HÀNH VI VI PHẠM VIỆC CẤP DƯỠNG CỦA NGƯỜI PHẢI THI HÀNH ÁN KHÔNG CẤU THÀNH TỘI PHẠM

TRỊNH TIẾN VIỆT – Khoa luật ĐH quốc gia Hà Nội

Tạp chí Dân chủ và pháp luật số 2/2001 có đăng bài viết của tác giả Vũ Thanh Xuân – Đội thi hành án huyện Thới Bình, Cà Mau về trường hợp cơ quan thi hành án tổ chức thi hành bản án, quyết định của Tòa án về việc cấp dưỡng, nhưng người phải thi hành án về việc cấp dưỡng lại cố tình không chấp hành án, mặc dù đã được cơ quan thi hành án đôn đốc và xử phạt hành chính. Trong trường hợp này, người phải thi hành án có phạm tội không, nếu có thì phạm tội gì?

Tác giả bài viết có đưa ra hai quan điểm khác nhau trong quá trình giải quyết vụ án này. Quan điểm thứ nhất cho rằng hành vi của người phải thi hành án đã phạm tội từ chối hoặc trốn tránh nghĩa vụ cấp dưỡng (Điều 152 BLHS năm 1999). Quan điểm thứ hai lại khẳng định người này phạm tội không chấp hành án (Điều 304 BLHS năm 1999).

Continue reading

KHỞI TỐ, KHỞI KIỆN VÌ LỢI ÍCH CHUNG TRONG TỐ TỤNG DÂN SỰ

NGUYỄN VĂN TIẾN – GV Khoa luật Dân sự, Trường ĐH Luật TP. HCM

Khởi tố, khởi kiện vì lợi ích chung là một quy định quan trọng trong tố tụng dân sự. Đó là công cụ pháp lý cần thiết nhằm bảo vệ quyền lợi của nhà nước, công dân khi có vi phạm, tranh chấp mà không có ai khởi kiện. Theo quy định này, công dân do không có năng lực hành vi tố tụng dân sự hoặc có năng lực hành vi tố tụng dân sự nhưng vì một lý do nào đó mà họ không tự bảo vệ quyền lợi của chính mình được thì các cơ quan có thẩm quyền theo quy định của pháp luật tố tụng dân sự sẽ tiến hành khởi tố, khởi kiện nhằm bảo vệ các quyền lợi đó của công dân. Ngoài mục đích bảo vệ quyền lợi của công dân, khởi tố, khởi kiện vì lợi ích chung cũng là phương thức bảo vệ các quyền và lợi ích trong lĩnh vực dân sự của nhà nước bị xâm hại. Khởi tố, khởi kiện vì lợi ích chung là một nội dung bảo đảm quyền bình đẳng của công dân trước pháp luật, là hình thức bảo hộ của nhà nước khi công dân có quyền, lợi ích hợp pháp bị vi phạm hay tranh chấp.

Continue reading

CON NUÔI THỰC TẾ: PHÁP LUẬT CÓ CÔNG NHẬN?

HOÀNG THƯ – BỘ TƯ PHÁP

Trên tờ báo của ngành mới đây có nêu ra vướng mắc của một trường hợp cụ thể tại TP. HCM . Mặc dù quan hệ con nuôi đã được thực tế thừa nhận từ năm 1990 giữa ông bà P.V.Đ với cháu P.N.D, nhưng đến nay để hợp thức hoá quan hệ đó trên giấy tờ lại vướng quy định của pháp luật nên không thể thực hiện được. Chúng tôi đã trao đổi với một số chuyên gia pháp luật và ghi nhận được những ý kiến khác nhau về vấn đề này.

* Ông Nguyễn Quốc Cường – Phó Vụ trưởng Vụ Hành chính tư pháp, Bộ Tư pháp: Chưa có cơ chế giải quyết

Con nuôi thực tế không phải bây giờ mới phát sinh mà trước lúc Luật Hôn nhân và Gia đình (HN&GĐ) được thông qua năm 2000, các nhà làm luật đã đặt ra vấn đề nên hay không công nhận con nuôi thực tế. Điều này xuất phát từ một thực tiễn là có rất nhiều trường hợp, vì những lý do khác nhau, đã không đăng ký nhận nuôi con. Sau một thời gian dài gắn bó, giữa người nuôi và người được nuôi đã phát sinh quan hệ tình cảm nhưng nếu pháp luật không thừa nhận thì sẽ rất thiệt thòi cho họ. Tuy nhiên, trong quá trình thảo luận tại hội trường, Quốc hội đã không chấp nhận vấn đề con nuôi thực tế. Như vậy, chỉ những trường hợp con nuôi có đăng ký theo quy định của pháp luật mới được thừa nhận là có phát sinh quan hệ, quyền lợi và nghĩa vụ giữa cha mẹ nuôi và con nuôi. Ngay cả nghị định hướng dẫn thi hành Luật cũng không công nhận con nuôi thực tế đối với đồng bào dân tộc thiểu số. Đứng về mặt pháp lý, tại thời điểm này, vấn đề trên chưa có cơ chế giải quyết.

Continue reading

HỆ THỐNG PHÁP LUẬT CẠNH TRANH CỦA TRUNG QUỐC – QUÁ TRÌNH HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN

Trong vòng một thập kỷ qua, SAIC đã tiến hành soạn thảo và đưa ra nhiều đề xuất liên quan đến Luật Chống độc quyền. Đến đầu năm 2003, Dự thảo Luật Chống độc quyền của Trung Quốc đã được hoàn thành và tháng 3/2004 đã được đệ trình lên Hội đồng Nhà nước. Đến phiên họp lần thứ 29 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội Khóa 10 ngày 30/8/2007, Luật Chống độc quyền đã được thông qua và sẽ chính thưc có hiệu lực vào 01/8/2008. Luật Chống độc quyền Trung Quốc bao gồm 8 chương với 57 Điều, bao gồm các quy định về phạm vi áp dụng, thỏa thuận độc quyền, lạm dung vị trí thống lĩnh, tập trung kinh tế, loại bỏ và hạn chế cạnh tranh thông qua việc lạm dụng sức mạnh hành chính….

Continue reading

VỤ ÁN TRANH CHẤP SỞ HỮU BA BỤI TRE

Cấp sơ thẩm tuyên ba bụi tre là của nguyên đơn, còn cấp phúc thẩm thì tuyên ngược lại…

Cách đây hơn 50 năm, ông nội của ông Hồ Thanh T. (An Nhơn, Bình Định) mua hai sào đất vườn gò có trồng 10 bụi tre. Người ông đã sử dụng thửa đất và các bụi tre này cho đến năm 1974 thì qua đời. Trước đó, ông này đã lập phân thư giao cho người cháu đích tôn Hồ Văn C. (anh ruột ông T.) toàn quyền sử dụng…

Năm 1978, thực hiện chủ trương của nhà nước, gia đình ông T. đã tự nguyện giao một phần đất vào hợp tác xã. Phần đất còn lại và 10 bụi tre gia đình ông tiếp tục sử dụng. Ông T. cho biết trong thời điểm này, ông Hồ Đình P. đã tự rào và chiếm đoạt ba bụi tre của phía nhà ông. Năm 1998, khi phát hiện ra sự vi phạm, ông đã gửi đơn khiếu nại.

Continue reading

VỤ ÁN: HỨA THƯỞNG ĐẤT

Người làm thuê kiện “ông chủ” ra tòa đòi thực hiện lời hứa cho đất để bù đắp công sức họ bỏ ra trông nom đất đai, canh tác nhưng có khả năng “thua” vì hợp đồng vô hiệu…

TAND TP.HCM vừa tuyên hủy bản án sơ thẩm của TAND quận 10 xét xử một vụ tranh chấp “hợp đồng hứa thưởng” khá lạ bởi phần thưởng là một mảnh đất có giá trị khoảng 100 triệu đồng.

Hứa trả công bằng đất

Đầu năm nay, bà H. cùng các con có đơn khởi kiện tại TAND quận 10, yêu cầu ông T. thực hiện lời hứa cho gia đình bà một mảnh đất có diện tích 2.400 m2 (40 m x 60 m) tại xã Tân Hưng, Tân Châu (Tây Ninh). Theo bà H. từ năm 2005, ông T. có hứa cho đất để bù đắp công sức mà gia đình bà đã bỏ ra canh tác bấy lâu nay cho ông T. thu lợi.

Continue reading