trong khả năng có thể, hãy cố gắng cải tạo những gì gần mình nhất. Điều rất quan trọng là phụ nữ chúng ta cần ủng hộ nhau nữa.

Xin cảm ơn TS đã tạo ra một diễn đàn để chúng tôi được bày tỏ và chia sẻ những bức xúc bấy lâu nay của mình.

Minh Nguyệt

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Phu-nu-Viet-Nam-bi-phan-biet-doi-xu/10948630/478/

MỘT SỐ ĐIỂM BẤT CẬP CỦA PHÁP LỆNH TRỌNG TÀI THƯƠNG MẠI VIỆT NAM VỀ QUI ĐỊNH TUYÊN QUYẾT ĐỊNH TRỌNG TÀI THEO NGUYÊN TẮC ĐA SỐ

ĐẶNG HOÀNG OANH – Vụ Hợp tác quốc tế, Bộ Tư pháp

Ra quyết định trọng tài theo nguyên tắc đa số là nguyên tắc phổ biến được quy định và áp dụng trong pháp luật về trọng tài tại Việt nam và hầu hết các nước. Tuy nhiên, cách hiểu và áp dụng nguyên tắc này tại Việt Nam và các nước lại có phần khác nhau.

Bài viết dưới đây tập trung bình luận, phân tích các quy định linh hoạt áp dụng cho nguyên tắc đa số khi ra quyết định trọng tài để thấy rõ nội hàm đầy đủ, cụ thể và chính xác của nguyên tắc này trong pháp luật các nước. Tác giả cũng vận dụng cả lý luận và thực tiễn để phân tích, so sánh và chỉ ra những điểm còn bất cập của pháp luật trọng tài Việt Nam liên quan đến nguyên tắc này, đề xuất những kiến nghị để sửa đổi, bổ sung các quy định đó cho thêm tính khả thi và tính thực tiễn, phù hợp với pháp luật và tập quán quốc tế về trọng tài thương mại.  Ngoài ra, tác giả cũng đề cập đến nhiều khía cạnh của nguyên tắc thảo luận bắt buộc trước khi ra quyết định trọng tài, một điều vẫn xảy ra trên thực tế, nhưng vì chưa được quy định cụ thể và rõ ràng trong pháp luật Việt Nam nên rất có thể gây ít nhiều bất cập trong quá trình thực hiện. Hy vọng rằng những phân tích và kiến nghị của bài viết này sẽ được cân nhắc, tham khảo trong quá trình xây dựng Luật trọng tài thương mại sắp tới. 

1. Quyết định trọng tài

Trước hết cần khẳng định một trong những điểm nổi bật của Pháp lệnh trọng tài Thương mại năm 2003 (Pháp lệnh) so với pháp luật về trọng tài trước đây (Nghị định 116/CP  ngày 5 tháng 9 năm 1994 về về tổ chức và hoạt động của Trọng tài kinh tế phi Chính phủ (Nghị định 116/CP) là tính được cưỡng chế thi hành của các phán quyết trọng tài. Có thể nói nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc trọng tài phi Chính phủ ở nước ta chưa thể hiện được vai trò và khả năng của mình, mặc dù được thành lập từ năm 1994, là tính không chung thẩm, không được cưỡng chế thi hành của Quyết định trọng tài.  Pháp lệnh 2003 đã khẳng định rõ hiệu lực của Quyết định trọng tài ngay tại Điều 6:

Continue reading

QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM SỐ 28/2006/DS-GDT CỦA HỘI ĐỒNG THẨM PHÁN TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO NGÀY 2 THÁNG 10 NĂM 2006 VỀ VỤ ÁN "TRANH CHẤP QUYỀN SỞ HỮU TÀI SẢN"

HỘI ĐỒNG THẨM PHÁN TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO

Ngày 02 tháng 10 năm 2006, tại trụ sở Toà án nhân dân tối cao đã mở phiên toà giám đốc thẩm xét xử vụ án dân sự về tranh chấp quyền sở hữu tài sản (đòi nhà) giữa các đương sự:

Nguyên đơn:

1. Bà Nguyễn Thị Nghiệm, sinh năm 1931

Trú tại: 198 Đồng Nai, Phước Hải, Nha Trang, Khánh Hoà;

2. Bà Nguyễn Thị Phương, sinh năm 1927

Trú tại: Ngọc Hiệp, Nha Trang, Khánh Hoà;

3. Bà Nguyễn Thị Linh, sinh năm 1921

Trú tại: Ngọc Hiệp, Nha Trang, Khánh Hoà;

(Cả ba nguyên đơn đều uỷ quyền cho bà Ngô Thị Phan Thu Nguyệt, trú tại: 38 H•ơng Sơn, Ph•ớc Hoà, Nha Trang, Khánh Hoà).

B đơn:

Ông Trần Duy Tân, sinh năm 1935 Trú tại: 108 Nguyễn Trường Tộ, thị trấn Ninh Hoà, huyện Ninh Hoà, Khánh Hoà.

Continue reading