CÓ CÒN QUYỀN KHỞI KIỆN?

THỤY CHÂU

Cha mẹ của bà Phạm Thị Kiều (huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh) mất mà không để lại di chúc. Cụ ông mất năm 1950. Cụ bà mất năm 1999. Di sản họ để lại gồm ba phần đất. Phần một có diện tích hơn 3.300 m2. Phần hai có diện tích gần 4.800 m2. Phần ba là 40 cao đất (chừng 4.000 m2).

Phần một lại có hai phần nhỏ. Trong đó, chừng 800 m2 đã được cấp “giấy đỏ” vào ngày 2-7-1993 (khi Luật Đất đai năm 1987 còn hiệu lực). Ông L. (anh ruột của bà Kiều) đứng tên trên giấy. Có một căn nhà ngói trên phần đất này. Phần nhỏ còn lại chưa được cấp “giấy đỏ” nhưng ông L. cũng đứng tên trong sổ địa chính.

Phần đất thứ hai thuộc quy hoạch. Khi nhận gần 100 triệu đồng tiền đền bù, ông L. có chia cho mỗi nguyên đơn gần chín triệu đồng và giữ lại hơn 63 triệu đồng.

Riêng diện tích 40 cao đất thì ông L. đã bán vào năm 1990.

Cho rằng ông L. không thể hưởng di sản một mình mà phải chia thành bốn phần bằng nhau, bà Kiều cùng hai đồng nguyên đơn khác kiện ông L. ra tòa.

Continue reading

ĐÒI BỒI THƯỜNG VÌ BỊ ĐÓNG CỬA SẠP

THỤY CHÂU

Khi lấy lại sạp, chủ sạp bị bạn hàng kiện đòi nợ và bị người mượn sạp đòi bồi thường thiệt hại.

Năm 1994, bà N. cho bà O. mượn một sạp hàng ở chợ Bình Tây (quận 6) để kinh doanh quần áo may sẵn mà không tính tiền.

Lấy lại sạp cho mượn

Đầu năm 2004, bà N. muốn lấy lại sạp để sang nhượng cho người khác nhưng gặp rắc rối.

Theo bà N., ban quản lý chợ yêu cầu bà phải đóng cửa sạp để làm thủ tục thông báo xem có tranh chấp gì không rồi mới có thể sang nhượng. Vì thế, bà yêu cầu bà O. dọn hàng ra ngoài để lấy lại sạp. Thế nhưng bà O. vẫn tiếp tục kinh doanh mà không chịu trả sạp.

Ngày 15-6-2004, bà N. quyết định đóng cửa sạp như đã báo trước. Hôm ấy, bà O. có đến nhưng bảo rằng “Tôi chỉ là người làm công, hàng này không phải của tôi” rồi bỏ đi. Tiếp đó, em gái của bà O. tự động dọn hàng vào trong sạp, tự kéo cửa để bà N. khóa và niêm phong. Để chắc ăn, bà N. lập giấy xác nhận vụ việc và nhờ những chủ sạp chứng kiến ký tên.

Continue reading

TÒA LÀM MẤT CHỨNG CỨ?

PHAN GIA HI

Trong ba lần đầu, tòa dựa vào “giấy gia hạn hứa bán vườn” để xử, đến lần cuối thì tòa bảo giấy đó… không có trong hồ sơ.

Đầu năm 2001, bà N. kiện đòi bà T. trả lại vườn cây cao su tại huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước. Đó là miếng vườn mà cha của bà N. đã cho bà T. mướn cây cao su để cạo mủ vào năm 1980.

Hồ sơ ban đầu có giấy gia hạn

Theo trình bày của bà N, tháng 10-1994, cha bà N. đã ký giấy hứa bán vườn cao su này cho bà T. với giá 280 triệu đồng. Tháng 11-1995, cha bà N. lại cùng bà T. ký tiếp giấy gia hạn việc hứa bán vườn với nội dung bà T. còn phải thanh toán 220 triệu đồng (tức bà T. đã thanh toán được 60 triệu đồng). Nhưng rồi bà T. đã không thực hiện đúng thỏa thuận. Sau khi cha mất, bà N. khởi kiện đòi lại vườn.

Continue reading

TỪ CHỐI NHẬN CHA LÀ VIỆT KIỀU

Người con từ chối xét nghiệm ADN nhưng khó lòng cưỡng chế.

Ông John Nguyen (Việt kiều Mỹ) đang lo lắng vì mong muốn nhận lại người con trai nhưng rất khó thành công (tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi). Được biết năm 1979, ông vượt biên sang Mỹ, bỏ lại người vợ cùng đứa con trai tên Hùng vừa mới chào đời. Khi đi, ông John rất hối hận. Hơn ba năm sau, ông gửi thư về cho vợ thì không thấy bà hồi âm. Nguyên do hai năm chờ đợi ông không thấy ông gửi thư về, vợ ông tưởng ông đã chết nên đi bước nữa. Người chồng sau rất thương Hùng nên làm thủ tục nhận Hùng làm con ruột.

Bất ngờ năm 2007, ông John về thăm quê, gặp lại vợ con mình mới rõ mọi sự. Ông muốn nhận lại con để bù đắp những thiếu thốn tình cảm mà bấy lâu ông không mang lại được cho con. Thế nhưng trái ngược với suy đoán của ông, Hùng cho rằng cha ruột mà đành đoạn bỏ con từ nhỏ, trong khi đó người dưng (người cha sau – PV) còn thương yêu, nuôi anh khôn lớn, cho anh học hành đến nơi đến chốn. Hùng nhất quyết không chịu nhận ông là cha, dù người mẹ cho biết ông mới chính là cha ruột.

Continue reading

LỠ ĐÁNH MẤT GIẤY TAY CHUYỂN NHƯỢNG ĐẤT NÊN BỊ ĐƠN ĐÃ THUA KIỆN

NGUYỄN QUỲNH

Năm 1995, ông B. (xã Phước Vĩnh Đông, huyện Cần Giuộc, Long An) có mua của ông H. gần 4.000 m2 đất nông nghiệp với giá tám chỉ vàng. Do phần đất này chưa có giấy chứng nhận nên hai bên chỉ giao dịch bằng giấy tay (có xác nhận của cán bộ địa chính xã). Tiếc rằng giấy mua bán này sau đó đã bị thất lạc.

Mua thêm miếng đất thứ hai

Năm 1997, ông H. quay về bán tiếp cho ông B. hơn 3.000 m2 đất với giá 20 chỉ vàng (hai bên cũng làm giấy tay). Do phần đất này đã có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất tạm thời nên hai bên đã đến UBND xã làm thủ tục chuyển nhượng. Ông H. đã ký đơn xin chuyển nhượng đất và làm tờ khai thuế chuyển quyền. Nhưng rồi hai bên đã không thể hoàn tất các thủ tục liên quan vì ông H. đã cho người khác mượn giấy chứng nhận để thế chấp cho ngân hàng.

Continue reading

TỔNG QUAN VỀ CƠ QUAN LẬP PHÁP CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI

CHU NGUYÊN DƯƠNG

1. Cơ quan lập pháp tại các nước quân chủ chuyên chế

Trên thế giới hiện còn bốn nước quân chủ chuyên chế: Va-ti-căng, ả-rập Xê-út, Bru-nây và Ô-man. Tại Va-ti-căng, Giáo hoàng là người nắm quyền lực tối cao của Tòa thánh và chính quyền nhà nước Va-ti-căng, thâu tóm cả quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Hội đồng Hồng y Giáo chủ đóng vai trò như cơ quan lập pháp, nhưng về thực tế chỉ là cơ quan tư vấn cho Giáo hoàng, soạn thảo các thánh luật và văn bản khác để Giáo hoàng công bố. ả-rập Xê-út không có cơ quan lập pháp, chỉ có Hội đồng tư vấn được thành lập từ tháng 12- 1993. Các thành viên Hội đồng này do Quốc vương bổ nhiệm, có quyền đề xuất lập pháp, tranh luận các chính sách của chính phủ, nhưng không có quyền lập pháp, không có quyền thành lập hay bãi miễn chính phủ. Tại Bru-nây, phải đến tháng 9 – 2004, Hội đồng lập pháp mới được thành lập lại sau 20 năm không tồn tại. Các thành viên Hội đồng do Quốc vương bổ nhiệm, sau đó sẽ được thay thế bằng một Hội đồng mới với một số nghị sỹ được bầu trực tiếp. Chủ trì công việc của Hội đồng là Quốc vương. Ô-man cũng có một cơ quan lập pháp hai viện, nhưng trên thực tế chỉ đóng vai trò tư vấn.

Continue reading