XE KHÁCH ĐỨC PHÚC – MỜ NHẠT MỘT THƯƠNG HIỆU

MINH PHƯƠNG

Dịp nghỉ lễ mùng 2-9 vừa qua rơi vào cuối tuần nên hầu hết mọi người đang lao động, học tập và làm việc ở các địa phương đều trở về quê nhà để nghỉ lễ. Đây cũng là dịp các nhà xe được dịp hoạt động hết công suất, xét theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Mặc dù đã trở lại làm việc sau những ngày nghỉ lễ nhưng tôi vẫn cảm thấy không thoải mái về thái độ phục vụ của một số xe khách, đặc biệt là hãng xe Đức Phúc. Tôi xin nói để mọi người lần sau khi có bước lên xe thì phải chú ý, đi xe nào cho thoải mái và cảm thấy yên tâm nhất.

14h chủ nhật, ngày 4/9/2011, tôi cùng anh trai lên xe Đức Phúc, chuyến Quảng Ninh – Lương Yên, Biển kiểm soát tôi không nhớ, chỉ nhớ chắc chắn 4 số cuối là 4810. Thực sự sau khi đi chuyến xe này tôi tự nhủ sẽ không bao giờ đi xe Đức Phúc thêm một lần nào nữa. Sau khi lên xe, người phụ xe có thu của chúng tôi 150 nghìn/người, đây là một cái giá mà nhà xe tự ý đẩy lên cao, ngày thường chỉ có 110 nghìn hoặc 120 nghìn (tùy xe). Các hành khách trên xe tỏ ra không đồng tình với giá vé này và nhiều người có ý kiến. Ngồi cạnh tôi là 1 anh thanh niên, anh này vì lên sau nên không còn ghế, anh phải ngồi ở ghế nhựa, anh lên tiếng: hôm 2-9 tôi về, giá vé cũng chỉ có 110 nghìn thôi, sao hôm nay tăng nhiều thế. Người phụ xe (sinh năm 1990) nói: anh thông cảm, ngày này giá nó thế, ở đâu cũng vậy thôi, anh không đi thì thôi. Anh thanh niên nói: “các anh tự ý thu thêm của khách là không đúng, giờ tôi lên xe các anh lại bảo tôi không đi thì thôi, như thế là không được, nói đúng thì thôi chứ”. Người phụ xe tỏ thái độ lạnh lùng: ‘anh không đi thì thôi, mời anh xuống xe”. Anh thanh niên biết không thể nói lý với phụ xe nên dịu giọng: “ vé tăng thêm bao nhiêu để tôi trả thêm”. Người phụ xe kiên quyết: “không, em không lấy tiền vé của anh, em mời anh xuống xe, rồi gã phụ xe kêu tài xế dừng lại để ‘cho ông này xuống luôn”.

Sau khi đuổi 1 hành khách xuống xe, gã phụ xe tỏ ra rất hống hách, vừa thu tiền của chúng tôi vừa lẩm bẩm chửi anh thanh niên vừa bị đuổi xuống, tôi nghe rất rõ hắn nói: “nói thêm câu nữa, ông đạp cho vào mồm”. Tất cả hành khách trên xe tỏ ra rất bất bình trước thái độ và cách phục vụ của gã phụ xe nhưng vì biết không làm gì được nên mọi người không ai nói thêm câu nào. Như để xoa dịu tâm lý của hành khách, người tài xế nói: các bác thông cảm, các bác đừng nghĩ chúng tôi tự ý tăng giá xe để tư lợi, tiền này cũng là để chi trả bến, bãi và làm luật với công an”. Gã phụ xe nói thêm: “bọn em chẳng bao giờ nhét thêm người làm gì, vừa nói, tay hắn vừa xếp dọc 1 hàng ghế nhựa giữa lối đi để khách lên sau ngồi”. Đi được vài chục km, hắn nhét 1 chị hành khách nữa vào ghế của anh em tôi với lý do để qua chốt của Công an, vậy là 3 người ngồi 2 ghế, tôi mặc dù buồn ngủ nhưng không thể chợp mắt được vì không gian bí bách quá. Nhưng tôi không tỏ ra khó chịu với chị bị dồn ngồi vào ghế tôi vì tôi thấy có lẽ chị là hành khách chịu sự bất công nhất, chị đi từ Hòn Gai đến Hải Dương mà gã phụ xe cũng lấy của chị 150 nghìn, khi chị lên tiếng là mình chỉ đến Hải Dương, chứ không lên Hà Nội, gã phụ xe nói: em biết rồi, của chị 150 nghìn. Trong khi đó trên xe có 2 thanh niên trước là bạn học cùng của gã phụ xe ( 2 thanh niên này gần nhà tôi nên tôi biết rõ họ đều sinh năm 1990) thì gã phụ xe lúc đầu cũng thu của họ 150 nghìn/người nhưng sau khi nghỉ giải lao ở 559 Hải Dương lên, trên xe có khá ít người, trong đó có tôi thì tôi thấy gã dúi trả lại 2 người kia mỗi người 1 tờ 50 nghìn. Như vậy 2 người này cũng lên Hà Nội nhưng chỉ mất có 100 nghìn/ người, thật vô lý hết sức. Suốt mấy tiếng trên xe, tôi cảm thấy không hề thoải mái vì đồng tiền mình bỏ ra không xứng đáng với những gì mình được hưởng. Tôi đem chuyện này kể với cô bạn cùng phòng, bạn tôi tỏ ra ngạc nhiên và nói: đợt này tớ về Thanh Hóa, giá vé xe vẫn giữ nguyên, nhà xe cũng không nhét thêm người, nếu muốn cho thêm 1, 2 người lên xe thì nhà xe sẽ hỏi ý kiến khách là có cho lên nữa hay thôi. Nghe cô bạn kể mà tôi thấy nản quá. Thời gian đầu khi hãng xe mới hoạt động, tôi thấy rất hài lòng và suốt 1 thời gian dài luôn lựa chọn xe Đức Phúc, hành khách không chỉ được xem ti vi, dùng khăn lạnh mà còn được phát cho 1 chai nước, nhưng giờ thì ngược lại, thái độ phục vụ của nhà xe rất tệ. Tôi được biết rất nhiều người đã tẩy chay hãng xe này, khi tôi lên 1 diễn đàn để chia sẻ với mọi người thì thấy rất nhiều bình luận của mọi người. Đa phần mọi người lên án dữ dội thái độ phục vụ của nhân viên nhà xe Đức Phúc. Có bạn để quên đồ trên xe, khi liên lạc với phụ xe thì bị mắng, người phụ xe còn văng tục văng bậy nữa. Nhiều người từ Hà Nội về Quảng Ninh đã chuyển lựa chọn sang đi xe Phúc Xuyên hoặc KumHo Việt Thanh.

Continue reading

XU HƯỚNG BIẾN ĐỘNG CỦA MẶT BẰNG LÃI SUẤT

PGS.TS TÔ KIM NGỌC – Học viện Ngân hàng

Trong một bài viết trước đây, tác giả đã phân tích tầm quan trọng của đường cong lãi suất thông qua nghiên cứu nội dung thông tin của đường cong lãi suất. Theo đó, đường cong lãi suất cho phép dự báo xu hướng biến động lãi suất thị trường như là kết quả của kỳ vọng thị trường về biến động cung cầu vốn. Đến lượt nó, sự biến động này phản ánh dự báo của các chủ thể tham gia thị trường đối với những ảnh hưởng của các chính sách can thiệp cũng như những phản ứng của các đối tượng chịu tác động. Nghiên cứu này cũng chỉ ra rằng, việc xây dựng một đường cong lãi suất ngân hàng (với những giới hạn về thời hạn) hoặc một đường cong lãi suất kết hợp giữa lãi suất ngân hàng và lãi suất trái phiếu chính phủ, có thể là lựa chọn trước mắt, bởi đặc điểm thị trường trái phiếu chính phủ Việt Nam chưa cho phép cấu trúc một đường cong lãi suất chuẩn theo thông lệ quốc tế.

Tuy vậy, những can thiệp hành chính được sử dụng phổ biến trong thời gian vừa qua, đối với mặt bằng lãi suất bán lẻ đã gây ra những diễn biến phức tạp cho đường cong lãi suất ngân hàng, bóp méo thông tin của đường cong lãi suất khi không tính đầy đủ đến những yếu tố ảnh hưởng tới mặt bằng lãi suất liên quan đến mức độ căng thẳng cung cầu vốn, mức độ lạm phát kỳ vọng cũng như mức độ rủi ro của từng ngân hàng. Bài viết này nhằm phân tích những khía cạnh ảnh hưởng của các yếu tố trên tới diễn biến của đường cong lãi suất ngân hàng và trao đổi những khuyến nghị chính sách cần thiết trong thời gian tới nhằm đảm bảo nội dung thông tin của đường cong lãi suất ngân hàng.

Bằng quan sát trực quan có thể nhận thấy, trong thực tế, tồn tại sự chênh lệch giữa đường cong lãi suất do các ngân hàng thông báo và đường cong lãi suất mà thị trường chấp nhận trong điều kiện mức lãi suất luôn có xu hướng tăng lên (từ năm 2008 đến nay). Ứng với các thời điểm Hiệp hội Ngân hàng và Ngân hàng Nhà nước (NHNN) kêu gọi đồng thuận và ra quyết định khống chế lãi suất tiền gửi lần lượt ở mức 11% (tháng 7/2010), 12% (tháng 11/2010), 14% (tháng 12/2010) và cuối cùng là chế tài hóa đồng thuận theo Thông tư số 02/NHNN/2011 ngày 3/3/2011, các ngân hàng thông báo mức lãi suất trong giới hạn của đồng thuận song song với việc áp dụng một mức lãi suất thực chênh lệch khoảng 2 – 3% cho khách hàng gửi tiền. Bên cạnh đó, các ngân hàng áp dụng cùng một mức lãi suất cho các kỳ hạn khác nhau, đặc biệt, cho kỳ hạn từ 6 tháng trở xuống, cá biệt, có thể áp dụng cho cả kỳ hạn 12 tháng làm cho đường cong lãi suất trở nên nằm ngang. Nếu loại bỏ phần bù rủi ro tính lỏng ứng với kỳ hạn thì thực chấtđường cong lãi suất ngân hàng luôn có xu hướng dốc xuống từ năm 2009 đến nay, đặc biệt từ đầu năm 2010 tới nay (Hình 1). Trong thực tế, với những kỳ vọng về lạm phát, mức độ căng thẳng thanh khoản và nhu cầu vốn cho phục hồi và tăng trưởng thì đường cong lãi suất của Việt Nam không thể có xu hướng này trong thời gian qua. Nếu nhìn mức độ dịch chuyển vị trí của đường cong lãi suất từ năm 2009 đến năm 2011 có thể thấy rõ xu hướng này (Bảng 1&2).

Continue reading