TRANH CHẤP TÀI SẢN: BÒ CON LẠC MẸ

PHƯƠNG LOAN

Phải trả lại bò bắt nhầm nhưng được trả công chăn dắt. Sau một hồi thương thảo không thành, bà gợi ý: “Tui mang bò mẹ sang, nếu mẹ con nó nhận nhau thì ông phải trả cho tui”.

Năm trước, hai người dân cùng ở xã Quế Phong (Quế Sơn, Quảng Nam) đã đưa nhau ra tòa để tranh nhau một chú bò con lạc mẹ.

Ai cũng bảo bò của mình

Nguyên đơn kể rằng bàcó một con bò lông vàng 10 tháng tuổi. Do bò mẹ đang mang thai lần hai, sợ bò con quấy phá làm bò mẹ mệt nên bà không cho bò con theo mẹ, chỉ cho theo bầy. Một hôm, chú bò con bị chó đuổi rát đã chạy lạc, nhập vào đàn bò của anh B. ở cùng xã.

Biết tin, bà đến nhà anh này xin lại bò. Tới nơi, bà được anh B. cho hay bị đơn đã đến nhận bò của mình và dắt bò về từ mấy hôm trước. Bà lại quày quả sang nhà bị đơn báo rằng ông dắt nhầm bò con của bà nên cho phép bà được đưa bò về nhà…

Nghe nguyên đơn nói, bị đơn tròn mắt ngạc nhiên. Ông này lắc đầu bảo là bà nói bậy, đây là bò của ông chứ không phải bò của ai hết. Ông cho biết từ hôm bò mẹ sa hố chết, ông thả bò con trên núi tự do kiếm ăn. Sau đó, nó đi lang thang rồi cũng… lạc bầy. Khi biết nó theo đàn bò của anh B., ông gửi nhờ anh này chăm sóc. Vừa rồi, anh B. nhắn ông qua dẫn bò về.

Sau một hồi thương thảo không thành, bà gợi ý: “Tui mang bò mẹ sang, nếu mẹ con nó nhận nhau thì ông phải trả cho tui”.

Continue reading

TRANH CHẤP TIỀN MAI TÁNG PHÍ: KIỆN ĐÒI MẸ KẾ TRẢ TIỀN MAI TÁNG CHA

ĐOÀN BÁ

Cuối cùng hai bên hòa giải thành: Mỗi bên đều có một phần trách nhiệm lo cho người quá cố.

Ngày 7- 4 – 2010, TAND quận X, tỉnh Y đã xét xử một vụ kiện khá hy hữu và đau lòng: Một phụ nữ khởi kiện đòi mẹ kế phải trả lại hơn 130 triệu đồng tiền thuốc men, chi phí mai táng… mà mình đã lo lắng cho người cha quá cố.

Mẹ kế thiếu trách nhiệm?

Trong đơn kiện, nguyên đơn nại rằng suốt thời gian cha bà bị bệnh cũng như khi ông qua đời, mẹ kế đã không có một chút trách nhiệm gì. Trước sự thờ ơ này, bà rất bất bình nên buộc phải khởi kiện mẹ kế để đòi lại các chi phí đã bỏ ra.

Cụ thể, khi cha bị bệnh, bà đã bỏ hơn 30 triệu đồng tiền thuốc men, tiền thuê người chăm sóc cha già… Trong đám tang sau đó, bà đã chi hơn 100 triệu đồng để mua đồ tẩn liệm, hòm, dịch vụ mai táng, kèn tây, xe tang… Số tiền cụ thể này bà có hóa đơn, chứng từ đàng hoàng. Còn những chi phí không có hóa đơn chứng minh thì coi như bà tự nguyện chi, không cần mẹ kế phải hoàn trả.

Khá bất ngờ khi bị con riêng của chồng kiện, người mẹ kế phân trần rằng lỗi không phải ở bà bởi lúc làm đám tang, các con chồng đã không cho bà cùng góp chi phí nên bà không thể làm gì hơn. Bà cũng mù tịt, không rõ tổng số tiền lo tang ma hết bao nhiêu.

“Có thể những chi phí trên nguyên đơn đã kê khống lên cao. Mặt khác, trước khi chi nguyên đơn cũng chẳng hỏi ý kiến tôi. Về cái tình cũng như bổn phận, tôi đồng ý trả lại cho nguyên đơn 60 triệu đồng. Phần còn lại nguyên đơn cũng phải có trách nhiệm gánh vác cùng với mọi người trong gia đình” – người mẹ kế trình bày.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG: KIỆN ĐÒI LẠI TIỀN MUA THẺ GAMES ONLINE

TIẾN HIỂU

Chưa giao hàng tận tay cho khách hàng, lại thờ ơ với thiệt hại của đối tác nên bị kiện. “Muốn đòi tiền thì ông phải đi đòi Công ty M. vì hợp đồng giao dịch giữa hai bên như thế nào không liên quan gì đến bên này”.

Liên quan đến games online, vừa qua ngành tòa án TP.HCM đã thụ lý giải quyết một tranh chấp khá hy hữu: Ông T. (Khánh Hòa) khởi kiện Công ty M. (quận 3, TP.HCM) về hợp đồng mua bán thẻ games. Theo ông T., công ty này chưa giao các thẻ games cho ông nên phải trả lại 10 triệu đồng mua bán.

Tiền trao nhưng không thấy hàng

Ông T. kể ông và Công ty M. vốn là bạn làm ăn. Đầu năm 2009, qua thỏa thuận miệng ông mua của công ty một lô thẻ games online giá 10 triệu đồng. Thống nhất xong, ông vội chuyển hết tiền vào tài khoản của công ty. Không như những lần trước đó, lần này tiền đã giao xong nhưng chờ đợi mãi ông vẫn không thấy hàng về để phục vụ cho các… thượng đế của mình.

Biết có vấn đề trục trặc nên ông liên lạc để hỏi rõ nguyên nhân. Lúc này Công ty M. cũng giật mình cho hay: “Đã gửi hàng cho một công ty chuyên vận tải chuyển về theo đúng hợp đồng thỏa thuận rồi mà. Việc chậm trễ thế nào thì cứ liên lạc với công ty vận chuyển để tìm hiểu”.

Nghe xong, ông T. lập tức alô sang công ty vận chuyển… Sau khi nghe ông trình bày, phía công ty này đã nhìn nhận “có nhận vận chuyển một lô hàng từ phía Công ty M. nhưng đã bị thất lạc ở đâu không rõ”.

Không ai chịu bồi thường

Bực mình về những rắc rối không đáng có, ông T. quay trở lại yêu cầu Công ty M. trả ông 10 triệu đồng mà ông đã chuyển khoản. Tuy nhiên, công ty này đã lắc đầu. “Chúng tôi đã thực hiện giao dịch theo đúng thỏa thuận là nhận tiền và giao hàng nên không có trách nhiệm trả lại số tiền trên” – công ty lập luận.

Continue reading

TRANH CHẤP QUYỀN SỞ HỮU: GIÀNH NHAU CON HEO NÁI TRÔI SÔNG

PHƯƠNG LOAN

Hai bên tranh nhau con heo bị nước lũ cuốn, tòa xác định heo không thể trôi ngược dòng nên cho nhà ở đầu nguồn lũ thắng kiện.

Ra trước TAND tỉnh Quảng Nam trong phiên phúc thẩm vụ tranh chấp con heo nái bị nước lũ cuốn trôi có vợ chồng nguyên đơn Hà Phước Phùng và bị đơn Đoàn Thị Tuyết, cùng ngụ xã Điện An (Điện Bàn).

Ai cũng nhận heo của mình

Tại tòa, ông Phùng trình bày: Trong đợt lũ tháng 11-2007, heo nái nhà ông và nhà bà Tuyết đều bị nước lũ cuốn trôi. Thời điểm đó, ông Hà Mính (một người cùng xã) vớt được một con heo nái. Nghe tin, bà Tuyết đến gặp ông Mính nhận đó là heo của mình và đưa ông Mính 200.000 đồng để chuộc heo. Biết chuyện, ông Phùng đến nhà bà Tuyết xem rõ thực hư và phát hiện con heo đó chính là heo của ông. Ông xin chuộc lại nhưng bà Tuyết không chịu nên ông gửi đơn khởi kiện ra TAND huyện Điện Bàn.

Ông Phùng mô tả con heo nái của ông thuộc loại heo Móng Cái, tai nhỏ, miệng ngắn, đầu đen, có chấm trắng ngay giữa trán, có 12 vú trong đó hai vú sau gần nhau. Heo có một vạch lông trắng quàng ngang cổ, nặng khoảng 60-65 kg. Nửa trên thân heo từ vai lưng đến đuôi có màu đen; phần từ vai xuống hai chân trước và phần bụng đến hai chân sau có màu trắng. Heo ông đã đẻ một lứa, được tiếp tục phối hai liều tinh vào ngày 26 và 27-9 âm lịch năm 2007, hiện đang mang thai.

Bà Tuyết lại khẳng định con heo nái bà đang nuôi đúng là heo của bà bị nước lũ cuốn trôi nên bà không đồng ý trả heo cho ông Phùng. Bà cũng mô tả con heo nái của bà thuộc giống heo Móng Cái, mắt hí, da mốc, có 12 vú, lông không đậm không lợt, miệng không dài, cân nặng không xác định, hai chân sau cong ra phía sau. Heo của bà đã đẻ một lứa, tiếp tục được phối tinh hai lần vào ngày 14 và 15-9 âm lịch năm 2007, hiện đang mang thai.

Continue reading

TRANH CHẤP TÀI SẢN: KHÔNG THỂ KIỆN ĐÒI LẠI GIẤY TỜ NHÀ

HOÀNG YẾN

Hiện nay, tòa án không thụ lý việc khởi kiện đòi giấy tờ nhà vì nó không phải là tài sản. Đương sự nhờ cơ quan chức năng cấp phó bản hay nhờ công an giải quyết cũng không được.

TAND quận Gò Vấp (TP.HCM) vừa từ chối thụ lý đơn kiện đòi giấy tờ nhà của bà X. bởi nó không nằm trong danh mục vụ kiện mà tòa thụ lý. Điều này khiến bà X. không biết phải làm sao để đòi lại giấy tờ của mình.

Biết chỗ giữ nhưng không thể đòi

Trước đó, chồng bà lén mang giấy tờ nhà đi vay tiền của ông B. Thời gian sau, ông C. gọi điện thoại đến nói đang giữ giấy tờ trên. Gặp nhau, bà X. mới té ngửa khi biết ông B. đã dùng giấy tờ nhà của bà để vay tiền người này. Hiện giờ người này tìm ông B. không được nên buộc bà phải giao tiền để đổi giấy.

Không đồng ý, bà đi tìm ông B. nhưng chỉ nghe được điệp khúc… không biết gì cả. Vì thực chất người đứng tên cho chồng bà vay không phải ông. Bà quyết định trình báo công an nhưng lại bị từ chối vì cho rằng đây là việc dân sự, hai bên tự giải quyết. Bà chuyển sang báo mất giấy, rồi yêu cầu cơ quan chức năng cấp phó bản nhưng nơi đây biết bà đang có tranh chấp với người cho vay nên nhỏ nhẹ từ chối. Bà chạy qua tòa thì tòa cũng lắc đầu.

Đến lúc này, bà X. chỉ biết than khóc với khoản nợ lớn từ trên trời rơi xuống…

Continue reading

TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỜNG CỦA NHÀ NƯỚC: NÉ BỒI THƯỜNG OAN?

VĂN ĐOÀN

Sau bốn lần xét xử không chứng minh được bị cáo phạm tội, VKS đình chỉ điều tra với lý do… chung chung, mập mờ.

Cuối tháng 1-2010, VKSND thị xã La Gi (Bình Thuận) đã ra quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ điều tra bị can đối với ông Huỳnh Văn Sang về tội hiếp dâm. Dù thoát vòng lao lý nhưng ông Sang vẫn không tâm phục quyết định này vì lý do đình chỉ rất chung chung. Ông đã làm đơn khiếu nại yêu cầu cơ quan tố tụng xác định mình thật sự bị oan.

Sơ thẩm kết án, phúc thẩm hủy

Theo hồ sơ, chiều 3-6-2007, ông Sang ngồi nhậu cùng cha của cô D. (bị câm điếc bẩm sinh). Sau khi uống được vài ly rượu, ông Sang ra ngoài gặp cô D. rồi rủ cô lên chòi rẫy cách đó gần 100 m. Đến nơi, ông đòi “quan hệ” nhưng cô D. quyết liệt từ chối. Dù vậy, ông Sang vẫn cố tình “quan hệ” cho bằng được. May mắn là cha của cô D. đã kịp đến bắt quả tang…

Cuối năm 2007, TAND thị xã La Gi xử sơ thẩm đã phạt ông Sang ba năm tù về tội hiếp dâm. Ông Sang kháng cáo kêu oan. Vài tháng sau, xử phúc thẩm, TAND tỉnh Bình Thuận nhận định lời khai của ông Sang và của phía nạn nhân tại cơ quan điều tra có nhiều mâu thuẫn nhưng cấp sơ thẩm chưa làm rõ. Lúc thì cha nạn nhân khai đã bắt quả tang ông Sang hiếp dâm con gái mình, lúc lại khai đứng từ xa thấy loáng thoáng bóng người giống ông Sang. Ở phiên sơ thẩm, ông Sang một mực kêu oan, cho biết đã bị đánh đập, ép cung nhưng cấp sơ thẩm bỏ qua… Cuối cùng, tòa phúc thẩm tuyên hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại.

Continue reading

TRANH CHẤP SỞ HỮU: HAI NGÔI NHÀ ĐƯỢC TẶNG CHO

VĂN ĐOÀN

Nhà ở từ hồi giải phóng nhưng phải trả lại cho người không ở một ngày nào. Phải xác lập quyền rồi mới được tặng cho.

Cuối năm 2008, bà H. kiện ông TH ra tòa để đòi lại hai căn nhà ở quận Bình Thạnh (TP.HCM). Bà H. cho rằng hai căn nhà trên là của bà T., hiện đang ở nước ngoài, cho bà.

Cả hai cùng được tặng nhà

Bà H. diễn giải, năm 1968, bà T. ủy quyền giao hai căn nhà này cho một người quen trông coi để bà này đi nước ngoài chữa bệnh. Sau đó thì người quen của bà T. cho ông TH vào ở nhờ. Khi giải phóng, người quen của bà T. cho ông TH tài sản trên.

Tuy nhiên, đến năm 2008, bà T. lại tặng hai căn nhà này cho bà. Sau đó, bà được UBND quận Bình Thạnh cấp giấy tờ nhà. Do vậy, bà kiện đòi ông TH phải trả lại nhà cho bà.

Bỗng dưng mất nhà, ông TH phản đối, cho rằng đúng là hai căn nhà trên trước đây là của bà T. Thế nhưng năm 1968, bà T. đã ủy quyền cho người quen được quyền mua bán, sang nhượng tài sản này. Vì vậy, người quen của bà T. đã cho ông nên không chấp nhận trả lại nhà.

Ông TH cho biết thêm, từ đó đến nay ông đã kê khai và ở trong hai ngôi nhà này mà không có tranh chấp gì. Ông có đủ điều kiện để được cấp giấy tờ nhà nhưng chưa làm vì chưa có tiền.

Người đang ở phải trả nhà

Cuối năm 2009, TAND TP.HCM xử sơ thẩm vụ án. Tại tòa, luật sư của ông TH cho rằng hai căn nhà mà ông TH đang ở là tài sản hợp pháp của ông bởi lẽ giấy cho nhận tài sản giữa ông và người quen của bà T. đã được chứng nhận hợp lệ tại thời điểm bấy giờ.

Continue reading

TRANH CHẤP QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT: “TRÔNG GIỮ” THÀNH … BÁN

LƯU NGUYỄN

Một miếng đất nhưng mỗi lần xử thì tòa lại giao cho một người khác nhau. Gần 20 năm trước, bà Hoa được cha mẹ để lại cho một miếng đất hơn 2 ha ở tỉnh Tiền Giang. Ít lâu sau bà sang Úc sinh sống nên giao đất lại cho vợ chồng con gái quản lý, sử dụng.

Đất của cha mẹ

Nhưng rồi vợ chồng con gái này cũng theo chân mẹ ra nước ngoài nên đành nhờ ông Thanh ở lại coi sóc với điều kiện chỉ “trông coi quản lý, đóng thuế cho nhà nước, không được qua bộ, đứng tên hay bán cho bất kỳ ai…”.

Ba năm sau, vợ chồng con gái bà Hoa lại lập tờ “hủy bỏ ủy quyền” quản lý đất với ông Thanh với lý do ông này không làm tròn nhiệm vụ quản lý đất (!?).

Chuyện không có gì ầm ĩ khi năm 2005, bà Hoa cùng vợ chồng con gái lập văn bản khước từ tài sản trên rồi ủy quyền em gái của bà Hoa toàn quyền định đoạt. Bà đã đi đăng ký và được cấp chủ quyền. Sau đó, thấy người em bán bớt đất nên bà Hoa và vợ chồng con gái đã khởi kiện đòi lại đất.

Là của người em

Xử sơ thẩm lần đầu, TAND tỉnh Tiền Giang nhận định, bà Hoa và vợ chồng con gái đã khước từ tài sản tại Việt Nam nên tòa không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của bà Hoa. Hiện nay, em của bà Hoa đã có giấy tờ hợp pháp nên được quyền tiếp tục quản lý, sử dụng mảnh đất này.

Các đương sự lập tức kháng cáo. Lúc này ông Thanh nhảy ra khiếu nại rằng đất trên con rể bà Hoa đã bán cho mình vào năm 2000 nên ông phải được tham gia tố tụng chứ nếu không sẽ bị thiệt thòi. Vì có sự xuất hiện đột ngột của ông Thanh và một số chứng cứ cần làm rõ nên Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM đã tuyên hủy án để TAND tỉnh Tiền Giang xét xử lại.

Continue reading

TRANH CHẤP QUYỀN SỞ HỮU: MANG TRÂU ĐI GIÁM ĐỊNH … GEN!

THANH QUANG

Theo tập quán chăn thả trâu, bò của bà con dân tộc một số tỉnh miền núi không có người trông coi nên dễ xảy ra tình trạng mất trộm hoặc nhầm lẫn. Đây là một trong những nguyên nhân gây ra việc tranh chấp khiến người trong cuộc phải lao đao theo kiện. Câu chuyện giữa hai gia đình anh Sầm Văn Quàn và anh Hoàng Văn Hình cùng trú tại xã Minh Lương, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai trong vụ tranh chấp trâu là một minh chứng điển hình…

Trâu thuộc về ai?

Ngày 8-2-2005, anh Sầm Văn Quàn ngạc nhiên khi thấy con trâu nhà mình bị mất tích vài tháng bỗng xuất hiện và điềm nhiên ăn cỏ tại khu vực Pá Tao, xã Minh Lương. Theo anh Quàn, đây là con trâu anh mua của ông Ma Văn Thinh (người cùng huyện) từ tháng 4-2003 với những đặc điểm: màu đen, có 5 khoáy, sừng hơi cong, ngọn sừng thẳng đứng, tai trái có vết rách dài 5cm, mông phải có 7 vết sùi, tuổi từ khoảng 6 đến 7.

Dắt con trâu “bị lạc” về nhà nhưng chỉ vài hôm sau, gia đình anh Hoàng Văn Hình đến đòi trâu vì cho rằng trâu của nhà mình nhưng anh Quàn nhất quyết không chịu trả.

Để làm rõ “trắng đen”, anh Hình đã làm đơn kêu cứu lên TAND huyện Văn Bàn. Sau khi thụ lý hồ sơ, TAND huyện Văn Bàn đã đưa vụ án dân sự trên ra xét xử. Tại phiên tòa, anh Quàn vẫn nhất mực bảo vệ ý kiến của mình, cho rằng với những đặc điểm không thể nhầm lẫn thì con trâu – là tài sản của gia đình anh đã mất tích từ trước, nay mới tìm được.

Continue reading

XUNG QUANH VỤ THUỐC TÂN DƯỢC TRỊ GIÁ HÀNG TỶ ĐỒNG CỦA VINACERO HẾT HẠN SỬ DỤNG

1. QUAN ĐIỂM CỦA NHÓM PHÓNG VIÊN BÁO NGƯỜI ĐẠI BIỂU NHÂN DÂN

1.1. Vì sao Bộ Y tế lại im lặng?

Công ty CP chữ thập đỏ Việt Nam (Vinareco) là doanh nghiệp hoạt động vì sự nghiệp nhân đạo. Đầu năm 2008, cùng một lúc, từ nhà sản xuất thuốc-Polysan (LB Nga) và các công ty đại lý cho Vinareco là Công ty TNHH Thống nhất và Công ty Thanh Phương lén lút bắt tay nhau bội tín, làm cho thuốc của Vinareco tồn kho và nguy cơ phải hủy gần chục tỷ đồng tiền thuốc do quá date.

Trong nhiều năm qua, Vinareco là Nhà phân phối chính thức duy nhất 2 loại thuốc Cycloferon và Reamberin (thuốc điều trị gan và điều hoà miễn dịch) tại Việt Nam. Trong nhiều năm, doanh nghiệp này phải bỏ hàng tỷ đồng để làm thị trường. Từ những năm đầu 2004, thuốc chỉ tiêu thụ vài trăm ngàn USD, đến năm 2008, thuốc đã có thương hiệu tiêu thụ trên 1 triệu USD/năm là do Vinareco đã lập hồ sơ và 2 lần đưa vào danh mục của Bộ Y tế. Thế nhưng đầu 2008, từ sự bội tín của 2 doanh nghiệp vốn là đại lý cho Vinareco là Công ty TNHH Thống nhất và Công ty Thanh Phương đã đẩy doanh nghiệp này phải tồn kho và phải tiêu hủy hàng tỷ đồng tiền thuốc một cách hết sức lãng phí. Điều đáng nói, ngay khi bắt đầu sự việc xảy ra Vinareco và Trung ương Hội chữ thập đỏ Việt Nam đã có nhiều “cầu khẩn” đối với Bộ Y tế nhưng hơn 1 năm nay tất cả đều rơi vào im lặng.

Ngày 24.3.2009, trước khó khăn của đơn vị trực thuộc, Trung ương Hội chữ thập đỏ Việt Nam đã có nhiều công văn gửi Bộ trưởng Bộ Y tế và Bệnh viện Bạch Mai nhờ giúp đỡ tiêu thụ số thuốc để khỏi cận date phải hủy, lúc đó hạn sử dụng còn khá dài, mặc dù trong Công văn có nêu: Nếu được Bệnh viện giúp đỡ thì coi đây là nghĩa cử cao đẹp góp phần vào sự nghiệp nhân đạo… nhưng các đơn vị này hầu như không có trả lời!

Tiếp đến, ngày 24.8.2009, Chủ tịch Trung ương Hội chữ thập đỏ Việt Nam lại có Công văn gửi Phó chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai Nguyễn Quốc Anh nhờ giúp đỡ, trong Công văn có nêu: Người trúng thầu năm 2008-2009 là Công ty TNHH Thống Nhất, chính là người bội tín gây hậu quả cho Công ty CP chữ thập đỏ Việt Nam (Vinareco) của Trung ương Hội chữ thập đỏ Việt Nam. Lại một lần nữa, từ Bộ Y tế đến Giám đốc Bệnh viện vẫn thờ ơ, vô cảm.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG BẢO HIỂM: CHÁY NHÀ MÁY, KIỆN BẢO HIỂM

HOÀNG YẾN

Công an kết luận vụ cháy do rủi ro nhưng công ty bảo hiểm vẫn cho rằng người chủ đã tự đốt nhà máy xay lúa để từ chối bồi thường.

Cuối năm 2007, Công ty Tân Việt (Sóc Trăng) ký hợp đồng bảo hiểm hỏa hoạn và các rủi ro đặc biệt khoảng 2,5 tỉ đồng với Công ty Bảo hiểm Bảo Việt Sóc Trăng. Khuya 22-11-2007, nhà máy xay xát Đại Thành của Tân Việt bất ngờ bị cháy rụi, thiệt hại trên 1,8 tỉ đồng.

Từ chối bảo hiểm

Tân Việt liền báo ngay cho phía bảo hiểm, các cơ quan chức năng khác đến giám định thiệt hại cùng nguyên nhân cháy.

Sau khi công an kết luận nhà máy cháy là rủi ro, do chất xăng dầu gây ra, không có dấu hiệu tội phạm, Tân Việt đã yêu cầu công ty bảo hiểm bồi thường thiệt hại như trên.

Tuy nhiên, công ty bảo hiểm đã từ chối giải quyết, lập luận theo nguyên tắc, bên được bảo hiểm sẽ mất quyền được bồi thường nếu sử dụng các thủ đoạn và biện pháp man trá nằm trục lợi bảo hiểm, hoặc thiệt hại gây ra do hành động có chủ tâm, có sự đồng lõa của người được bảo hiểm. Trong vụ này, công ty bảo hiểm cho rằng chính giám đốc Tân Việt… đốt nhà máy nên không thể bắt bảo hiểm bồi thường.

Đòi bồi thường mãi không được, cuối năm 2008, Tân Việt đã khởi kiện ra tòa.

Không có dấu hiệu man trá

Xử sơ thẩm hồi tháng 8-2009, TAND tỉnh Vĩnh Long nhận định cơ quan điều tra đã xác định Tân Việt không hề có lỗi, không trục lợi trong việc hỏa hoạn này. Nguyên nhân vụ cháy cũng không nằm trong trường hợp loại trừ trách nhiệm bảo hiểm như động đất, núi lửa phun, hay thiên nhiên biến động…

Continue reading

TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỞNG CỦA NHÀ NƯỚC: VẤT VẢ ĐÒI XIN LỖI, BỒI THƯỜNG

THANH TÙNG – VĂN ĐOÀN

“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”, người bị oan đã chịu bao đau khổ, thiệt thòi vì sai lầm của cơ quan bảo vệ pháp luật. Vậy mà khi họ đã được minh oan, chưa chắc cơ quan tư pháp đã thẳng thắn nhận trách nhiệm và xin lỗi, bồi thường…

Bài 1: Nhận sai nhưng… làm lơ

Nghị quyết 388 ngày 17-3-2003 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội quy định các cơ quan tố tụng phải xin lỗi công khai và bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần khi làm oan người vô tội. Thực tế, nhiều cơ quan tư pháp vẫn cố tình làm ngơ trước yêu cầu chính đáng của người bị oan.

Vụ việc của ông Nguyễn Lâm Sáu (ngụ phường Khánh Xuân, TP Buôn Ma Thuột, Dăk Lăk) là một minh chứng.

25 năm đi tìm một lời xin lỗi

Sau bảy năm công tác ở Nông trường Eakao, ngày 14-11-1985, ông Sáu bất ngờ bị Công an tỉnh Dăk Lăk bắt tại nhà riêng vì nghi ngờ buôn bán hàng trái phép. Lệnh bắt không có sự phê chuẩn của VKS, khi công an bắt người không có đại diện chính quyền địa phương chứng kiến. Trong biên bản bắt, công an thu giữ… một chai 65 ml dầu cam đã hư hỏng để làm vật chứng.

Chín ngày sau, ông Sáu được thả. “Lệnh tạm tha” của Công an tỉnh ghi rõ: “Bị can Nguyễn Lâm Sáu về địa phương và khi nào cơ quan pháp luật có giấy gọi, bị can phải đến đúng ngày, đúng giờ”… Từ đó đến nay đã 25 năm trôi qua, ông Sáu không hề thấy một tờ giấy gọi nào của cơ quan pháp luật.

Continue reading

TRANH CHẤP VỀ TRÁCH NHIỆM DÂN SỰ CỦA CHỦ CÔNG TRÌNH XÂY DỰNG: LÀM LÚN NỨT NHÀ HÀNG XÓM

TRẦN VŨ

Tòa sơ thẩm tuyên phải bồi thường, tòa phúc thẩm lại ra phán quyết hoàn toàn trái ngược. Gây thiệt hại, chỉ khắc phục một lần?

Ngày 10-12-2009 vừa qua, TAND tỉnh Cà Mau đã bác yêu cầu khởi kiện đòi bồi thường thiệt hại vì nhà bị lún nứt của bà TND, đồng thời buộc bà D. phải nộp 1 triệu đồng tiền án phí.

Gây thiệt hại, chỉ khắc phục một lần?

Theo hồ sơ, giữa năm 2008, ông N. đã khởi công xây một căn nhà mới sát vách nhà bà D. (ven kinh sáng Cà Mau-Bạc Liêu, phường 6, TP Cà Mau). Sau đó, bà D. phát hiện ra nhà của mình bị nứt dần và lún sụp, liền báo cho ông hàng xóm tới xem.

Sau khi xem hiện trạng, ông N. đã chấp nhận bù đắp cho bà D. bằng cách đổ hai cây cột, hai cây kèo gia cố chống lún nứt, ngoài ra còn trám, trét hết những vết nứt trong nhà bà D.

Tuy nhiên, tình trạng lún, nứt nhà không hết mà vẫn diễn ra nên bà D. tiếp tục đòi ông N. phải có trách nhiệm. Cho rằng mình đã lo một lần là hết trách nhiệm rồi, ông N. từ chối nên bà D. phải làm đơn yêu cầu chính quyền địa phương giải quyết.

Nhiều lần tổ chức hòa giải, chính quyền cơ sở đều có quan điểm là ông N. nên bù đắp thêm cho bà D. một khoản tiền nữa để sửa nhà bởi thực tế việc lún nứt nhà của bà D. là do ảnh hưởng từ hoạt động xây nhà của ông N. Dù đã được thuyết phục như vậy nhưng ông N. vẫn quyết liệt từ chối.

Cuối cùng bà D. phải khởi kiện ông N. ra TAND TP Cà Mau để đòi bồi thường thiệt hại.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN: TÍNH LÃI SUẤT “TRÊN TRỜI”

HOÀNG YẾN

Tòa phát hiện ngân hàng tính lãi “trên trời” làm khách hàng mắc nợ gần gấp đôi so với hợp đồng.

TAND quận Gò Vấp (TP.HCM) vừa xử sơ thẩm một vụ tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa Ngân hàng Thương mại Cổ phần T. với khách hàng L.Đ.H. Vụ án này đáng chú ý ở chỗ là nhờ tòa mà con nợ của ngân hàng đã được minh oan cho khoản nợ bị ngân hàng tính lên gần gấp đôi so với thực tế.

Rút tiền nhưng không thanh toán

Theo hồ sơ, tháng 2-2008, ông H. ký hợp đồng sử dụng thẻ tín dụng của Ngân hàng T. Sau khi được cấp thẻ tín dụng (hạn mức 15 triệu đồng), ông H. đã rút gần 14,5 triệu đồng để tiêu xài.

Theo thỏa thuận trong hợp đồng, hằng tháng ông H. có trách nhiệm thanh toán toàn bộ dư nợ tối thiểu cho ngân hàng trước ngày đến hạn. Tháng 4-2008, ông H. thanh toán được khoảng 1,5 triệu đồng cho ngân hàng. Sau đó, ông không thực hiện nghĩa vụ thanh toán, buộc ngân hàng phải nhiều lần gửi công văn, gọi điện thoại nhắc nhở.

Theo Ngân hàng T., việc ông H. không thực hiện việc thanh toán là đã vi phạm hợp đồng nên ngân hàng tạm thời chấm dứt quyền sử dụng thẻ của ông H. và tiến hành thu nợ. Tháng 7-2009, ngân hàng khởi kiện, yêu cầu tòa buộc ông H. phải trả ngay hơn 37 triệu đồng cả nợ lẫn lãi còn thiếu.

Về phần mình, ông H. thừa nhận đã sử dụng số tiền gần 14,5 triệu đồng và từ cuối tháng 3-2008 đến nay ông chưa thanh toán cho ngân hàng. Ông trình bày rằng do hoàn cảnh khó khăn, ông không có khả năng trả ngay một lần hơn 37 triệu đồng mà ngân hàng đòi nên đề nghị được trả góp mỗi tháng 2 triệu đồng cho đến khi hết nợ.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG MUA BÁN NHÀ Ở: GẶP RỐI KHI MUA NHÀ CỦA NGƯỜI MẮC NỢ

THANH LƯU

Nhà đã mua nhưng lại bị phong tỏa để bảo đảm thi hành án cho người bán.Tiền bảo đảm bao nhiêu thì vừa?

TAND TP.HCM vừa hủy một bản án sơ thẩm của TAND quận 11 do việc chứng minh, thu thập chứng cứ chưa đầy đủ. Trong vụ này, cấp sơ thẩm đã chấp nhận một văn bản có chữ ký giả mạo để làm căn cứ xét xử.

Bị giả chữ ký

Tháng 4-2008, bà M. đặt cọc hơn 5 tỉ đồng để mua hai căn nhà ở quận 11, TP.HCM của ông C. với giá 7 tỉ đồng. Sau khi hoàn tất các giấy tờ liên quan, hai căn nhà trên đã được đăng bộ với tên bà M.

Bảy tháng sau, bà M. bất ngờ nhận được giấy triệu tập của Tòa án quận 11 yêu cầu bà cung cấp hợp đồng mua bán hai căn nhà trên. Trước đó tòa xác định bà là người có liên quan trong vụ tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa ông C. và hai chủ nợ.

Đến tòa, bà M. được tòa cho xem một biên bản thỏa thuận có chữ ký của bà với cam kết sẽ giúp ông C. làm thủ tục vay ngân hàng để ông này trả nợ cho hai nguyên đơn 2 tỉ đồng.

Cho rằng đây là giấy tờ giả mạo, bà yêu cầu tòa trưng cầu giám định chữ ký. Tuy nhiên, trong một lần hòa giải sau đó, cả hai chủ nợ của ông C. đều khai chữ ký trên không phải của bà M. nên tòa không trưng cầu giám định chữ ký nữa.

Tại phiên sơ thẩm, dù không thừa nhận nợ nần nhưng ông C. khai chữ ký trong biên bản thỏa thuận trên là của mình. Từ đó, tòa đã xem biên bản thỏa thuận này là hợp đồng vay nợ giữa ông C. với hai chủ nợ và buộc ông phải trả cho mỗi người 1 tỉ đồng.

Continue reading

TRÁNH RẮC RỐI KHI MUA NHÀ, ĐẤT . . .

MINH TÂM

Mua nhà đất xong, bỗng “đùng một cái” bị buộc phải trả lại, đó là tình trạng khá nhiều người gặp phải hiện nay.

Mua nhà tám năm, vẫn bị buộc trả lại

Bà T.T.T. qua đời để lại hai căn nhà cho mười người con. Tất cả thống nhất giao một căn cho một người con ở để thờ cúng cha mẹ. Chín người con khác ở chung trong căn nhà còn lại. Năm 2000 vì kế sinh nhai, mọi người đi làm ăn tứ tán, chỉ còn ông T. và một người em ở lại nhà.

Năm 2001, ông T. bán căn nhà cho vợ chồng bà X. với giá trên 10 cây vàng, mua bán bằng giấy tay, chỉ có ông T. và ba người em ký vào đó. Năm 2003, bà X. được chính quyền địa phương cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất… Tuy nhiên, sau đó người em út đại diện cho các anh chị mình khởi kiện ông T., yêu cầu tòa án công nhận căn nhà và đất nói trên là di sản thừa kế và hủy hợp đồng mua bán nhà.

Tám năm sau khi mua nhà, vợ chồng bà X. vẫn bị tòa án tuyên xử hủy hợp đồng mua bán, buộc phải giao lại căn nhà cho những người thừa kế. Ngày 15 và 16-10-2009, tại TAND quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ, hội đồng xét xử nhận định hợp đồng mua bán nhà giữa ông T. và bà X. chỉ xác lập bằng giấy viết tay là chưa đảm bảo theo quy định của pháp luật về mua bán nhà.

Mặt khác, căn nhà là di sản thừa kế của mười người, việc bốn người tự ý định đoạt căn nhà trên là vi phạm quyền sở hữu tài sản trong khối tàn sản chung. Như vậy, hợp đồng mua bán nhà nói trên vô hiệu cả về hình thức lẫn nội dung.

Continue reading

TRANH CHẤP SỞ HỮU CHUNG HỢP NHẤT CỦA VỢ CHỒNG: CHIA TÀI SẢN THEO NGUỒN GỐC, CÔNG SỨC ĐÓNG GÓP ĐỐI VỚI TÀI SẢN LIÊN QUAN ĐẾN 20 TỜ VÉ SỐ ĐỘC ĐẮC!?

VĨNH SƠN – HỒNG TÚ

Theo luật sư bảo vệ cho chị A., số tiền trúng số trên có được trong thời gian vợ chồng chung sống với nhau nên phải xem là tài sản chung và phải được chia đều. Tòa nói công sức đóng góp kẻ nhiều người ít cũng chưa thuyết phục. Nếu nói chị A. không có hoặc có ít công sức đóng góp lại càng bất hợp lý…

Ngày 9-12-2009, TAND tỉnh An Giang hoãn phiên xử phúc thẩm vụ án không công nhận là vợ chồng giữa chị Huỳnh Thị A. và anh Trần Văn T vì lấn cấn chuyện chia tài sản liên quan đến 20 tờ vé số độc đắc.

Năm 2008, anh T. và chị A. tổ chức đám cưới (chưa đăng ký kết hôn) và họ sống bằng nghề bán vé số dạo. Có tật hay ngủ quên nên anh T. thường “ôm” vé số ế. Có lần vợ anh phải cầm cả đôi bông tai ngày cưới lấy tiền trả nợ cho đại lý. Nghèo nhưng gia đình nhỏ của họ vẫn ấm cúng.

Ngày 25-3-2009, anh T. nhận của đại lý 200 tờ vé số (loại 5.000 đồng/tờ) đi bán nhưng đến chiều vẫn còn 40 tờ vé số ế. Thất thểu về nhà với 40 tờ vé số ế thì anh T. hay tin mình trúng số. Trong đó có 20 tờ trúng đặc biệt và 20 tờ trúng an ủi. Tổng giá trị giải thưởng anh T. nhận là hơn 2,5 tỉ đồng. Sau đó mâu thuẫn vợ chồng phát sinh nhưng hai người vẫn sống chung. Sau khi xây mới căn nhà, còn lại 1,4 tỉ đồng anh T. mang gửi ngân hàng…

Ngày 27-8, TAND huyện Thoại Sơn không công nhận hai người là vợ chồng vì không đăng ký kết hôn. Số tiền 1,4 tỉ đồng do trúng số mà có là tài sản tồn tại trong thời gian chung sống với nhau. Tuy lý luận như vậy nhưng khi chia tài sản này thì tòa quyết: anh T. nhận 80% trên tổng giá trị giải thưởng (tương đương 1 tỉ 120 triệu đồng), còn chị A. chỉ được 280 triệu đồng. Lý do là anh T. trực tiếp đi bán vé số, bị ế nên trúng thưởng, còn chị A. ít có công sức đóng góp. Cho rằng mình bị tòa xử ép, chị A. kháng cáo.

Theo luật sư bảo vệ cho chị A., số tiền trúng số trên có được trong thời gian vợ chồng chung sống với nhau nên phải xem là tài sản chung và phải được chia đều. Tòa nói công sức đóng góp kẻ nhiều người ít cũng chưa thuyết phục. Nếu nói chị A. không có hoặc có ít công sức đóng góp lại càng bất hợp lý…

Continue reading

TRANH CHẤP GIAO DỊCH DÂN SỰ: MÁY TÍNH XÁCH TAY GIÁ . . . 0 ĐỒNG

HOÀNG LAM

Giảm 100% giá bán là vi phạm điều cấm của pháp luật.

Đêm 27 rạng sáng 28-11 – 2009, gia đình bà Châu Lệ Quyên (TP Vĩnh Long, Vĩnh Long) đã đặt mua thành công 35 máy tính xách tay của Công ty Cổ phần Thế Giới Di Động (quận 1, TP.HCM). Theo thông tin đăng tải trên trang web thegioididong.com, giá bán của các sản phẩm này được giảm 100%, tức chỉ có… 0 đồng.

Bên đòi mua, bên không chịu bán

Hôm sau, phía công ty cho bà Quyên biết chương trình khuyến mãi giá bán sản phẩm trên mạng đến mức 0 đồng không có thật, chẳng qua trang web bị sự cố kỹ thuật. Để bù đắp cho khách hàng, công ty đề nghị tặng cho người đầu tiên phát hiện ra lỗi một phiếu mua hàng trị giá 300.000 đồng.

Ngày 2-12, tại buổi gặp gỡ giữa hai bên, phía công ty tiếp tục khẳng định không có chương trình giảm giá đến mức 0 đồng mà chỉ là lỗi kỹ thuật, đồng thời đề nghị tặng cho khách hàng một phiếu mua hàng trị giá 1 triệu đồng. Tuy nhiên, gia đình bà Quyên kiên quyết yêu cầu công ty bán hàng đúng giá đã thông tin trên trang web.

Đến nay, phía công ty đã nâng mức bù đắp cho bà Quyên bằng cách giảm giá 50% khi bà Quyên mua một sản phẩm máy tính xách tay có giá dưới 10 triệu đồng. Trò chuyện với báo Pháp Luật TP.HCM, bà Quyên cho rằng gợi ý này của công ty chỉ nhằm cảm ơn gia đình bà đã phát hiện được sự cố kỹ thuật trên trang web của công ty. Còn giao dịch mua bán được hai bên xác lập thì công ty chưa đề xuất hướng xử lý. Bà đề nghị công ty nếu không bán 35 máy thì cũng phải bán cho gia đình bà tám máy theo đúng mức giá là 0 đồng.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN: KHÓ ĐÒI TIỀN VÌ KHÔNG HẸN NGÀY TRẢ?

HOÀNG LAM

Bên cho mượn có quyền nộp đơn khởi kiện bất cứ lúc nào để yêu cầu tòa án giải quyết tranh chấp.

Chị Nguyễn Thị Thu Liễu (quận Tân Phú, TP.HCM) đang thấp thỏm vì số tiền 25 ngàn đôla Mỹ chị cho mượn đã lâu nhưng chẳng biết khi nào mới đòi lại được. Năm 2007, chị Liễu cho người quen mượn số tiền trên, không lập hợp đồng, không tính lãi suất cũng không hẹn ngày trả nợ. Tuy nhiên, người mượn có ký vào giấy nhận tiền, ghi rõ đã nhận từ chị Liễu 25 ngàn đôla Mỹ vào hai đợt là tháng 8 và tháng 11-2007.

Chị Liễu kể, từ khi cho mượn tiền đến nay đã nhiều lần đòi nợ nhưng người mượn liên tục trì hoãn. Người này nói khi giao tiền, chị Liễu không hẹn ngày trả nợ nên bên mượn có quyền trả lúc nào cũng được. Chị Liễu bức xúc khi người mượn nói bao giờ bán được nhà mới trả nợ.

Theo Bộ luật Dân sự, chị Liễu và người mượn đã thiết lập hợp đồng mượn tài sản, trong đó đối tượng của hợp đồng là tiền. Bộ luật này có điều chỉnh cách giải quyết đối với hợp đồng mượn tài sản không thỏa thuận thời hạn trả. Cụ thể, theo khoản 3 Điều 514, nếu không có thỏa thuận về thời hạn trả lại tài sản thì bên mượn phải trả lại tài sản ngay sau khi mục đích mượn đã đạt được. Khoản 1 Điều 517 cũng quy định bên cho mượn có quyền đòi lại tài sản ngay sau khi bên mượn đạt được mục đích nếu không có thỏa thuận về thời hạn mượn. Nếu bên cho mượn có nhu cầu đột xuất và cấp bách cần sử dụng tài sản cho mượn thì được đòi lại tài sản đó mặc dù bên mượn chưa đạt được mục đích nhưng phải báo trước một thời gian hợp lý.

Theo Civillawinfor, đây là tranh chấp hợp đồng vay tài sản, chứ không phải là tranh chấp hợp đồng mượn tài sản như nội dung bài viết phân tích.

Luật sư Trần Công Ly Tao (Đoàn Luật sư TP.HCM) cho biết luật không định rõ thời gian hợp lý để đòi lại tài sản là bao lâu nhưng cần căn cứ vào khả năng tài chính, huy động tiền để trả nợ của bên mượn để xác định khoảng thời gian hợp lý, có thể là ba tháng. Nếu bên mượn vẫn không trả nợ, bên cho mượn có quyền nộp đơn khởi kiện bất cứ lúc nào để yêu cầu tòa án giải quyết tranh chấp giữa hai bên. Giấy nhận tiền do bên mượn viết và ký tên là bằng chứng quan trọng để chị Liễu dễ dàng thắng kiện.

Continue reading