KINH HOÀNG 19 NĂM LÀM DÂU VÀ LÀM VỢ

divorce_lawyer_cincinnati PHAN THỊ ĐIỆP

Tôi sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả, cháu ngoại một ông Hội đồng, con gái một sĩ quan cao cấp. Lúc sinh ra, tôi bị thiếu tháng phải nuôi trong lồng kính. Thấy con gái quá yếu ớt, ba tôi rất cưng chiều. Tôi có riêng một bà bảo mẫu người Hoa trông nom, chăm sóc.

Tuy còn bé nhưng ba tôi đã dạy tôi học chữ, học hát, học vẽ, và cho tôi đọc các cuốn truyện văn học thời đó… Cuộc sống của gia đình tôi, mẹ tôi và năm chị em tôi đang êm đềm hạnh phúc thì ba tôi mất vào năm Mậu Thân, lúc đó tôi mới lên 9 tuổi.

Những biến động của thời cuộc cùng những khó khăn của một gia đình không còn người trụ cột, gia đình tôi sa sút dần. Mẹ tôi thì còn quá trẻ và đẹp, nhưng bà đã cắn răng chịu đựng ở vậy tần tảo nuôi con.

Chúng tôi từ giã cuộc sống nhung lụa và nếm trải tất cả những nỗi cơ cực, đắng cay của cảnh mẹ góa con côi. Lúc đó, năm chị em tôi, đứa bé nhất mới 2 tháng tuổi, tôi phải thay mẹ trông em và được bà con xóm làng phong cho là người mẹ trẻ nhất trần gian.

Giải phóng miền Nam, gia đình tôi cũng như tất cả nhân dân miền Nam tưng bừng đón chào đoàn quân giải phóng. Tôi đã 16 tuổi, người thấp bé nhưng nhanh nhẹn và chịu khó, lại có chút văn hóa nên được các chú cho vào làm văn thư ở ủy ban xã.

Hồi ấy đi làm không có lương mà nhà tôi lại đông em nên các chú giới thiệu tôi đến làm việc ở một trại nghiên cứu giống cây ăn quả. Năm 19 tuổi, tôi xin vào làm ở xí nghiệp chế biến gỗ. Từ nhà đến xí nghiệp gần 3 cây số, ngày ngày tôi phải đi bộ đến cơ quan.

Trước cổng cơ quan có một bãi đất trống khá rộng, hằng ngày có một đám thanh niên, thiếu niên đá banh ở đó. Thế rồi có một anh chàng ngày ngày lẽo đẽo theo tôi mỗi khi tan ca. Anh theo tôi tới tận ngõ rồi đứng đó nhìn vào nhà.

Mấy lần như thế, mẹ tôi phải bảo em tôi ra mời anh ta vào nhà và chúng tôi quen nhau. Anh ta tên là Want, con một gia đình cán bộ có nhà ở khu tập thể gần đó. Khi đó tôi đã 23 tuổi, còn Want nói với tôi là 26 tuổi.

Một sáng chủ nhật, Want cho đứa em gái nhỏ xuống nhà tôi nói rằng anh mời tôi lên chơi. Tôi đã không định đi nhưng em nhỏ cứ nhất định chờ tôi đi bằng được, nếu không thì em sẽ bị đánh đòn. Thế là tôi đành phải đi lên nhà Want.

Đến nơi, nhà chỉ có mấy đứa bé lao xao một lúc thì chúng bỏ đi đâu hết, bố mẹ anh đi vắng, nhà còn lại hai người. Thế rồi, với sức vóc của một anh con trai to khỏe, Want đã cưỡng bức tôi. Tôi là một cô gái yếu ớt, cao 1m50, nặng có 38 ký làm sao chống cự nổi Want.

Tôi ôm mặt khóc, anh ta cũng khóc và nói rằng, anh ta làm như thế để xem tôi có yêu anh ta không. Tôi có bầu từ buổi sáng chủ nhật định mệnh ấy, và bắt đầu từ ấy những món nợ đời chồng chất lên cuộc đời tôi suốt 19 năm ròng.

Bụng tôi ngày một to, tôi tìm cách báo cho Want biết thì anh ta bảo để anh ta hỏi bố mẹ. Mẹ anh ta cũng đã gặp mẹ tôi và hứa là sẽ cưới tôi, nhưng rồi lần lữa mãi cho tới lúc cái thai trong bụng tôi được 7 tháng. Mẹ con tôi quá lo lắng vì sợ mang tiếng với làng xóm, với họ hàng.

Cuối cùng tôi bắt anh ta dẫn tôi tới tận xí nghiệp, nơi mẹ anh ta làm việc, tôi đã phải van xin bà thì bà trả lời là nhà bà không có tiền cưới dâu, không có gì dẫn cưới cho nhà gái. Tôi phải xin xí nghiệp nơi tôi công tác cho tôi tạm ứng một năm lương để làm đám cưới.

Mẹ tôi vì thương con mà phải cho qua tất cả mọi thủ tục cưới hỏi, phải mua sắm nữ trang quần áo cho tôi. Đám cưới không có đông người dự vì những người cùng làm với ba mẹ anh ta cho rằng thằng này để tóc tai dài trùm gáy không đàng hoàng, không đứng đắn, nó phải làm như vậy mới lấy được con bé…

Đêm tân hôn sau một ngày bận rộn đãi tiệc khách khứa, tôi lại có bầu nên quá mệt mỏi, còn Want thì cùng đám bạn bè nhậu nhẹt cho đến say sỉn không còn biết gì nữa. 4h sáng, ông bố chồng bắt đầu lôi tôi ra chửi bới vì tội con dâu sáng ra không dậy pha trà mời bố mẹ chồng và ông chú bà bác trong nhà.

Còn bà mẹ chồng thì bắt tôi phải tháo hết vòng vàng ra đưa cho bà để bà trả nợ đám tiệc cưới. Tôi nói rằng: “Tiền lo đám cưới con đã phải ứng một năm lương, còn nữ trang là kỷ niệm của mẹ con cho con”.

Nghe tôi nói thế, cả hai bố mẹ chồng tôi đều lồng lên, gào thét chửi bới và để áp đảo tinh thần tôi, ông ta đập tan bát hương trên bàn thờ gia tiên. Want thức dậy cũng xông ra hùa với bố mẹ chửi bới tôi. Sợ quá, tôi buộc lòng phải tháo tất cả nữ trang ra đưa cho bà mẹ chồng.

Bắt đầu từ đó, tôi sống một kiếp sống trầm luân, ăn không được no, ngủ không được yên, mang cái bụng bầu thèm ăn quá mà không có gì để ăn, bưng bát cơm lên là lại nghe bà mẹ chồng chửi bới, cơm chan nước mắt. Hai tháng sau tôi sinh một cháu gái.

Đói ăn, thèm đủ mọi thứ, nhưng gia đình họ coi miếng ăn to lắm. Tôi vừa phải nuôi con vừa đi làm, về nhà lại còn lo đủ mọi công việc bếp núc, trồng rau, nuôi heo để kiếm thêm, nhưng khi bán rau, bán heo thì bà mẹ chồng giữ hết, tôi không có một xu để mua sắm, kể cả mua đôi guốc cho mình.

Đau khổ nhất là tôi nghĩ mọi người thật thà như mình, tiền lương lĩnh về tôi để ở túi áo, để trong hộc tủ, để đâu mất đó. Tôi chỉ khẽ than mất tiền là bố con Want đánh chửi tôi.

Anh ta bảo là tôi vu cho mẹ con anh ta có nghĩa là tôi bảo mẹ con anh ta là đồ ăn cắp. Tôi thực sự là một con đầy tớ của nhà chồng, cần gì họ bắt tôi sắm, mất gì họ bắt tôi tìm, ăn gì họ bắt tôi mua. Không thỏa mãn những yêu cầu ấy tôi đều bị đánh, bị chửi. Tiền không có mua chịu, họ ghi tên tôi coi như tôi là con nợ.

Có một lần bố chồng tôi tìm một tờ giấy gì đó không thấy liền chửi bới ầm lên và quăng hết sổ sách ra nhà. Con gái tôi mới lên 2 tuổi, cháu lẫm chẫm đi qua đám giấy tờ ấy, ông liền quăng cái bơm xe ra cho cháu vấp ngã. Trông thấy thế, Want liền rút dây thắt lưng quật vào tôi túi bụi làm thâm tím cả mình mẩy.

Tôi đau quá phải đi bệnh viện. Lần ấy Want đã đánh tôi trụy thai, bệnh viện phải lấy ra một thai và sau đó một thai nữa ra tiếp. Lần đó, Công an đã bắt Want vì tội hành hung vợ đến trụy thai. Nhưng rồi mẹ chồng tôi lại đến năn nỉ mẹ tôi xin bãi nại cho Want.

Mẹ tôi cũng đành phải làm đơn bãi nại và bắt tôi quay trở lại chung sống với Want chứ nhất định không cho tôi ly hôn vì sợ mang tiếng với làng xóm. Sau đó, tôi có thêm một cháu trai nữa. Tôi còn nhớ thời bao cấp có được một ít thịt cho con ăn là quý lắm.

Tôi kho cho con tôi một xoong thịt nhỏ, lúc đi làm tôi phải giấu xoong thịt vào trong đống củi. Bố chồng tôi biết tôi có thịt cho con ăn, ở nhà ông đảo tung đống củi lên cho đổ hết xoong thịt xuống đất, kiến bu đen ngòm. Tôi đi làm về trông thấy vậy mà rớt nước mắt.

Ít lâu sau, bố chồng tôi về hưu trong tình trạng dở điên dở khùng, lở loét đầy người, ngồi đâu bậy đó, có lúc bốc cả phân cho lên miệng. Bà mẹ chồng tôi lúc này còn khỏe lắm, vậy mà bà đâu có chăm lo cho chồng, bà sang ở nhà mấy cô con gái, bỏ mặc ông một mình.

Thế là mọi việc lại dồn lên đầu tôi. Thật xấu hổ và tủi nhục cho tôi, một nàng dâu chưa đến 30 tuổi phải tắm rửa cho bố chồng, lau các vết lở loét, dọn những thứ dơ bẩn do ông phóng uế.

Chúng tôi ở trong khu tập thể của cơ quan, rất nhiều bà con cô bác động lòng thương xót tôi, một cô gái hiền lành tốt nết lại rơi vào làm vợ một anh chàng vũ phu, gái gú, nhậu nhẹt, phải làm dâu một gia đình có ông bố chồng rất ác và mẹ chồng rất tham.

Cuối cùng thì bố chồng tôi đã chết trong cảnh dở điên, dở khùng.Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi gần như một ác mộng. Tôi luôn luôn bị chửi bới, đánh đập. Nhiều lúc tôi đi lang thang hết chùa này đến chùa khác mong tìm cho mình một sự giải thoát.

Con gái tôi đã 18 tuổi rồi, cháu đã nhận thức được những hành động của bố nó. Want đối xử với tôi ngày càng tồi tệ. Chỉ một cớ rất nhỏ, rất vu vơ anh ta cũng đánh tôi, tôi phải chạy về ở nhờ nhà chị tôi, nhưng đâu có được yên. Want cho một số đệ tử ban đêm đến nhà chị tôi vừa rú ga, vừa rọi pha đèn vào nhà chị tôi, buộc tôi phải quay về.

Đưa được tôi về đến nhà, Want đóng ngay cửa lại dùng dây điện đánh tôi gây thương tích ở lưng và ở cả vùng ngực hằn lên những vết máu. Tôi đi khám và được bệnh viện cấp giấy chứng thương. Đêm hôm ấy, tôi về nhà và được biết mẹ con anh ta bàn nhau sẽ xích tôi lại vào một góc nhà và vu cho tôi bị điên.

Tôi sợ quá vội bỏ nhà ra đi. Tất cả 19 năm làm dâu, làm vợ tôi chỉ có một bộ quần áo mặc trên người, mười ngàn đồng trong túi và gánh một món nợ hơn ba mươi triệu đồng phải trả nợ đậy cho gia đình anh ta.

Chỉ ít ngày sau khi tôi bỏ đi, lập tức anh ta đưa một cô gái về và tuyên bố đó là vợ anh ta, ba tháng sau cô vợ mới của anh ta đẻ ra một quái thai.

Còn phần tôi, tôi đi lang thang trong thành phố về khuya. Giữa bộn bề hoang mang và lo lắng ấy, tôi nghĩ đến một người đàn ông mà tôi biết cách đây gần một năm. Anh lớn tuổi hơn tôi nhiều và theo bạn bè anh kể thì cuộc đời anh cũng lắm gian truân vì tình đời – tình người đổi trắng thay đen.

Khi nghe kể chuyện về anh, tôi chỉ nghĩ tại sao lại có một người đàn ông cũng có nhiều nỗi khổ như mình. Lúc này, linh tính tôi mách bảo chỉ còn có anh là chỗ dựa duy nhất. Tôi gọi điện cho anh từ một điện thoại công cộng vào lúc gần 10h đêm.

Đêm ấy, anh kiên quyết không đưa tôi vào khách sạn hay bất cứ một nhà trọ nào. Cuối cùng, chúng tôi cũng tìm được một người quen xa và anh đã gửi tôi ngủ nhờ ở đó qua đêm, rồi anh quay về thành phố. Tôi vì lo sợ không muốn xa anh, nhưng anh bảo rằng em là người có chồng, bỏ nhà đi, chưa ly hôn thì không bao giờ anh đưa em đi qua đêm.

Một tháng sau tôi làm đơn ly hôn. Đọc xong lá đơn ly hôn của tôi, xem giấy chứng thương, nhìn những vết thương bầm tím bị đánh bằng dây điện trên thân thể tôi, bà Thẩm phán quyết định đưa vụ ly hôn của tôi ra xét xử trong thời gian sớm nhất. Ba tuần lễ sau, tôi nhận được quyết định ly hôn của Tòa án. Tôi đã thoát nợ.

Tôi đến chung sống với anh. Đến nay, chúng tôi đã ở với nhau được 6 năm. Cuộc sống của hai con người đã trải qua quá nhiều đau thương mất mát giờ đây hết mực yêu thương nhau, sống một cuộc sống đầy thông cảm và hạnh phúc.

Anh đã cho tôi đi học hai năm liền về nữ công gia chánh, và học Anh văn. Mới đây, anh cho tôi ra thăm quê hương miền Bắc. Tôi đã biết được Thủ đô Hà Nội, vào Lăng viếng Bác và thăm nhà sàn nơi Bác ở.

Tôi đã về thăm quê anh, đến chùa Quán Sứ, đến nhà thờ Phát Diệm (Kim Sơn, Ninh Bình), đến thăm Vịnh Hạ Long và Khu du lịch Tuần Châu… Tôi cảm nhận được tình thương yêu của anh dành cho tôi. Phải chăng anh đã bù đắp những thiếu hụt của tôi sau khi ba tôi mất đi.

Tôi cảm ơn trời phật đã giải thoát cho tôi khỏi một kiếp sống trầm luân bể khổ. Tôi cũng cảm ơn những tấm lòng vàng đã giúp tôi trở lại với cuộc sống mới hôm nay.

Tôi cám ơn sự ân cần thân thiết của các anh chị ở Báo ANTG. Tôi cảm ơn Thiếu tướng Hữu Ước – Tổng Biên tập Báo ANTG – anh đã cho tôi một sự tiếp đón niềm nở, thân tình và coi tôi như một con Người.

Lời cuối thư:

19 năm là một thời gian quá dài đối với một người con gái. Những người trong câu chuyện này đã chết và còn sống. Những tên trong bài viết này đã được đổi để không làm ảnh hưởng và xúc phạm đến ai. Tôi rất quý những cái tên Việt, vì thế tôi không muốn đặt cho anh ta một cái tên Việt khác bởi những người khác có cái tên như thế sẽ động lòng nên tôi đặt tên anh là Want – một người có rất nhiều ham muốn cho bản thân mình

SOURCE: CHUYÊN MỤC CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-VN/chuyenkhotin/2008/5/51934.cand

CON ƠI! BA MUỐN NHẬN CON

cha va conNKP

 Câu chuyện của tôi xảy ra hơn 30 năm trước. Ngày đó, tôi là cán bộ ngành Ngân hàng tập kết ra Bắc, cơ quan tôi đóng trên địa bàn huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Do chiến tranh ác liệt, cơ quan chúng tôi dựng những chiếc lán đơn sơ gọi là nhà tập thể, nhà tranh vách nứa bên cạnh hầm trú ẩn. Mỗi lần có kẻng báo động là chúng tôi lại rời nhà chạy xuống hầm. Tôi sống độc thân.

Hàng xóm của tôi là một đôi vợ chồng trẻ. Nói là trẻ vậy thôi chứ người chồng đi lính chiến đấu ở chiến trường K rồi bị thương trở về công tác ở Huyện đội cũng đã ngoài 30. Người vợ tên N, trạc 25-26 tuổi, trông xinh xắn và phúc hậu. Khổ một nỗi, hai vợ chồng nghe đâu cưới nhau gần chục năm nay rồi nhưng chưa có con. Hình như do người chồng đi bộ đội bị ảnh hưởng chất độc gì đó nên việc có con khó khăn.

Trong khu tập thể ai cũng quan tâm, có thuốc gì ai mách để chữa đẻ đều mang về cho hai vợ chồng. Có thầy thuốc nào hay cũng chỉ chỗ cho hai vợ chồng tới bắt mạch bốc thuốc. Chiến tranh, cuộc sống thiếu thốn cực khổ nên hai vợ chồng cũng không có điều kiện để đi bệnh viện thăm khám.

Một buổi tối, kẻng báo động máy bay địch ném bom vang lên dồn dập. Tôi chạy nhanh xuống hầm. N cũng chạy theo sang hầm trú ẩn của tôi. Tôi nhớ như in khoảnh khắc lúc đó. Ở phía bên ngoài cửa hầm, máy bay gầm rít, pháo sáng rực trời, N ngồi trước mặt tôi, gương mặt cúi gằm lí nhí: “Chồng em đi vắng, em sợ quá, chạy sang đây nấp cùng anh”. Tôi chưa kịp nói gì, bỗng nhiên cô ta quỳ xuống lạy tôi 3 lạy rồi nói như khóc. “Anh ơi, xin anh hãy thương em. Xin anh hãy cho em một đứa con”.

Tôi tưởng như mình nghe nhầm. Lời thì thầm van lơn của người phụ nữ vang lên bên tai tôi như vọng đến từ một cõi xa thẳm nào đó. Tôi lập cập đỡ N dậy, đôi tay tôi lóng ngóng, cả người tôi đờ đẫn, bản thân không điều khiển nổi mình nữa. Xa vợ lâu ngày, thiếu hơi đàn bà, nên khi đụng chạm vào da thịt của phụ nữ, người tôi như lên cơn sốt, đầu óc mụ mị. Tuy nhiên, lý trí và bản lĩnh của một người đàn ông từng trải tôi đỡ cô ấy dậy, động viên N đừng quá xúc động và đợi cho bên ngoài bình yên trở lại, tôi dìu N lên và đưa cô ấy về nhà. Tôi đã khuyên N đừng nghĩ quẩn, cố gắng chữa trị và có con với chồng mình.

Đêm đó và cả ngày hôm sau nữa, tôi mất ngủ. Người như không trọng lượng. Có lẽ tôi đã bị tác động ghê gớm bởi lời cầu xin của N. Bao nhiêu năm xa vợ và xa 2 cô con gái mới hơn 5 tuổi, bản năng đàn ông trong tôi đã ngủ yên, đã bị đè nén xuống sâu thẳm tận cùng, để lo công việc, lo cho cuộc chiến tranh chưa đến hồi kết thúc. Tôi đã sống rất yên ổn, vậy mà chỉ trong một khoảnh khắc, người phụ nữ hàng xóm ấy đã đánh thức chúng dậy, đã làm đảo lộn con người tôi. Đêm ấy, tôi không ngủ được bởi nhớ vợ con, bởi cồn cào một nỗi thèm khát da thịt đàn bà.

Định mệnh là thứ khó cưỡng, là cái gì đó nằm ngoài ý thức và lý trí của mình, nó ập đến vào một ngày nào đó như số phận vốn phải thế. Mấy hôm sau, cũng một đêm tránh bom ở hầm trú ẩn, N lại chạy sang hầm của tôi, cô quỳ xuống dưới chân tôi, hổn hển, tha thiết van xin: “Anh ơi, thương em với, cho em xin anh một đứa con”.

Tôi, một người đàn ông xa vợ lâu ngày không thể cưỡng lại được sức hút từ một người đàn bà còn trẻ. Tôi ôm ghì lấy N và hỏi: “Tại sao em không có con với chồng em mà lại xin tôi”. Người phụ nữ dường như chỉ chờ có thế, cô ôm riết lấy tôi, nước mắt giàn giụa: “Xin anh đừng hỏi nữa, hãy cứu lấy cuộc đời của em bằng cách cho em một đứa con”.

Vậy là số phận đã run rủi đẩy người phụ nữ ấy đến bên tôi trong một hoàn cảnh éo le. Tôi đã làm tình với người đàn bà tội nghiệp ấy ngay dưới nền đất ẩm của căn hầm chật chội. Một lần, hai lần và nhiều hơn thế nữa. Đủ cho đến khi N có dấu hiệu thai nghén, cái bụng nhủm lên trong gương mặt rạng ngời, nụ cười viên mãn hạnh phúc.

Ngay sau đó, vợ chồng N chuyển về quê sinh sống gần nhà ông bà nội để tiện chăm sóc thai nghén sinh nở, vì đây là lần đầu họ có con. Tôi cũng hiểu rằng N tránh mặt tôi bởi điều cô ấy mong muốn nay đã thành hiện thực, cô ấy cần phải rời khỏi tôi để bảo toàn hạnh phúc. Không biết tôi có yêu N không nhưng rõ ràng tôi đã rất thương cô ấy, với lại trong sâu thẳm, cô ấy đang mang trong mình giọt máu của tôi, làm sao tôi không khắc khoải và day dứt khi xa cách. Nhưng lý trí của tôi nhủ rằng mục đích của N khi đến với tôi là để có một đứa con, đạt được mục đích, cô ấy chuyển đi là đương nhiên.

Chiến tranh kết thúc sau đó một năm. Tôi về lại miền Nam gặp vợ và các con. Ký ức về N và những ngày tháng nơi sơ tán giờ chỉ còn là một vệt nhớ mơ hồ. Cuộc sống bao nỗi toan lo cứ thế cuốn tôi đi trong dòng chảy gấp gáp. Vợ chồng tôi có thêm 3 đứa con nữa. Tôi là con trai trưởng của cả một dòng họ, bởi vậy hai vợ chồng cố đẻ cho được một mụn con trai nối dõi tông đường. Nhưng càng cố, lại chỉ toàn con gái.

Cả dòng họ, cả ông bà nội ngoại đều sốt ruột, mong mỏi. Cho đến khi vợ tôi không còn khả năng sinh nở nữa, cả dòng họ tôi khuyên tôi giấu biệt vợ con nên “ăn ra” với người đàn bà quá lứa lỡ thì nào đó để kiếm chút con trai. Ông bà nội còn nói xa nói gần những năm tháng tập kết ra Bắc, nếu tôi có đứa con rơi con vãi nào thì tìm lại, được thằng con trai thì kiếm nó về.

Tôi lắc đầu chôn kín câu chuyện năm xưa của mình. Với lại, cương vị công tác của tôi không cho phép tôi làm điều gì sai phạm và khuất tất. Năm tháng cứ thế trôi qua, cho đến lúc tôi nghỉ hưu. Lúc này mọi ràng buộc về danh vọng đã kết thúc, tôi mới nghĩ đến chuyện đi tìm N. Tôi đã về Vĩnh Linh, Quảng Trị không biết bao nhiêu lần trong quãng 10 năm trời để lần tìm địa chỉ của N. Không một ai biết họ ở đâu, mà ngày xưa tôi cũng đâu có hỏi quê cô ấy ở đâu mà tìm. Cứ thế tôi trở đi trở lại không biết bao nhiêu lần với một nỗi hy vọng mơ hồ.

Cuộc đời thật là bao nỗi trái khoáy trớ trêu. Lần gần đây nhất tôi trở lại Vĩnh Linh, trên chuyến xe đường dài từ Sài Gòn ra Quảng Trị, tôi ngồi cùng một hành khách tên T. Cậu T là chủ tịch xã X ở huyện Vĩnh Linh.

Gặp được người nơi mảnh đất tôi cần đến, thế là tôi dốc bầu tâm sự kể cho T nghe câu chuyện suốt mấy năm nay tôi đi tìm một cặp vợ chồng nhà hàng xóm trong những năm tôi tập kết ở Vĩnh Linh.

Ông trời thật khéo run rủi, cậu T reo lên khi tôi nói đúng tên mẹ và cha của mình. T quả quyết, người mà tôi cần tìm chính là cha mẹ T, và T là đứa con trai độc nhất của họ. Đến Quảng Trị, T nhiệt tình hăng hái bắt xe ôm đưa tôi về nhà của cậu ấy. Khi nhìn thấy N, tôi không tin vào mắt mình nữa, đây đúng là N rồi, hơn 30 năm nay, tôi không thể nào quên được đôi mắt của N, dù tuổi tác đã xoá mờ đi dấu vết trẻ trung thời son trẻ, song đôi mắt thì vẫn vậy, đầy nước và đen thẳm, với ánh nhìn cầu xin trong cái đêm tranh tối tranh sáng dưới hầm trú ẩn.

N nhận ra tôi ngay, bà ấy không thể không nhận ra tôi, cái người đàn ông đã từng là hàng xóm của bà, người đã để một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời bà là cho bà một đứa con để bà trọn vẹn hạnh phúc trong cuộc đời. Gặp nhau, N òa lên khóc, nước mắt vỡ tràn, ký ức cuộn sóng quay về. Chồng N cũng rất xúc động khi gặp lại tôi, ông tiếp đãi tôi hết sức nhiệt tình và mến khách.

Tôi ở lại chơi với vợ chồng N một đêm hai ngày. Dịp ấy đúng rằm tháng 6. T kéo tôi đi lễ rằm, cúng họ liên miên suốt cả hai ngày ấy. T nói với tôi: “Bác ơi, cha mẹ cháu chỉ có cháu là con độc nhất, lại là con trai, tộc trưởng nên cha mẹ cháu cứ bắt vợ chồng cháu phải đẻ thật nhiều để ông bà nuôi hộ. Bác bảo bây giờ tiêu chuẩn chỉ có hai, cháu lại có hai thằng cu rồi, thế mà mẹ cháu vẫn bắt vợ chồng cháu phải đẻ nữa.

Cương vị của cháu bây giờ là chủ tịch xã, đẻ nữa nói ai nghe. Bác là bạn năm xưa của cha mẹ cháu, bác phải góp ý cho mẹ cháu giúp cháu đấy nhé”. T nói rồi cười vang. Tôi đã suýt rơi nước mắt khi nhìn thấy con trai tôi giống tôi như đúc ngày còn trẻ. Gương mặt mịn màng rám nắng, thân hình vạm vỡ khoẻ mạnh, vầng trán cao, đôi mắt sáng, mạnh mẽ đầy nghị lực. T đúng là giọt máu mà tôi đã trao cho người phụ nữ ấy trong căn hầm trú ẩn.

Hai ngày hôm ấy, tôi đã tìm cách gần N nhưng bà ấy luôn tránh nói chuyện riêng với tôi, hình như N không muốn khơi gợi lại tất cả. Khi biết tôi có 5 cô con gái, không có con trai, tôi lại là con trai trưởng trong gia đình, tôi nhìn thấy sắc mặt N tối sầm lại. Một nỗi lo lắng ập xuống, làm cho N như già thêm mấy tuổi.

Từ đấy, N càng tránh mặt tôi. Lúc chia tay, N dúi cho tôi một mảnh giấy nhỏ rồi nhường cho cha con T tiễn tôi. Đến lúc lên xe, về lại khách sạn nghỉ, tôi mới dám mở mảnh giấy ra đọc. N viết nguệch ngoạc mấy chữ: “Gia đình em đội ơn bác rất nhiều. Em mang nợ với bác, kiếp này đời này không trả nổi. Mong bác hiểu cho”.

Từ bấy đến nay, tôi nhắm mắt, mở mắt, lúc ăn, lúc ngủ, lúc thức, tôi đều thấy hình ảnh của T, cậu con trai giờ đã ngoài 30 tuổi mang hình bóng tuổi trẻ năm xưa của tôi. Nhưng éo le thay gia đình N chỉ có duy nhất một đứa con là T, bây giờ T lại là chủ tịch một xã ở Vĩnh Linh, lại đang là tộc trưởng của một dòng họ. Tôi không biết chồng N, cha của T có biết rằng T không phải là đứa con ruột của ông ta hay không.

Tôi không biết năm xưa, kế hoạch xin một đứa con là do mình N nghĩ ra hay có cả sự đồng thuận của chồng N nữa. Tôi cũng là con trai trưởng của một dòng họ, và hiện nay vì tôi không có con trai nên coi như dòng họ đến đời tôi là cụt ngọn. Tôi phải làm gì đây, làm như thế nào đây.

Bao nhiêu câu hỏi giằng xé, đan xen trong trái tim tôi đến ứ nghẹn. Trong thâm tâm tôi, tôi chỉ muốn chạy ào đến và ôm chầm lấy cậu con trai của tôi và nói rằng, con ơi, ba chính là ba đẻ của con đây, con ơi, ba muốn được nhận con lắm lắm, dòng máu của ba phải trở về bên ba, để làm trưởng cho dòng họ Nguyễn nhà mình chứ. Bi kịch thay, tôi biết mình không thể làm vậy được vì hình như tôi không có quyền.

SOURCE: CHUYÊN MỤC “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-VN/chuyenkhotin/2008/5/52238.cand