XUNG QUANH VIỆC THI HÀNH BẢN ÁN LIÊN QUAN ĐẾN NHÀ SỐ 142 GIẢNG VÕ – HÀ NỘI

THU VÂN

Bản án giám đốc thẩm số 31/GĐT- DS ngày 26.2.2003 quyết định giữ nguyên bản án phúc thẩm số 113/DSPT ngày 21.8.2001 của TAND TP. HN xử việc đòi nhà cho thuê và cho sử dụng nhà với nội dung: Buộc Cty Vinajuco do bà Nguyễn Thị Huyền làm giám đốc và ông Trần Minh Phương là Chủ tịch HĐQT liên đới trả 04 phòng tầng II nhà 142 Giảng Võ; Buộc Vinajuco và ông Phương, ông Chanh liên đới trả 03 phòng tại tầng II nhà 142 Giảng Võ cho Công ty CP Đông Đô.

Toàn bộ nhà 142 Giảng Võ thuộc quyền quản lý, sở hữu và sử dụng của Công ty CP Đông Đô.

Tuy nhiên, từ đó đến nay đã gần 5 năm, không dưới 3 lần Thi hành án dân sự (THADS) quận Ba Đình đã phải “dàn binh bố trận” để tổ chức cưỡng chế với mục đích thi hành dứt điểm quyết định của bản án, nhưng đều bị “tạm ngừng” ở “phút 89”.

Continue reading

TÀI SẢN CẦM CỐ TRONG VAY VỐN NGÂN HÀNG

TS. LÊ THỊ THU THỦY – KHOA LUẬT – ĐHQG HÀ NỘI

Cầm cố tài sản là một biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ dân sự, cụ thể là biện pháp bảo đảm thực hiện nghĩa vụ trả nợ của khách hàng vay vốn. Chế định cầm cố xuất hiện từ rất lâu trong lịch sử xã hội loài người. Tại Vavilon, vào thế kỷ VI trước công nguyên, đã có các nhà ngân hàng cho vay tiền dưới hình thức cầm cố các đồ quý1. Khái niệm cầm cố cũng được nhắc đến trong Bộ luật Manu của Ấn Độ (thế kỷ II trước công nguyên).

Tuy vậy, khi nghiên cứu bản chất, khái niệm cầm cố và liên quan với nó là tài sản cầm cố không thể không kể đến vai trò của Luật La Mã. Ở đây, hình thức đầu tiên của cầm cố được quy định là “fiducia” và cầm cố cho phép bên cho vay có quyền sở hữu vật cầm cho đến khi bên đi vay thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của mình. Trong trường hợp bên đi vay không thực hiện nghĩa vụ, vật cầm cố sẽ vẫn thuộc sở hữu của bên cho vay, thậm chí cả khi số tiền vay nhỏ hơn nhiều so với giá trị tài sản cầm cố. Nếu bên đi vay thực hiện nghĩa vụ của mình thì quyền sở hữu tài sản cầm cố sẽ được chuyển từ bên cho vay sang bên đi vay2.

Continue reading

MỘT ÔNG LẤY HAI BÀ: AI LÀ VỢ HỢP PHÁP?

Một vụ án ly hôn hy hữu vừa được TAND quận 10, TP HCM, đưa ra xét xử. Người chồng chung sống không đăng ký với 2 bà vợ, nay muốn ra tòa ly hôn với bà vợ đầu tiên và chia tài sản. Nhưng tòa không chấp nhận mà lại tuyên hủy cuộc hôn nhân trái pháp luật của ông với bà vợ thứ hai.

Vấn đề pháp lý nảy sinh trong vụ án này là ai được công nhận làm vợ hợp pháp của nguyên đơn – ông L. Thời điểm ông ăn ở với hai người phụ nữ diễn ra trước 1/6/1976 – ngày thống nhất pháp luật giữa hai miền Nam – Bắc, trong đó có luật Hôn nhân và gia đình năm 1959 quy định chế độ hôn nhân một vợ một chồng.

Theo hồ sơ xác minh của tòa án, năm 1958, ông L. và bà S. sống chung tại một căn hộ do chính quyền cũ cấp cho ông. Sau nhiều năm chung sống và sinh hạ được 7 người con, hai người phát sinh mâu thuẫn. Ông L. thường bỏ nhà đi nơi khác.

Continue reading

VỤ KIỆN ĐÒI NHÀ CHO MƯỢN… NGUYÊN ĐƠN LÀ CỤ BÀ GẦN 100 TUỔI

THÁI THIỆN – vietnamnet

Vụ việc đã được Thanh tra Chính phủ đề nghị chuyển cơ quan điều tra làm rõ hành vi “cố ý làm trái”, nhưng tới nay vụ việc vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.

Từ chủ nhà thành người… tạm trú!

Năm 1972, cụ Ngô Thị Nên, sinh năm 1912, xã Hòa Châu, Hòa Vang, TP. Đà Nẵng vào TP.HCM sinh sống. Cùng thời điểm này ông Lê Hoài Kỳ (con trai) cùng vợ là bà Đinh Thị Kim mua căn nhà số 97A, Võ Tánh (nay là số 97A, Nguyễn Trãi, phường Bến Thành, quận 1).

Thời gian vào TP.HCM sinh sống, cụ Nên cưu mang thêm mẹ con bà Lê Thị Đa (cô ruột chồng) và Nguyễn Văn Thọ vào sống chung trong căn nhà số 97A…

Sau 1975, vợ chồng ông Lê Hoài Kỳ định cư ở nước ngoài, trước khi đi, bà Kim có uỷ quyền cho bà Lê Thị Đa (cô ruột chồng) là đại diện hợp pháp để ký giấy tờ cần thiết liên quan đến căn nhà trên, tuy nhiên nội dung vẫn xác định quyền sở hữu căn nhà thuộc bà Kim, ông Kỳ.

Continue reading