TRANH CHẤP VỀ VIỆC CHUYỂN NGHĨA VỤ

VŨ ÁNH DƯƠNG

Các bên:

Các vấn đề được đề cập

Hậu quả đề xuất

Nguyên đơn: Người bán VN

Bị đơn: Người mua Hồng Kông

– Thực hiện nghĩa vụ thông qua người thứ ba hay chuyển nghĩa vụ
– Tiền lãi của số tiền chậm trả

– Trách nhiệm giao hàng vẫn thuộc về bị đơn;

– Bác tiền lãi số tiền chậm trả

Tóm tắt vụ việc:

Bị đơn ký hợp đồng mua của nguyên đơn 5.000 MT gạo trắng loại 5% tấm với giá 340 USD/MT FOB cảng Sài Gòn hoặc Cần Thơ, thanh toán bằng L/C không huỷ ngang, giao hàng trong vòng 25 ngày kể từ ngày bên bán nhận được thông báo L/C. Bị đơn uỷ thác cho nguyên đơn thuê tàu chở hàng và tiền cước thanh toán bằng TTR.

Một Cty Ma Cao (người mua lại lô hàng đó của bị đơn) do bị đơn chỉ định đã thay bị đơn mở L/C tại Ngân hàng Thương mại Ma Cao cho nguyên đơn hưởng lợi. Sau khi nhận được thông báo L/C, nguyên đơn đã thuê tàu và ngày 20/8/1995 đã giao xong 5.000 MT gạo trị giá 1.700.000 USD. Hàng đã được dỡ và lưu kho cảng, nhưng một phần hàng đã bị ẩm từ trong hầm tàu và bị hư hỏng. Người mua Ma Cao không chấp nhận bộ chứng từ để đi nhận hàng với lý do bộ chứng từ không hợp lệ.

Continue reading

HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH: TRANH CHẤP VỀ XÁC ĐỊNH CHA CHO CON

A MA KHƯƠNG

Nhà nghèo, không có tiền đi giám định gien, một phụ nữ đã bị tòa bác yêu cầu truy nhận cha cho con…

Vừa qua, VKSND huyện Sông Hinh (Phú Yên) đã kháng nghị bản án sơ thẩm của TAND huyện này xử vụ chị T. kiện anh C. yêu cầu truy nhận cha cho con. Theo kháng nghị, việc TAND huyện bác yêu cầu của chị T. là không có cơ sở.

“Quất ngựa truy phong”…

Theo chị T., đầu năm 2006, chị và anh C. yêu thương nhau, mong muốn cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình và đã nhiều lần “quan hệ”. Đến giữa năm 2006, thấy mình có thai, chị thông báo và được anh C. chở đi TP Tuy Hòa siêu âm. Thế rồi khi thật sự biết chị mang thai thì anh C. trở mặt, từ chối nhận con và từ đó không còn quan tâm gì đến chị nữa.

Sau đó, gia đình chị nhiều lần đến gia đình anh C. nói rõ chuyện này nhưng không được chấp nhận. Cực chẳng đã chị phải làm đơn gửi UBND xã nhờ giúp đỡ nhưng cũng không giải quyết được gì. Đến tháng 5-2007, chị sinh được bé trai. Nay chị muốn TAND huyện xem xét, buộc anh C. phải chịu chi phí sinh nở và có trách nhiệm nuôi dưỡng cháu bé đến khi trưởng thành.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG THƯƠNG MẠI GIỮA CÔNG TY DŨNG HẢI VÀ CÔNG TY STEMCOR: MỘT BÀI HỌC ĐẮT GIÁ

NGUYỄN HƯƠNG – BÁ TÚ

Có lòng tin trong kinh doanh là cần thiết nhưng khi lòng tin đặt không đúng chỗ có thể gây hậu quả đáng tiếc. Câu chuyện về công ty TNHH Dũng Hải (Quán Toan, Hồng Bàng, Hải Phòng) bị đối tác lợi dụng lòng tin là một ví dụ đắt giá.

Là doanh nghiệp chuyên sản xuất, kinh doanh các mặt hàng thép có “thâm niên” nhập khẩu nguyên vật liệu từ nước ngoài nên khi nhận được thư chào hàng ngày 21/3/2005 của đại diện công ty TNHH Stemcor (SEA) có trụ sở tại 350 đường Orchard, số 18 Shaw House, Singapore và văn phòng đại diện tại số 2, Ngô Quyền, Hà Nội về mặt hàng thép lá cán nóng có chiều dài “tối thiểu 600 – 1.200 mm, tối đa 1.500 – 4.000 mm, tỷ lệ cong vênh chiếm 5%/500 tấn”; công ty  Dũng Hải đã nhanh chóng “vào cuộc”.

Cả tin mà ký

Ngày 1/4/2005, 2 bên ký kết hợp đồng (HĐ) thương mại số SP 27929Tvà hàng đã được chuyển về bãi hàng của công ty Dũng Hải. Sau khi thanh toán và nhận hàng, Cty Dũng Hải nhận ra hàng của mình toàn là “sắt vụn”. Lúc này bản HĐ thương mại mới bộc lộ rõ những điểm bất lợi cho người mua.

Continue reading

TRÁCH NHIỆM VẬT CHẤT DO HOẠT ĐỘNG LẬP QUI

 image TS. NGUYỄN NGỌC ĐIỆN

1. Cơ sở lý luận của trách nhiệm vật chất do hoạt động lập quy   

1.1. Năng lực trách nhiệm của nhà lập quy  

Thiệt hại do hoạt động lập pháp: thiệt hại nội sinh. Lập pháp, trong một thể chế dân chủ, là việc làm luật của cơ quan đại diện dân cử cấp quốc gia. Trong chừng mực nào đó, còn có thể coi hoạt động lập pháp là việc nhân dân “làm ra luật” một cách gián tiếp vì với tư cách cử tri, người dân bầu ra đại diện của mình và uỷ quyền cho người này biểu quyết thông qua các đạo luật trong khuôn khổ các kỳ họp nghị viện.  

Không loại trừ khả năng có những luật có nội dung không phù hợp với hiến pháp và việc áp dụng các quy định vi hiến đã gây thiệt hại vật chất cho một hoặc một nhóm chủ thể, thậm chí cho toàn xã hội. Tuy nhiên, trong điều kiện luật được coi là “tác phẩm” do nhân dân tạo ra thông qua vai trò của đại biểu dân cử, có thể thừa nhận rằng thiệt hại do việc áp dụng một luật vi hiến là thứ thiệt hại “nội sinh”, do dân tự gây ra (một cách gián tiếp), do đó, không thể được bồi thường. Nói khác đi, luật là sự lựa chọn của dân[1]; nếu lựa chọn sai, thì người dân tự chịu trách nhiệm với chính mình, chứ không thể quy lỗi và trách nhiệm cho ai khác. 

Continue reading