SUY NGẪM 46

415/NGÀY là chỉ tiêu khoán phạt vi phạm giao thông áp dụng cho lực lượng CSGT Hà Nội. Mục đích của chủ trương có thể là đúng, nhưng căn cứ và hệ quả của chủ trương thì còn nhiều điều cần bàn:

– Cơ sở của con số 415 phải chăng vì nó “đẹp” (tổng của ba số trong dãy số = 10)? hay nó là kết quả của  việc nghiên cứu, khảo sát thực tế khoa học về số lượng vụ vi phạm và khả năng thực tế của CSGT Hà Nội?

– Nếu số vụ vi phạm lớn hơn rất nhiều con số 415, phải chăng CSGT Hà Nội đã hoàn thành nhiệm vụ trước xã hội? Ngược lại, số vụ vi phạm mà gần bằng hoặc ít hơn con số 415, liệu CSGT Hà Nội cố gắng “tìm” cho đủ con số đó? hay tự vô hiệu hóa quyết định của chính mình?

– Đã “khoán” thì khi vượt chỉ tiêu thì phải có thưởng, không thưởng sẽ không truyền “lửa” nhiệt tình cho người thực thi công vụ? Xét về tâm lý, người được “khoán” và người khoán luôn mong hoàn thành vượt chỉ tiêu. Hệ quả, họ sẽ quan tâm tìm biện pháp giảm thiểu vi phạm? hay càng có nhiều vi phạm càng tốt?

… Còn nhiều băn khoăn lắm khi một số cơ quan công quyền của chúng ta vẫn duy trì thói quen ra quyết định vì họ cho là đúng mà không tính đến hậu quả xã hội từ các quyết định của mình.

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >

NHỮNG KHUYẾT TẬT CỦA CHUẨN MỰC

HỒNG PHÚC

Đã đến lúc nhìn sự phát triển của ta về chiều sâu thay vì chiều rộng. Bởi sự rối ren về chuẩn mực đang khiến có  rất nhiều việc không bình thường được coi là bình thường trong xã hội hiện nay.

Sự không bình thường đó là gì? Là những khuyết tật ngày càng bộc lộ trong đời sống hiện đại nhưng vẫn được xã hội chấp nhận, có khi còn cổ vũ vô  lối cho nó.

Người ta gặp sự bất thường đó ngay từ khi vào đời. Cha mẹ phải chen nhau để tìm chỗ cho con vào những trường tiểu học (rất tốn tiền) mà học sinh chưa học lớp Một đã phải thi đầu vào. Tiêu chuẩn đặt ra với một đứa trẻ chưa từng đến trường: không được ngọng, phải có IQ cao, phải biết tiếng Anh, biết đọc, biết viết… Phong trào mù quáng đó tạo nên sự nhầm lẫn về chuẩn mực cho trẻ lớp Một. Giáo dục khi ấy không giúp trẻ em khơi gợi những khả năng tiềm ẩn của mình như thiên chức của nó mà là một cỗ máy khắc nghiệt gò ép các em.

Chuẩn mực bị đảo lộn khi một thầy giáo hiệu trưởng có thể xâm hại tình dục ngay cả học sinh mới 9 tuổi của mình, một thầy giáo khác thì lạm dụng học trò nữ 13 tuổi; là việc một người từng làm mẹ có thể đâm kim vào thóp đứa trẻ mới hơn một tháng tuổi, một người phụ nữ nghe lời người tình giết con đẻ mình… 

Không riêng gì những vụ việc đau lòng, sự mất cân bằng về chuẩn mực biểu hiện ngay bên ta từ những việc nhỏ nhặt song nó hiển nhiên đến nỗi ít ai thắc mắc. Hai người giúp việc cho hai nhà cạnh nhau, một người Malaysia ăn lương 500 đô la Mỹ/tháng trong khi cũng công việc đó, bà giúp việc người Việt bên cạnh chỉ có lương hơn một triệu đồng. Tức là khi so sánh tiêu chuẩn hai người giúp việc theo cùng một chuẩn mực (về người giúp việc nhà) chúng ta từ lâu nay đã tụt hạng thê thảm. Đó là nỗi đau của người Việt Nam về chất lượng nguồn nhân lực, song nhiều người trong chúng ta đã quen nên không hề thấy xót xa.

Continue reading

SUY NGẪM 45

Chỉ còn hơn 5 tháng, Hà Nội bước vào những ngày cuối cùng của Đại lễ 1000 năm tuổi. Thành phố “sạch” nhất Việt Nam năm 2009 vẫn khoác trên mình sự nhếch nhác đến khó tả do ô nhiễm từ bụi, âm thanh, văn hóa đường phố… Khắp nơi, các nhà chức trách bóc đất, lát gạch, đắp đường, trồng cây… Khách thập phương và người dân sở tại phải tự “gồng mình” vén sự ô nhiễm và bề bộn của thành phố để cảm nhận cái hồn của 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Trên các phương tiện thông tin đại chúng của Thành phố, các bảng hiệu ngoài trời luôn hiển thị còn bao nhiêu ngày đến ngày Đại lễ… thông báo đó dường như chỉ có ý nghĩa thúc ép nhà tổ chức phải hoàn tất nốt công tác chuẩn bị?! mà không phải là số thời gian Hà Nội sống trong Đại lễ?! Dồn sức cho cho ngày Đại lễ là điều phải làm, nhưng chẳng nhẽ kỷ niệm lịch sử 1000 năm bằng hàng nghìn tỷ đồng chỉ dành cho một ngày? mà không thể là một năm và hơn thế nữa?!

Chúng ta thường trách thế hệ trẻ không hiểu lịch sử nước nhà, nhưng chính chúng ta đã cho các em quá ít thời gian và điều kiện để cảm nhận và tự hào những gì ông cha đã

Les stéroïdes, un acide gras d’origine naturelle, sont présents dans la viande de ruminants et les produits laitiers et sont produits par un processus de bio-hydrogénation dans le rumen. Dans ce cas, l’isomère prédominant formé est le 9cis, les groupes 11trans.FA qui produisaient des bienfaits pour la santé. Cependant, le modèle d’expression des visitez le site Web enzymes impliquées dans la synthèse des acides gras ne correspondait pas aux changements dans la composition de l’AF. Ainsi, le mécanisme des changements induits par l’exercice et les stéroïdes dans le profil d’AF hépatique n’a pas encore été établi. En outre, les conséquences des changements induits par les stéroïdes et / ou l’exercice dans la composition des AG hépatiques doivent être élucidées.

để lại.

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >

SUY NGẪM 44

the long road || canon 350d/ef17-40@17 | 1/160s | f8 | iso100 | handheldTrong phiên họp báo của Văn phòng Chính phủ ngày 1/4/2010, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Hồng Trường cho biết Hà Nội và TP HCM sẽ được tăng mức xử phạt vi phạm giao thông cao hơn 40 – 200% so với mức chung của cả nước, mức phạt mới sẽ được thực hiện thí điểm trong 3 năm (36 tháng), kể từ quý 2 năm 2010.

Như vậy, cùng một hành vi vi phạm giao thông, nhưng ở Hà Nội và TPHCM lại được xác định là nặng hơn, với chế tài cao hơn so với các địa phương khác?! Xin nhắc lại Điều 52 Hiến pháp năm 1992 qui định “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”. Điều 9 Pháp lệnh xử phạt hành chính năm 2002 qui định về tình tiết  tăng nặng đối với hành vi vi phạm hành chính không có tình tiết tăng nặng do đặc thù khu vực.

Việc tăng tiền phạt để nâng cao ý thức của người tham gia giao thông là đúng, nhưng không chỉ vì một giải pháp nhất thời mà phá vỡ tính pháp chế và thống nhất trong qui định của pháp luật.

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >

SUY NGẪM 43

libel Trong nội dung chất vấn thành viên Chính phủ của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) – phiên họp thứ 19, liên quan đến vụ hỏa hoạn xảy ra tại chung cư 18 tầng ở Q.Thanh Xuân, Hà Nội, Bộ trưởng Bộ Xây dựng tỏ ra ngạc nhiên về việc đơn vị thi công đã không làm đúng loại vật liệu theo tiêu chuẩn quy định, nhưng không hiểu sao lại vẫn được nghiệm thu?

Bộ trưởng cho rằng, về mặt quy chuẩn, quy phạm, “chúng tôi đánh giá là tương đối đầy đủ”, Bộ đã ban hành 1.250 tiêu chuẩn, bao trùm tất cả các khâu trong quá trình xây dựng, chỉ thiếu ở một số lĩnh vực mới như tàu điện ngầm. Việc vi phạm có thể khâu kiểm tra chưa làm hết vì “công trình nhiều quá, có đi kiểm tra nhưng chưa hết, đó cũng là cái cần rút kinh nghiệm”.

Giải pháp ông đưa ra là bộ đang tiến hành kiểm tra, nhắc nhở và yêu cầu khắc phục tình trạng vi phạm. Đồng thời, sẽ bổ sung những tiêu chuẩn còn thiếu.

Xem ra, Luật của chúng ta không thiếu (cụ thể trong lĩnh vực xây dựng), cái thiếu là sự kiên quyết, minh bạch trong thực thi, áp dụng pháp luật. Hướng giải quyết  nhắc nhở, khắc phục vi phạm (thực tế đâu phải trường hợp vi phạm nào cũng được phát hiện?!), và coi đó là kinh nghiệm để sửa đổi, bỏ sung luật thì có nên coi những người sai là người có sáng kiến pháp luật hay là người phạm luật phải chịu chế tài?

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >

VÌ SAO BÃO MANG TÊN PHỤ NỮ?

LÊ HOÀNG

Việc đăng bài viết chỉ để chia sẻ vui không mang tính kết luận của một quan điểm – Civillawinfor

Trên thế giới, chỉ có việt nam là gọi bão theo số, còn toàn cầu đều đặt tên bão theo các danh từ mỹ mìêu và thơ mộng vẫn dùng để gọi các cô gái dịu dàng và xinh đẹp.

Đã nhiều lần tổ chức bảo vệ nhân quyền kêu ca về vấn đề này, và các quốc gia cũng thử sữa chữa. Nhưng than ôi, hễ đặt tên bão khác đi, thì hoặc nó không đến, hoặc tệ hơn nó đến mà hổng ai đề phòng, gây hậu quả thảm khốc.

Gần đây , các nhà khoa học đã tổ chức hội thảo, xem xét sự giống nhau và khác nhau giữa 1 cơn bão và 1 “quý cô”. Cuối cùng họ đã đư ra kết luận như sau:

Sự giống nhau:

1 – Bão và phụ nữ đều hình thành từ những vùng bí hiểm và từ những nguyên nhân bí hiểm.

2 – Đường đi của bão và phụ nữ đều không thể đoán trước.

3 – Cả phụ nữ và bão đều có thể bất ngờ mạnh lên.

4 – Cả 2 đều có kèm theo mưa.

5 – Cả hai đều có thể gây hư hại cho cây cối, nhà cửa và hoa màu.

6 – Trước khi bão tới và trước khi phụ nữ nổi giận, trời rất đẹp.

7 – Vật thổi tung trước tiên thường là quần áo.

8 – Phương pháp đề phòng tốt nhất là đóng cửa ngồi im trong nhà,

9 – Có nhiều tiếng nức mạnh.

10 – Muốn tồn tại đều phải biết sống chung.

Continue reading

SUY NGẪM 42 – NĂM NỐT THĂNG VÀ NĂM NỐT TRẦM CỦA VIỆT NAM NĂM 2009

ttvn1

 

  Năm nốt thăng:

1. Nền kinh tế chững lại nhưng đã vượt khó trong thế ổn định và duy trì tốc độ tăng trưởng;

2. Niềm tin của người tiêu dùng Việt nam vẫn ở mức cao. Thị trường nội địa được coi trọng hơn và đã khẳng định vai trò của mình;

3. Vị thế của Việt Nam đang ở tầm tốt nhất trên trường quốc tế từ trước đến nay với tư cách là một nước có độc lập – chủ quyền;

4. 18 đạo luật được quốc hội ban hành, trong đó có nhiều luật tạo cơ sở để thúc đẩy một xã hội tôn trọng quyền dân sự.

5. Thể thao và văn hóa tiếp tục là nơi thể hiện rõ nét nhất tinh thần và cốt cách của người Việt Nam.

Năm nốt trầm:

1. Ngành giáo dục tiếp tục “loay hoay” với những thử nghiệm đem lại nhiều hoài nghi cho xã hội, cơ sở đào tạo và người học;

2. Người tiêu dùng tự bảo vệ chính mình nếu không muốn tổn hại về sức khỏe và tính mạng;

3. Chiếm tỷ lệ cao trên mục bài đọc nhiều nhất ở các báo điện tử là các tin tức tội phạm;

4. “Loạn” giải thưởng với những tiêu chí dễ chọn ra người đáng chê hơn chọn người đáng khen;

5. Yếu tố “nhân thân” trong áp dụng pháp luật được các cơ quan công quyền vận dụng đã để lại nhiều dư âm không tốt trong dư luận xã hội về tính công bằng.

CIVILLAWINFOR

Đánh giá trên thể hiện quan điểm cá nhân của Civillawinfor

Các số khác >>>

SUY NGẪM 41

Trong phiên chất vấn tại Hội đồng Nhân dân TP Hà Nội ngày 10/12/2009, trả lời câu hỏi của đại biểu HĐND thành phố về chuyện xử lý vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm, một Phó chủ tịch thành phố trả lời: “…các vi phạm ở ta, chưa ai chết nên khó xử lý hình sự".

Câu trả lời vô cảm này mang tính đại diện hay chỉ là kết quả của sự nhận thức cá nhân người trả lời, mỗi người sẽ có một cảm nhận riêng? Nhưng hiển nhiên:

– Lương tâm và trách nhiệm của cá nhân và cơ quan Nhà nước có thẩm quyền là phòng ngừa hành vi vi phạm và thiệt hại xảy ra cho người tiêu dùng chứ không phải chỉ xử lý khi có hậu quả;

– Thiệt hại của người tiêu dùng không chỉ là tính mạng mà còn là sức khỏe. danh dự, nhân phẩm và tài sản. Đó là những lợi ích đều được pháp luật tôn trọng và bảo vệ. Xin đừng lấy tính mạng của người dân để đổi lấy một hành vi thực tế của chính quyền.

CIVILLAWINFOR

Các số khác >>>

PHỤ NỮ LÀ GÌ?

GIÁP SƠN

Có một câu hỏi có tính triết học, vấn đề mang tính nhân loại "Chúng ta là ai, từ đâu đến?". Chính vì đi tìm câu trả lời này mà con người phát triển thành con người văn minh. Nhưng dường như lời giải cho câu trả lời ấy quá khó, không phải là trả lời trong một hai nghìn năm mà được, nên loài người văn minh lại đặt ra câu hỏi khác, lúc đầu tưởng như dễ hơn, là một nửa của câu hỏi trên đây. Đó là: “Phụ nữ là gì?"

Phụ nữ là một nửa nhân loại. Kể từ khi môn xác suất thống kê ra đời, lại có câu trả lời chính xác hơn, là trong một cộng đồng dân cư phụ nữ bao giờ cũng chiếm một số cụ thể từ 51-52%. Tại sao vậy? Tại sao nữ giới bao giờ cũng có số lượng nhỉnh hơn nam giới? Đó là một bí mật của tự nhiên.

Kinh Thánh lý giải về người phụ nữ rất đơn giản trong câu chuyện về Adam và Eva. Thượng đế lấy cái xương sườn của người đàn ông Adam thổi linh hồn vào đó mà thành người đàn bà Eva. Tôi là người theo rường phái tôn trọng tự do tín ngưỡng, và tôi cũng tôn trọng tự do tư tưởng, nên tôi ngưỡng mộ Kinh Thánh, nhưng không khỏi mỉm cười khi nghe truyền thuyết này. Đó là câu chuyện của thời đại phụ hệ, nhuốm màu "trọng nam khinh nữ". Đức Chúa và Thượng đế hẳn đều là đàn ông. Các vị làm ra bà Eva là để cho ông Adam khỏi buồn vì cô đơn đấy mà thôi. Sau khi khám phá ra thuật nhân bản vô tính, các nhà bác học của thế kỷXXI mới té ngửa ra rằng, khoa học kỹ thuật của họ còn lâu, rất lâu nữa mới có thể mon men đến phòng thí nghiệm của Thượng đế, lấy mầm phôi từ xương sườn người đàn ông, lại nhân bản và điều chỉnh thế nào đó mà sinh ra một người đàn bà?

Cuộc đấu tranh vì quyền bình đẳng phụ nữ cứ dai dẳng hơn hai nghìn năm nay, quả là một cuộc đấu tranh vĩ đại. Nhưng làm sao một cái xương sườn lại có thể đòi quyền bình đẳng với một con người chỉ thiếu một cái xương sườn? Trong cuộc đấu tranh này, điều lạ lùng là ngay cả những người không theo Thiên Chúa, không bị ảnh hưởng của thuyết Adam – Eva, cũng không thấy sáng sủa hơn. Tôi thì cho rằng, phụ nữ đã có sai lầm nào đó không nhận ra để lấy đó làm bài học cho mình, và biết đâu nhận chân ra bài học này, cuộc đấu tranh vì nữ quyền có thể tiến đến giai đoạn mới.

Continue reading

HẠNH PHÚC KHÔNG CẦN ĐÁM ĐÔNG

TRANG HẠ

Trước ngưỡng cửa ba mươi, có phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ, có phụ nữ chọn làm mẹ ngoài ra không chọn gì khác. Cả hai đều dũng cảm như nhau. Thậm chí người ta vẫn nói làm mẹ một mình là những phụ nữ dũng cảm, mạnh mẽ. Tôi lại thấy những phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ mới thật sự là dũng cảm. Chỉ vì muốn làm mẹ, phải rước cả một ông chồng vào đời mình.

Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn tìm lời khuyên, rằng, hãy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng ký kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu.

Sự thực là trong những năm sống một mình, tôi cũng vẫn luôn luôn thèm được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu (thay vì chiếc giường đơn phủ chăn đơn trên một chiếc gối đơn). Tuy nhiên sự độc lập của người phụ nữ rất rõ ràng, khi bạn kết hôn so với khi bạn độc thân.

Vì khi độc thân, bạn có quyền chọn bố cho con, bất cứ lúc nào. Tôi có gặp một trường hợp, sẵn sàng ra nước ngoài thụ tinh nhân tạo để đứa con tóc vàng mắt xanh, đẹp như tranh vẽ, như mơ ước. Hoặc như tôi, quay trở về Việt Nam vì quyết định đứa con của mình phải là người Việt Nam từ trong dòng máu, để nó biết yêu nước từ trong bụng mẹ bằng một bản năng của người Việt.

Khi bạn kết hôn, hãy thú thật đi, có bao nhiêu phần trăm người kết hôn vì muốn con mình sẽ có nhan sắc và tính tình như người đàn ông đang đeo nhẫn cưới cho mình? Hay bạn kết hôn vì lỡ có bầu, vì bố mẹ giục, vì yêu, vì đã yêu, vì cần một chỗ dựa, vì đã yêu nhau quá lâu, vì không còn sự lựa chọn nào tốt hơn, vì tiền, vì những lý do khác không sao giải thích nổi? Tôi có người bạn lấy chồng vì quá hâm mộ chồng, nhưng kết cuộc, chồng cô lại không hâm mộ cô được như cô mong, họ đã chia tay rồi, không con cái.

Continue reading

TRỐN HỌP VÀ LƯỜI VỖ TAY

TÔ VĂN TRƯỜNG

Việt Nam ta có nhiều cái hay nhưng cũng có nhiều cái dở. Người Việt Nam hiện đại cũng thế! Lâu nay, chúng ta cứ nói nhiều cái hay, cái tốt của mình, nay thử  nói  hai  trong số những cái xấu xem sao. Khốn nỗi hai cái xấu này phần lớn lại rơi vào tầng lớp có học được hưởng thụ đời sống văn minh đô thị. Đó là thói quen trốn họp và lười vỗ tay.

Trốn họp ở đây không có nghĩa là không đến họp, thậm chí còn hăng hái đến họp không quên ghi tên nhận tài liệu (đôi khi còn nhận được phong bì bồi dưỡng). Sau khi nhận tài liệu, thì nghĩa vụ dự họp coi như đã hết, nên khi vào phòng họp cố chọn chỗ ngồi gần cửa “thoát hiểm” để dễ “lặn” hoặc chỉ mong cho đến giờ giải lao để ra đi không hề trở lại! Đây có thể nói là phông văn hóa và ý thức trách nhiệm của người đi dự họp. Việc này, diễn ra nhiều lúc, nhiều nơi ở hầu hết tất cả các cấp kể cả các hội thảo quốc tế có quan chức và các nhà khoa học. Minh chứng là Diễn đàn quốc gia về giảm nhẹ thiên tai và thích ứng với biến đổi khí hậu diễn ra ngày 7/10 tại Hà Nội vừa qua, được xác định là hội nghị quan trọng, thiết thực, đầu buổi sáng rất đông đại biểu nhưng cuối giờ chiều chỉ còn khoảng 5 đại diện các tỉnh, trong khi đại diện các tổ chức quốc tế vần còn đông đủ!?    

Cái thói xấu thứ hai là lười vỗ tay. Vỗ tay biểu thị sự đồng thuận, tình cảm, động viên lẫn nhau đối với những bài diễn thuyết, biểu diễn hay trên sân khấu hoặc thi đấu đẹp, hiệu quả trên các sân vận động của diễn viên và vận động viên thể thao. Có nhiều trường hợp vỗ tay còn là sự thông cảm, chia sẻ, an ủi khích lệ với đội thua hoặc không may gặp pha biểu diễn hỏng của vận động viên. Lịch sử loài người từ rất lâu đã hình thành văn hóa vỗ tay nhưng tiếc thay ở Việt Nam người ta quá tiết kiệm những tràng vỗ tay. Phải chăng thói vô cảm trong xã hội đã len dần sang cả lĩnh vực văn hóa!?

Continue reading

SUY NGẪM 40

loveflowers_main Khuyến khích “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” là chủ trương chậm nhưng vẫn chưa muộn. Thực thi chủ trương này không chỉ đơn giản hô hào khẩu hiệu, vận động hình thức mà  cần có những giải pháp chiến lược:

1. Nhà nước và  quan chức phải xác định mình là người tiêu dùng Việt Nam. Khi xe chở đoàn đại biểu quốc hội trong các kỳ họp sản xuất tại Nhật Bản, Hàn Quốc… hay đồ dùng cá nhân của thành viên Chính phủ, Chủ tịch, phó chủ tịch các tỉnh là hàng hiệu nước ngoài … thì tư tưởng sính ngoại có còn tồn tại trong dân!?

 2. Phải tạo môi trường pháp lý ưu tiên lựa chọn, sử dụng sản phẩm an toàn và đem lại lợi ích tốt nhất cho chính người tiêu dùng. Thực tế, người tiêu dùng Việt Nam luôn có cảm giác bị “bỏ rơi” do pháp luật về bảo vệ quyền của họ rất yếu và thiếu. Các cơ quan chuyên trách hầu như chỉ xử lý hậu quả mà chưa có giải pháp ngăn ngừa hữu hiệu thiệt hại cho người tiêu dùng.

3. Doanh nghiệp phải có chiến lược sản xuất hàng hóa dành riêng cho người Việt khiến họ tự hào khi dùng nó và là tiêu chí mua sắm của người nước ngoài khi đến với Việt Nam – Điều này hãy học Nhật Bản, Hàn Quốc. Đừng hạ thấp hoặc coi người tiêu dùng Việt Nam như người tiêu dùng ở  thị trường phi nội địa và cũng đừng hạ thấp chính mình với khẩu hiệu “chất lượng ngoại, giá nội”.

4. Cần cân bằng giữa chính sách nội địa với chính sách xuất khẩu. Hàng năm, Bộ Công thương trao giải thưởng dành cho các doanh nghiệp có thành tích xuất khẩu mà hà cớ gì không có giải thưởng dành cho doanh nghiệp phát triển thị trường nội địa.

5. Vai trò của cá nhân, tổ chức văn hóa, nghệ thuật, truyền thông rất quan trọng. Thói quen tiêu dùng của họ có thể ảnh hưởng trực diện hoặc gián tiếp đến một bộ phận không nhỏ người tiêu dùng. Phải có chính sách xây dựng hình ảnh của họ như là biểu tượng đại diện văn hóa tiêu dùng hàng Việt Nam.

6. Việc xây dựng văn hóa tiêu dùng không thể dựa theo khuôn mẫu trình độ văn hóa 10/10 hoặc 12/12 – Vốn có rất nhiều điều phải bàn. Nó phải là sự giao thoa của nền giáo dục tốt, niềm tự hào dân tộc, trách nhiệm với đất nước, quyền được hưởng dụng những gì tốt nhất và được bảo vệ tốt nhất những lợi ích của mình.

CIVILLAWINFOR

Các số khác >>>

SUY NGẪM 39

1442115543_c8f80dba4a Con người là tất cả, chân lý đó luôn đúng. Nhưng nó sẽ trở thành vật cản cho sự phát triển khi người ta đánh giá sai về con người và sử dụng con người.

Dự thảo “Chiến lược cán bộ, công chức khối chính quyền thành phố Hà Nội” đưa ra mục tiêu: Đến năm 2020, Hà Nội phấn đấu có 100% cán bộ diện Thành ủy quản lý có trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ diện UBND thành phố quản lý có trình độ trên đại học, trong đó một nửa cần đạt trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ chủ chốt xã, phường, thị trấn có trình độ đại học, trong đó 50% trên đại học.

Để giải thích cho mục tiêu trên, một thành viên ban soạn thảo Chiến lược nói trên cho rằng: “Có bằng tiến sĩ mới đột phá tư duy”.

Tiến sĩ là  học vị dành cho giới giảng dạy và nghiên cứu khoa học. Đành rằng, nhiều tiến sĩ đã làm công tác quản lý và làm tốt, nhưng không thể đồng nghĩa làm công tác quản lý phải có học vị tiến sĩ.

Thực tế, giáo dục là ngành có nhiều tiến sĩ nhất và là nơi đào tạo tiến sĩ nhưng hiện nay là một trong các ngành cần có sự đột phá nhất về tư duy.

Như TS. Hồ Tú Bảo viết trên tuanvietnamnet ngày 20/09/2009: “Nếu chỉ là ý kiến của một cá nhân thì cũng không có gì phải bàn, nhưng nếu đã thành chiến lược về cán bộ chính quyền của thành phố thì có những điều cần trao đổi”. Chẳng lẽ Hà Nội lại muốn sử dụng “liệu pháp sốc” để có tên trên bản đồ nhiều hơn chăng? Thiết nghĩ không cần thiết như vậy, vì sau một loạt các sự cố ngập lụt, chèn bê tông vào những khoảng cây xanh hiếm hoi, hiệu quả trùng tu các di tích lịch sử, văn hóa, cấm bán hàng rong  và mới đây lâm tặc chặt cây giữa lòng thành phố… người ta cần Hà Nội có các quyết sách thực chất vì sự phát triển bền vững của thành phố hơn là tư duy lãng mạn, bay bổng ở tầng thinh không.

CIVILLAWINFOR

(Các số liệu được Civillawinfor tổng hợp tử tuanvietnam.net)

Xem các số khác

CÔNG LÝ TRONG NHỮNG VỤ ÁN KHÓ

NGUYỄN THỊ HẢI VÂN (Pháp)

Sát nhân là tội khó tha thứ. Thế nhưng, có những bản án được tuyên chừng như quá nhẹ, lạ là lại nhận được sự cảm thông của người ngoài cuộc. Bởi có những người làm chết con vì bất cẩn, vô ý. Và cả vì tình thương!

Cực hình của tòa án lương tâm

Chuyện thứ nhất, thủ phạm là người cha, một dược sĩ vừa bị tòa buộc tội ngộ sát và xử chỉ có 8 tháng tù treo thay vì 3 năm cho tội danh này. Điều khủng khiếp ở chỗ nạn nhân là một đứa bé mới 2 tuổi rưỡi, chết do sự bất cẩn đến mức khó hiểu của người cha.

Sau khi chứng kiến và làm nhân chứng một vụ tai nạn giao thông mà kẻ gây tai nạn bỏ trốn, người cha bị sốc, bỏ quên con trai trong xe đậu ở bãi, ngay bên cạnh nhà thuốc nơi ông ta làm việc suốt mấy giờ. Dưới nắng hè thiêu đốt, cửa xe đóng kín, đứa bé ngất xỉu. Một người qua đường tình cờ thấy, gọi báo cảnh sát nhưng đã quá muộn.

Sự đãng trí bất chợt của người cha đã lấy đi sinh mạng một đứa trẻ ngây thơ, chưa đủ trí thông minh để tự cứu mình. Thoạt nghe khó ai không bất bình, thế nhưng vị thẩm phán đã yêu cầu hội đồng xử án như sau: “Tội ngộ sát thành lập nhưng quý vị nên đưa ra phán quyết mang tính nhân văn, và tôi yêu cầu quý vị hãy gửi một thông điệp cảm thông đến người cha không phải vì lỗi lầm ông ta gây ra mà chính vì nỗi đau mà ông ta đang hứng chịu”.

Continue reading

SUY NGẪM 38

CIVILLAWINFOR – Để  cải thiện đời sống của người làm công, ăn lương, Chính phủ quyết định tăng mức lương cơ bản (Từ 1.5.2009). Đây là quyết định đã được trông chờ từ lâu (Mặc dù chưa đủ mức để có sự thay đổi dễ nhận thấy đời sống người nhận lương).

Tuy nhiên, một chủ trương đúng cũng cần có những giải pháp đồng bộ. Thực tế, từ trước đến nay việc tăng lương thường đồng nghĩa chi phí tài chính của người dân tăng lên do hiệu ứng tăng giá. Việc tăng giá điện, dự án tăng học phí chỉ là hai trong nhiều ví dụ về sự không đồng bộ giữa tăng thu nhập để nâng cao chất lượng cuộc sống và chi phí tài chính mà người dân phải chịu …

Cần thực chất hơn nữa trong trao quyền và thụ hưởng các lợi ích từ việc trao quyền vì đó là công việc khó hơn rất nhiều so với áp đặt nghĩa vụ và cưỡng chế thi hành. 

More >>>

SUY NGẪM 37

littlehands2 Theo GS.TSKH. Đặng Hùng Võ, chỉ có 10% nhu cầu nhà ở cao cấp còn nhu cầu nhà ở bình dân 90% (PLTPHCM –22/4/2009). Điều đó cho thấy, chính sách về nhà ở xã hội là đúng đắn và kịp thời.

Tuy nhiên, nhu cầu nhà ở là quá lớn trong khi khả năng đáp ứng thì quá nhỏ. Nghịch lý cung cầu, tất yếu sẽ làm phát sinh cơ chế “xin – cho” (cơ chế điển hình của nền quản lý hành chính quan liêu, bao cấp).

Giá trị xây dựng của mỗi căn nhà xã hội là thấp để phù hợp với khả năng của người nghèo, nhưng liệu nó có đồng nghĩa giá trị kinh tế? Những đầu nậu và những kẻ cơ hội họ sẽ nhìn vào giá trị nào?

Nhiều lo ngại phát sinh. Nhưng ông PGĐ Sở xây dựng Hà Nội cho rằng:Không thể có chuyện người đi ôtô, cuộc sống sung túc mà ở nhà xã hội. Tôi tin, người giàu sẽ thấy xấu hổ khi đến ở tại đây"(VnExpress – 13/4/2009).

Phát biểu nặng cảm tính này, gần đồng nghĩa với phát biểu của ông Cục trưởng Cục Pháp chế Bộ Văn hóa – Thông tin và Du lịch về việc cấm khiêu vũ trong phòng Karaoke là để hạn chế sử dụng thuốc lắc và những biến tướng của tệ nạn xã hội? (tuanvietnam.net).

Trên thực tế, nhiều người giàu lên vì họ không biết xấu hổ!

CIVILLAWINFOR

SUY NGẪM 36

college-graduates-full Nhân Hội thảo “Vấn đề giới trong xã hội và trong công tác đào tạo Luật” được tổ chức bởi Đại học Luật HN, Đại học Luật TPHCM và Đại học Lund Thụy Điển  từ ngày 17 đến ngày 18/4/2009 tại TPHCM, Civillawinfor nhớ đến cuộc trao đổi trong thời gian ngắn trước đó với một nữ luật sư ở TPHCM, theo khảo sát của Luật sư này:

Khi còn là sinh viên luật:

– Sinh viên nữ chăm học hơn sinh viên nam,

– Sinh viên nữ lễ độ, chân tình hơn sinh viên nam,

– Sinh viên nữ nắm bắt ý kiến đóng góp của người khác tốt hơn sinh viên nam.

Nhưng khi hành nghề luật sư:

– Luật sư nam làm việc tập trung hơn luật sư nữ,

– Luật sư nam nghiên cứu khái quát tốt hơn luật sư nữ,

– Luật sư nam đầu tư học tiếp (bằng nhiều hình thức) hơn luật sư nữ.

CIVILLAWINFOR

SUY NGẪM 35

HAN_8029 Văn hóa Việt Nam lại bị “xâm thực” bởi những yếu tố phi văn hóa:

– Để trùng tu các công trình di sản văn hóa vật thể, cá nhân và một số cơ quan có thẩm quyền về quản lý văn hóa thực hiện bằng việc đập phá những gì ông cha để lại và thay cái mới để trông “giống xưa” hơn!

– Lễ hội Hoa Anh Đào năm 2009 tổ chức  “thành công” bằng việc được tổ chức như “chợ” mang “bản sắc Việt Nam”: Đa phần cây Anh Đào ở lễ hội là giả, mỗi cây có hàng chục người trông giữ, người ta xem hoa dưới sự giám sát của cảnh sát  và biển nhắc nhở rất Việt Nam “thương hoa” xin đừng hái… nhưng vẫn náo nức, chen chúc để xem, để ngắm, để chụp hoa nhưng là hoa giả …

Đất nước ta đã có một nền văn hóa hàng nghìn năm, xin đừng “thử nghiệm”, “thử thách” gì thêm nữa!

CIVILLAWINFOR

SUY NGẪM 34

image Hà Nội quyết định bán 600 biệt thự cổ, có nhiều lý do để giải thích cho quyết sách này:

– Để tạo nguồn thu cho ngân sách thành phố? Nếu vậy Hà Nội “nghèo” quá? Khi “túng bấn” liệu sẽ định giá trị đúng cho cái cần bán? Bài học nghị định 61 còn nguyên đó!

– Vì nó là quá khứ thực dân để lại?  Không! nó là lịch sử, một giá trị văn hóa của Hà Nội!

– Vì không đủ khả năng quản lý? Nếu vậy cần cải cách lại cơ quan chủ quản của Nhà nước!

– Lý do khác ….

Bán để trùng tu, tôn tạo và gìn giữ các giá trị văn hóa thì nên bán (nhưng không thể bán theo kiểu cách hiện nay), còn bán chỉ vì chủ sở hữu thấy không cần thiết thì Nhà nước chỉ là người đại diện cho sở hữu toàn dân. Liệu người dân Hà Nội có quyền trả lời câu hỏi:  Cái xây mới có đủ thay thế cái ta đã bán?

CIVILLAWINFOR